Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Xuyên Đến Cổ Đại

Chương 30: Người nghèo ăn mì gói




Trần Tiểu Mễ nhìn Tiểu Thái mang theo Tiểu Mạch rời đi, chớp chớp mắt, nói: "Ngươi lại sai Tiểu Thái đi làm việc?"
Lục Lâm có chút vô tội nói: "Không có a, ta chính là để nó đi ra ngoài giao lưu với nhiều bằng hữu một chút." Thuận tiện sai vặt mà thôi, tiểu tử Trần Tiểu Thái này là một hán tử, sớm muộn gì cũng phải tự mình đảm đương một phía, hắn chỉ là phòng ngừa chu đáo, bồi dưỡng trình độ độc lập của tiểu tử này mà thôi.
Trần Tiểu Mễ trợn trắng mắt, nói: "Suy cho cùng cũng là sai nó đi làm việc."
Lục Lâm: "......" Hắn là vì giúp cho tiểu tử kia nâng cao năng lực kết giao với người khác, cũng rất là quan trọng a, "Ngươi không phát hiện gần đây nó rộng rãi hơn rất nhiều sao?"
Trần Tiểu Mễ nghĩ nghĩ, nói: "Hình như cũng không phải vậy."
Lục Lâm cười cười, có chút hài hước nói: "Có thể là tư xuân*, cho nên mới không phải vậy."
*tư xuân: Tương tư, yêu
Trần Tiểu Mễ bất mãn nói: "Tiểu Thái còn nhỏ a!"
Trần Tiểu Mễ liếc mắt nhìn Lục Lâm, có chút hoài nghi, không biết trước kia Lục Lâm có thật là người đọc sách hay không, không giống a! Người đọc sách sao lại không biết lựa lời như vậy.
"Ta chỉ là đùa một chút thôi." Chín tuổi là còn nhỏ, nhưng có rất nhiều tình cảm vô tư đều là nảy sinh vào lúc này a.
Trần Tiểu Mễ trừng mắt nhìn Lục Lâm liếc, nghĩ nghĩ, nói: "Tiểu Thái cùng Tiểu Mạch đi rồi, chúng ta đi ăn mì gói đi."
Trước kia Lục Lâm đói bụng ở trên núi, liền nấu mì gói ăn, liền bị Trần Tiểu Mễ đoạt đi.
Trần Tiểu Mễ oán giận có đồ Lục Lâm như vậy lại không lấy ra sớm một chút, Lục Lâm nói cho Trần Tiểu Mễ, thứ này ở thế giới của bọn họ là thuộc về thực phẩm rác rưởi, ăn nhiều sẽ dễ bị thiếu dinh dưỡng, không tốt cho thân thể.
Trần Tiểu Mễ rất là không tin, cảm thấy Lục Lâm là ăn mảnh*, cho nên tìm đại cái cớ.
*ăn mảnh: ít kỉ, keo kiệt, chỉ giữ riêng cho bản thân
Tuy là thế, nhưng Trần Tiểu Mễ vẫn tán thành kiến nghị của Lục Lâm, không cho Tiểu Thái và Tiểu Mạch biết đến sự tồn tại của mì gói.
Lục Lâm đập một cái trứng gà, ngoài ra còn cắt thêm một chút chân giò hun khói, lại bỏ thêm một mớ rau xanh vào trong mì gói.
Lục Lâm thiêu hủy bao mì, gần đây Lục Lâm cũng thanh lọc quầy bán quà vặt, xử lý một ít thứ không cần thiết, chiếm chỗ.
Qua một hồi, sau khi trứng gà, chân giò hun khói, rau xanh đã chín, hai mắt Trần Tiểu Mễ đã sớm phát sáng, múc mì từ trong nồi ra, sùm sụp ăn thập phần cao hứng.
Trần Tiểu Mễ ăn mì, có chút không dám tin nhìn Lục Lâm, nói: "Thứ này, thật sự là để cho người nghèo ăn sao?" Rõ ràng là thứ ăn ngon như vậy, Lục Lâm lại nói đây là thực phẩm rác rưởi? Người nghèo ở chỗ Lục Lâm, cư nhiên lại được ăn ngon như vậy, thật là khó có thể tưởng tượng được.
Lục Lâm gật gật đầu, nói: "Đúng vậy!"
Trần Tiểu Mễ nhìn biểu tình thành khẩn của Lục Lâm, vẫn là không tin, chỉ là nhanh chóng đem mì gói ăn sạch sẽ.
Lục Lâm thấy Trần Tiểu Mễ ăn xong liền thu dọn.
Lục Lâm hồi tưởng lại ánh mắt của Trần Tiểu Mễ, cảm thấy nếu như mình không có ở đây, chỉ sợ Trần Tiểu Mễ sẽ liếm luôn cả chén.
Lục Lâm thu thập xong, đi vào phòng, liền thấy Trần Tiểu Mễ ôm bụng, nằm ở trên giường rầm rì, giống như một con mèo thoả mãn vì được ăn no.
Lục Lâm nghiêng đầu, thầm nghĩ: Trong thôn hình như có rất nhiều người sợ hãi Trần Tiểu Mễ, bất quá nếu để cho người ta nhìn thấy bộ dáng hiện tại của gia hỏa này, nói không chừng sẽ không còn sợ như vậy nữa.
............
Trần Tiểu Mạch mặc áo bông, ở nằm trên giường đất mới lăn qua lăn lại.
"Ca ca, tới cuồn cuộn......"
Trần Tiểu Thái liếc mắt nhìn Trần Tiểu Mạch vô ưu vô lo, nói: "Ngươi tự cuộn đi, ta không cần."
Trần Tiểu Mạch móc ra nửa cái bánh từ dưới gối, nói: "Cho ngươi ăn nè."
Trần Tiểu Thái run rẩy khóe miệng, nói: "Không cần, ta không ăn đâu."
Trần Tiểu Thái có chút buồn bực nhìn Trần Tiểu Mạch, tam đệ vẫn luôn có thói quen giấu đồ ăn, ban đầu là vì ăn không đủ no, hiện tại lại không biết là vì cái gì.
Lục Lâm rất thích tam đệ, thời điểm tam đệ quấn lấy Lục Lâm lấy lòng, Lục Lâm sẽ cho nó chút đồ ăn, có khi là nước đường, có khi là canh trứng gà, có khi là bánh trứng, có khi cũng không biết là thứ gì nữa.
Trần Tiểu Thái chọc chọc mặt Tiểu Mạch, nói: "Bắt đầu từ hôm nay chúng ta sẽ tự mình ngủ."
Trần Tiểu Mạch chớp chớp mắt, có chút khó hiểu nhìn Trần Tiểu Thái.
Trần Tiểu Thái nhìn bộ dáng mờ mịt của Trần Tiểu Mạch, trong lòng có chút bất đắc dĩ, đại ca đều đã thành hôn, nói không chừng sau này sẽ có con với Lục Lâm, nó phải chiếu cố tam đệ nhiều một chút mới được.
Trần Tiểu Thái sờ sờ chăn, cái chăn này chăn mới đại ca mua vào hai ngày trước khi lên trấn trên, không rẻ nhưng cái chăn này chỉ mới mua được mấy ngày a! Giờ đã bị tam đệ làm cho bẩn hề hề.
Trần Tiểu Mễ đi vào phòng, không nhìn thấy Trần Tiểu Thái cùng Trần Tiểu Mạch. "Tiểu Thái và Tiểu Mạch đâu?"
Lục Lâm chớp chớp mắt, nói: "Phòng kế bên có giường đất mới, còn có chăn bông mới, hai tên gia hỏa kia đã gấp đến không chờ được sang cách vách ngủ rồi."
Trần Tiểu Mễ "Nga" một tiếng, mặt đỏ có chút đỏ lên.
Ở nông thôn, trời tối sớm, sau khi trời tối, cũng không có đèn, người bình thường đều sẽ lên giường ngủ, trước kia có Tiểu Thái, Tiểu Mạch, Lục Lâm cũng không thể hành động thêm một bước nào, bất quá, hôm nay hai tiểu quỷ kia đã sang phòng kế bên ngủ, Lục Lâm cảm thấy phải tận dụng thời cơ a!
Lục Lâm nhào qua, ôm lấy Trần Tiểu Mễ, hô hấp của hai người rất nhanh đã đan vào nhau.
Trần Tiểu Mễ không có phản kháng, ít nhiều gì cũng tạo cho Lục Lâm một chút tin tưởng.
Lục Lâm rất rõ ràng, nếu như Trần Tiểu Mễ không muốn, không cần phí nhiều sức lực cũng có thể đá hắn xuống giường.
Phòng ở một mảnh tối om, lá gan Lục Lâm lớn hơn không ít.
Lục Lâm cùng Trần Tiểu Mễ đều là xử nam, qua một hồi liền lau súng cướp cò.
Hai người thử một lần đều cảm thấy thực tủy biết vị, ôm ấp thật lâu rồi lại lao vào bắt đầu đợt thứ hai.
Kỳ thật Trần Tiểu Mễ vẫn rất thuần khiết, phụ thân chết sớm, mẫu thân cũng rất ít khi nói đến việc này với Trần Tiểu Mễ, cho nên đối việc này y cũng không biết gì nhiều.
Lục Lâm thì lại khác, tuy rằng Lục Lâm không có kinh nghiệm thực chiến, thế nhưng lớn lên trong mổ thế giới hiện đại, Lục Lâm có không ít lần trèo tường xem phiến*, tuy rằng không có kinh nghiệm thực tiễn, nhưng hiểu biết về lý thuyết thì lại rất phong phú.
*phiến: phim đen
Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ lăn lộn một hồi thật lâu, hai người đều cố ý lảng tránh hai tiểu quỷ phòng kế bên, cho nên đè nén thanh âm rất thấp.
Tiểu Mạch ngủ rất sớm, tuy rằng thay đổi chỗ ngủ mới, nhưng cũng không kém bao nhiêu, hơn nữa bên cạnh còn có hơi thở quen thuộc của nhị ca, nên ngủ rất ngọt ngào.
Trần Tiểu Thái thì lại khác, ước chừng Trần Tiểu Thái cũng biết bên cạnh sẽ phát sinh chút chuyện gì, tuy rằng đã cực lực đi vào giấc ngủ, nhưng vẫn là rất khó, luôn cảm thấy phòng cách vách có chuột.