Manh Sư Tại Thượng Nghịch Đồ Đừng Xằng Bậy

Chương 37: Tiểu Quái Vật Học Đòi Văn Vẻ






Nếu lúc nãy Nguyên Sơ không kịp thu hồi một chưởng kia, lão sẽ chết ngay tại đây! Nghĩ như vậy lão càng túm chặt Dạ Trầm Uyên, vừa hiểm độc lại sợ hãi trừng mắt nhìn Nguyên Sơ."Rốt cuộc ngươi là loại quái vật gì!"Đúng rồi, chỉ có quái vật mới có thể vượt cấp giết người, chỉ có quái vật mới có thể không bị ảo cảnh khống chế, mà nhìn vẻ ngoài của Nguyên Sơ cũng chỉ là một đứa bé bảy tuổi! Nhưng một đứa bé bảy tuổi làm sao mà có thể làm được những chuyện này? Nàng nhất định là quái vật!"Quái vật Nguyên Sơ" đứng đối diện Chu Đạo Phu, địa lao lúc nãy đều bị nàng phá cho vỡ nát, nơi nơi đều tràn ngập ánh sáng từ bên trên rọi xuống.Thấy tay của Chu Đạo Phu ấn cổ Dạ Trầm Uyên càng chặt, đến mức xuất hiện cả tơ máu, đầu quả tim Nguyên Sơ thắt lại, khuôn mặt lạnh lùng nói: "Ngươi thả hắn ra, ta cho ngươi đi."Chu Đạo Phu lúc này nào dám thả người? Dạ Trầm Uyên chính là bùa hộ mệnh cuối cùng của lão, cho dù lão chết cũng không buông!"Không được! Bây giờ ngươi lập tức rời khỏi nơi này, rời khỏi Chu gia! Bằng không, ta sẽ lập tức giết hắn!"Các nữ nhân kia đều đã chạy mất, kế hoạch của lão chắc chắn sẽ bị bại lộ, lão không còn cách nào khác chỉ có thể kéo Dạ Trầm Uyên lại, sau đó nghĩ cách đổi hồn, chiếm lấy thân thể của Dạ Trầm Uyên, khiến cho tiểu tử này phải nhận lấy lửa giận của đám thế gia sắp đuổi đến đây!Nguyên Sơ thấy lão lúc này còn dám đánh chủ ý lên Dạ Trầm Uyên giận quá hóa cười!"Ngươi cho rằng làm như thế ngươi sẽ thoát được? Như vậy đi, ngươi buông hắn ra, ta cho ngươi một thần phù Thần Hành Thiên Lý thất phẩm đi được cả ngàn dặm, nếu ngươi không đồng ý, ta đây cũng sẽ không lui bước!"Dáng vẻ của nàng giống như không để Dạ Trầm Uyên vào mắt, giống như nói nếu Chu Đạo Phu không đồng ý giao dịch với nàng, nàng sẽ giết lão cùng Dạ Trầm Uyên.Chu Đạo Phu nhất thời không đoán được tính cách của Nguyên Sơ, càng không biết tiểu quái vật này có thật sự nhẫn tâm như vậy không? Nhưng mà suy bụng ta ra bụng người, lão cảm thấy nếu là lão, lão cũng sẽ làm như vậy, đệ tử gì đó, sau này còn có thể tìm lại, nhưng tha cho kẻ thù một mạng, sau này có thể sẽ mất nhiều hơn.Kỳ thật trong lòng Nguyên Sơ cũng rất bồn chồn, nàng nhìn Dạ Trầm Uyên có chút chột dạ, hắn sẽ không nghĩ là nàng không cần hắn chứ.Dạ Trầm Uyên lúc này không thể nói chuyện, hơn nữa lúc nãy hắn cũng không thể đi vào Thiên Châu, nhìn thấy Nguyên Sơ khẩn trương nhìn qua, hắn lập tức hiểu được ý của nàng, lại nhẹ nhàng nở nụ cười.Hắn nghiêm túc nhìn nàng, hắn rất tin tưởng nàng, tin rằng nàng sẽ không làm tổn thương hắn, cho nên, hắn không hề tỏ ra bộ dáng đau lòng, im lặng ở đó.Chi Đào Phu suy nghĩ một lát, cắn răng nói: "Được ta đổi với ngưoi!"Thần Hành phù thất phẩm, cũng đủ để lão chạy đến nơi không ai có thể tìm thấy!Nguyên Sơ cũng không dông dài, trực tiếp biến ra một đạo linh phù, trên mặt có hoa văn kim sắt, chứng minh nó là thứ không tầm thường!Thần phù bay về phía Chu Đạo Phu, theo lý nói thì Chu Đạo Phu phải giao Dạ Trầm Uyên ra, nhưng lúc này, trong mắt lão lại hiện lên một tia âm hiểm, lão dùng chút linh khí cuối cùng của mình, cầm phù chú trên tay, cười ha ha!"Muốn ta thả người? Nằm mơ đi! Tiểu tử này là của ta!"Lão làm như vậy muốn kéo Dạ Trầm Uyên đi theo?"Không được!" Nguyên Sơ hô một tiếng, vội vàng vươn tay ra, mà ngay lúc này, Chu Đạo Phu đã kích hoạt thần phù!Ngay sau đó, chỉ nghe "oanh" một cái, một tiếng nổ mạnh làm Chu Đạo Phu bị mất một bàn tay! Lão kêu thảm thiết ra tiếng, bởi vì tay kia của lão đã bị Dạ Trầm Uyên vừa phá kết giới chém đứt!"Như thế nào mà..


Như thế nào mà.." Chu Đạo Phu nhìn cánh tay bị đứt của mình, mặt xám như tro tàn, không thể tin nổi.Sư phụ có thể vượt cấp khiêu chiến, đệ tử cũng có thể phá kết giới giam giữ Nguyên Anh, rốt cuộc đây là đôi thầy trò biến thái gì?Nguyên Sơ lúc này không có thời gian mà để ý đến lão, nàng chạy đến chỗ của Dạ Trầm Uyên, nhìn chằm chằm hắn, sau đó xem xét."Ngươi không sao chứ? Lúc nãy phù chú có nổ trúng ngươi không? Ngươi có bị thương gì hay không?"Phù chú có thể làm Nguyên Anh bị thương nhất định là rất mạnh.

Nguyên Sơ sợ hắn đã bị thương.Đồng thời, một khắc sợ hãi vừa nãy đã làm cho nàng phải nhắc nhở một trăm lẻ một lần với chính mình, nàng còn có đệ tử, phong cách hành sự nguy hiểm này nhất định phải sửa lại!Cuối cùng cũng chặt được cái tay Chu Đạo Phu chạm vào mặt Nguyên Sơ, tâm trạng của Dạ Trầm Uyên rất tốt, tuy rằng hắn cũng bị thương một chút, nhưng không sao cả."Sư phụ, ta không có bị gì.""À? Tốt, tốt, không có việc gì thì tốt!" Nguyên Sơ chột dạ không thôi, ngượng ngùng mà thu tay lạiVốn dĩ nàng muốn dùng phù chú giả để kéo Dạ Trầm Uyên về, như vậy lúc lão sử dụng phù chú, cũng sẽ không nổ đến chỗ Dạ Trầm Uyên.

Ai biết Chu Đạo Phu lại chơi đểu như như vậy, đến lúc đó còn muốn kéo Dạ Trầm Uyên theo, xứng đáng bị Dạ Trầm Uyên chém đứt tay.Chu Đạo Phu mà biết Nguyên Sơ nghĩ như vậy nhất định tức đến mức hộc máu! Rốt cuộc là ai chơi đểu? Đệ tử của nàng còn đang ở trong tay lão mà nàng không cần suy nghĩ, lại lừa đảo mà đưa phù chú giả cho lão, nàng mới đúng là đểu từ trong xương trong cốt.Ngay sau đó, Chu Đạo Phu bị Nguyên Sơ nhẹ nhàng trói lại.


Trong lúc Chu Đạo Phu còn kêu rên, người đến trước tiên là người của Thiên Hợp tông.

Nơi này thuộc phạm vi quản lí của Thiên Hợp tông, nhưng khi bọn họ nhìn thấy tình trạng thảm hại của Chu Đạo Phu đã hiểu, không cần phải động thủ nữa.Nguyên Sơ vỗ vỗ tay, nhìn người vừa đến nói: "Thì ra là người của Thiên Hợp tông, ngưỡng mộ đã lâu! Ta là người của Vạn Kiếm tông, lão già này đã bị ta phong bế đan điền, không thể tự bạo, nhưng lão ta lại có ý đồ bất chính với nhiều nữ nhân khác, Thiên Hợp tông các người phải thay ta chủ trì công đạo!"Nguyên Sơ ném chu Đạo Phu đến trước mặt của những người này, cười tủm tỉm nói.Thiên Hợp tông phái mấy tu sĩ Kết Đan đến, Nguyên Anh không có ở đây.


Người cầm đầu thấy Nguyên Sơ đã là tu vi Nguyên Anh, vội vàng hành lễ:"Làm phiền tôn giả, tôn giả yên tâm, vãn bối nhất định sẽ mang người này về tông môn, chờ xử lý!"Nguyên Sơ gật đầu, nhưng lại không đi, người của Thiên Hợp tông thấy có chút kỳ quái, người cầm đầu kia cẩn thận hỏi nàng: "Không biết tôn giả còn muốn phân phó chuyện gì?"Nguyên Sơ đoan trang cười, sờ sờ cái mũi của mình nói: "À cái này, cũng không có phân phó gì, chỉ là, ta giúp các ngươi ra tay bắt một tên xấu xa, giải quyết cho Thiên Hợp tông các ngươi không ít chuyện, các ngươi.." Chẳng lẽ không muốn báo đáp ta cái gì sao?Người nọ ngay lập tức hiểu ra, nhưng mà trên người bọn họ có thứ gì mà tôn giả Nguyên Anh nhìn trúng sao?Trong lúc người nọ gấp đến độ mồ hôi chảy đầy đầu, Nguyên Sơ cười nói "Đương nhiên, ta làm sao mà có thể lấy đồ trên người các tiểu bối được? Chỉ là, ta thấy ở Chu gia có cái cây không tệ lắm.."Nàng nói như vậy, đối phương cũng không ngố, vội vàng nói: "Thỉnh Tôn giả tự thiên, đừng nói là một cái cây, nếu là tôn giả yêu cầu, mời tôn giả đến Thiên Hợp tông, vãn bối nhất định sẽ hậu tạ thật tốt!" Nguyên Sơ vội vàng xua tay: "Không có gì không có gì, ta cũng không phải là một người có lòng tham, chỉ yêu thích sự phong nhã, cho nên ta sẽ đem cái cây đi, chúng ta sau này có duyên sẽ gặp lại.".