Mảnh Vá Tình Yêu Tuổi Trung Niên

Chương 104




Đau đầu.

.

Có con với cô ấy khi nào?

Hai người ly hôn cũng đã gần một năm, coi như là việc trước ly hôn, cũng không có điều kiện kỹ thuật như vậy.

Hứa Ấu Diên không hỏi Tiểu An, sợ nếu hỏi Tiểu An sẽ cảm thấy mình quá quan tâm.

Vốn dĩ sau khi ly hôn đã không còn liên quan gì đến nhau, mọi ân oán trong hôn nhân đều đã được xóa bỏ vào thời điểm phân chia tài sản khi ly hôn, Hứa Ấu Diên hoàn toàn không muốn dây dưa gì với cô ấy.

Vậy mà nhất định phải có một đứa bé chui ra vào lúc này.

Hứa Ấu Diên cảm thấy Tiểu An đang lừa mình.

Hứa Ấu Diên vẫn không trả lời, Thời Duyệt gọi đến, nói em đã tớ bãi đỗ xe, hỏi Hứa Ấu Diên đang ở đâu.

Nghe giọng điệu của Thời Duyệt có thể nhận ra em đang rất vui vẻ, Hứa Ấu Diên vốn cũng rất vui, lại bị "đứa con" đột nhiên xuất hiện kéo tâm trạng xuống.

Luyện tập mỉm cười trước kính thang máy, định xốc lại tinh thần, không để Thời Duyệt lo lắng.

Từ sảnh đến bãi đỗ xe cần đi qua một thang cuốn nghiêng rất dài, không thể mang giá nổi theo, phải để lại ở khu dành riêng cho giá nổi bên cạnh thang cuốn.

Vừa bước lên thang cuốn, mới bắt đầu đi xuống, Hứa Ấu Diên đã nhìn thấy Thời Duyệt đứng ở dưới, đút hai tay vào túi áo khoác, ngẩng đầu tìm kiếm, rồi nhanh chóng phát hiện ra Hứa Ấu Diên trong đám đông, lập tức vẫy tay với chị, cười cực ngọt.

Mấy người đi qua Thời Duyệt không khỏi quay đầu nhìn em, đổi thành Hứa Ấu Diên, có lẽ cũng sẽ không kìm nổi phải liếc mắt. Vừa cao ráo vừa xinh đẹp, Thời Duyệt chỉ cần đứng nơi đó đã không giống người bình thường, mang theo khí chất đặc biệt, rất nổi bật.

Hứa Ấu Diên cầm hành lý trong tay, không thể đi xuống quá nhanh, chào lại từ xa thì hơi kỳ. Đoán rằng vẫn còn khoảng một phút cho đến khi thang cuốn xuống dưới cùng, Hứa Ấu Diên lấy điện thoại định nhắn Wechat cho em.

Còn chưa kịp gửi Wechat, đã thấy tin nhắn mới của Tiểu An:

"Chín giờ tối mai, gặp nhau ở nhà hàng chúng ta thường đến trước kia. Giống trước đây, tôi chờ cậu."

Hứa Ấu Diên nhìn lướt qua, đóng khung chat của cô ấy, mở của Thời Duyệt.

Wechat của Thời Duyệt đến nhanh hơn cô, một con gấu trúc nhỏ nhảy lên khỏi màn hình điện thoại, giơ cao hai tay với vẻ mặt nghiêm túc. Đây là tư thế muốn "đe dọa" kẻ địch, nhưng vì gấu trúc nhỏ thật sự quá đáng yêu, động tác giơ hai tay không khác gì muốn ôm.

Điều khiến Hứa Ấu Diên ngạc nhiên, chính là một dòng chữ bắn ra bên cạnh gấu trúc nhỏ: "Chị Điểu ôm em!"

Hứa Ấu Diên trả lời Thời Duyệt bằng ba dấu chấm hỏi.

Thời Duyệt gửi tin nhắn thoại: "Em liên hệ với tác giả của gói emoji này, mời cô ấy đặc biệt thiết kế một bộ emoji theo yêu cầu của em."

Thời Duyệt nói rồi lại gửi một emoji khác đến, gấu trúc nhỏ ôm một đĩa bánh pancake to đùng trốn ở góc sô pha ăn vụng, trên đầu còn cài một chiếc bờm tai thỏ, chính là Hứa Ấu Diên lúc nghỉ Tết.

Một hàng chữ bay ra bên cạnh gấu trúc nhỏ: "Chỉ cần mình ăn thật nhanh, mọi người sẽ không phát hiện."

Hứa Ấu Diên vừa cười vừa trợn trắng mắt, khiến người qua đường bên cạnh sợ đến nỗi vội đi hai bước tránh xa cô.

"Để khịa chị, không tiếc bỏ ra nhiều tiền." Hứa Ấu Diên xuống khỏi thang cuốn, đi đến bên cạnh Thời Duyệt.

"Không mất tiền." Thời Duyệt nói, "Trước đây đã khen thưởng mấy lần, tác giả kia biết là em mời liền rất nhiệt tình vẽ miễn phí cho em một bộ."

"Khen thưởng...không phải là khen thưởng giống như phát lì xì trong nhóm dịp Tết chứ?" Hứa Ấu Diên không thể nói thẳng Thời Duyệt tiêu tiền như nước, dù sao cũng là tiền người ta tự kiếm được, muốn tiêu thế nào là quyền của người ta. Chỉ là thấy em tiêu tiền mạnh tay như vậy, Hứa Ấu Diên vẫn không khỏi xót hộ em.

"Gì đấy, cảm thấy em tiêu tiền bừa bãi?" Thời Duyệt tiện tay lấy va-li của chị, thở dài một tiếng: "Ầy, trong nhà không có người trông coi, một khi tiêu tiền liền không dễ dàng kiềm chế được. Hứa Ấu Diên, chị quan tâm em à."

Hứa Ấu Diên tiếp lời: "Lần đầu tiên thấy người như em, sống tự do tự tại, vậy mà vẫn muốn đợi có người quan tâm."

"Tự do và cô đơn là một cặp song sinh."

"...lại còn ngâm thơ."

"Có đói không? Lên xe em cho chị ăn." Thời Duyệt dẫn chị đến xe, mở cốp sau nhét hành lý vào. Hứa Ấu Diên muốn giúp, vừa nâng tay lên Thời Duyệt đã sắp xếp xong.

Hứa Ấu Diên phát hiện Thời Duyệt khỏe hơn mình rất nhiều, va-li nặng như vậy gần như chỉ dùng một tay để cầm lên, sắp xếp cũng có cảm giác rất nhẹ nhàng.

"Sao thế, bị choáng trước sức mạnh của em?"

"Còn không quay đầu lại, nói linh tinh cái gì đấy."

"Em dùng gáy nhìn đấy."

"Em đổi xe?"

"Ừa, hệ thống tự lái của xe cũ hơi trục trặc, mang đi sửa thì không đáng, chẳng bằng đổi xe mới, còn rộng rãi hơn một chút." Thời Duyệt mở cửa xe, "Trực tiếp chuẩn bị giường cho chị, về sau nếu chị mệt hay buồn ngủ thì có thể nằm xuống. Thử xem, mềm cứng vừa phải, rất thoải mái."

Ghế lái và ghế phụ lái có thể được hạ xuống thành một giường đơn, cũng có thể ghép lại thành giường đôi. Không gian trong xe rất rộng rãi, chiều rộng khoảng hơn hai mét, còn có quầy bar và bàn ăn gấp. Sau khi lên xe chỉ cần đặt địa điểm cần tới, ăn uống ngủ nghỉ là đến nơi.

Xe của Hứa Ấu Diên trước kia cũng là hãng này, nhưng là mẫu cũ, xe Thời Duyệt mua là mẫu mới ra năm nay, tất cả phần cứng, phần mềm đều được nâng cấp.

"Ăn ít đồ nhẹ lót dạ trước." Sau khi khởi động xe, Thời Duyệt lấy hai con cua lông đã nấu chín, đặt lên bàn ăn bắt đầu bóc, một bộ dụng cụ bóc vỏ cua hoàn chỉnh đều đã sẵn sàng, "Em đặt nhà hàng rồi, khoảng một tiếng hai mươi phút nữa sẽ đến."

"Cua lông là ăn nhẹ?"

"Ừa, ăn hai miếng là hết. Nào, há miệng."

Múc gạch cua bằng thìa đút cho Hứa Ấu Diên, Hứa Ấu Diên lấy thìa: "Chị tự ăn."

"Có ai nhìn đâu, còn chảnh làm gì. Nào."

Chủ động đút cho người ta còn làm nũng, Thời Duyệt làm nũng thật sự khiến người ta không chống đỡ nổi. Nhưng không thể để Thời Duyệt quen thói xấu ỷ mình đáng yêu liền nghiền ép tất cả mọi thứ!

Hứa Ấu Diên kiên quyết tự ăn, Thời Duyệt: "Giả vờ đứng đắn."

Đến nhà hàng, Thời Duyệt đặt phòng riêng, sau khi ngồi xuống cũng không ăn, liên tục gắp cho Hứa Ấu Diên.

Hứa Ấu Diên: "Từ từ...chị có mấy cái miệng. Hơn nữa chị tự ăn được."

"Đây là chuyện có mấy cái miệng sao? Cũng không phải chuyện chị có thể tự ăn hay không thể tự ăn được chứ."

"Vậy là chuyện gì?"

"Chuyện em hài lòng."

Thời Duyệt hài lòng đút cho Hứa Ấu Diên, hài lòng nhìn chị ăn thật vui vẻ, ngay cả ngón tay cũng không cần động là tốt nhất.

Thời Duyệt vừa nhét thức ăn vừa tha hồ tưởng tượng về Hứa Ấu Diên, nếu có thể thu nhỏ Hứa Ấu Diên lại mang theo bên mình thì tốt rồi, lúc không có việc gì làm có thể mang ra đùa một cái chọc một cái, nâng cao tinh thần.

Hứa Ấu Diên bỗng dừng lại, nhìn em: "Cách chơi cốt lõi là gì?"

Thời Duyệt: "?"

"Khoan đã, ý tưởng của em không tệ, rất thú vị. Chị có thể làm trò chơi này không?"

"...mời chị."

"Được, để chị ghi nhớ cảm hứng này trước, hoàn thiện một chút, sau đó em tìm chị bất cứ lúc nào cũng được." Hứa Ấu Diên nói rồi lấy điện thoại ra ghi chép.

Ghi lại xong, Hứa Ấu Diên phát hiện Thời Duyệt đang chống cằm nhìn mình, nhận ra bản thân mình vừa bỗng dưng ghi chép trong bữa ăn, có vẻ không hay lắm.

"Khụ, xin lỗi em, chỉ là chị cảm thấy ý tưởng của em rất hay, nếu dựng thành trò chơi tình yêu dành cho các cặp đôi hẳn là sẽ rất đặc biệt..."

"Không sao, gì mà phải xin lỗi em." Thời Duyệt vẫn dịu dàng nhìn chị như cũ, "Em cũng không phải tiểu công chúa muốn được chú ý trăm phần trăm từng giây từng phút, hơn nữa em cũng rất thích nhìn chị chăm chỉ làm việc."

Hứa Ấu Diên có khả năng làm việc bất ngờ, Thời Duyệt cũng có khả năng nói lời yêu thương bất ngờ.

Quả thật nhiều khi lời nói của Thời Duyệt hơi ngấy cũng càng hơi ghê, nhưng chỉ cần ở bên em, tâm trạng của Hứa Ấu Diên tự nhiên cũng tốt hơn.

Giữa cô và Thời Duyệt có phản ứng hóa học đặc biệt.

Ăn uống xong xuôi, Hứa Ấu Diên muốn đi đón A Song, về nhà nghỉ Tết một tuần, A Song được gửi nuôi ở ngoài, chắc chắn rất nhớ chủ.

Thời Duyệt cùng đi đến ngoại ô phía Tây, hai người vừa tới trước cửa hàng thú cưng đã nghe thấy tiếng sủa phấn khích của A Song ở trong.

"Cục cưng!"

Nhân viên cửa hàng thả A Song, A Song bám ống quần Hứa Ấu Diên điên cuồng vẫy đuôi, thè lưỡi liếm ra ảnh ảo, khiến Hứa Ấu Diên không ngừng lùi về sau, đẩy cái cằm nọng ra.

"Cục cưng ngoan, bình tĩnh lại chút nào." Hứa Ấu Diên liên tục xoa đầu A Song để an ủi, rốt cuộc xoa dịu tâm trạng phấn khích của nó.

Thời Duyệt đứng một bên nhìn mà thấy ngứa trong lòng: "Hứa Ấu Diên, em cũng muốn."

"Em muốn cái quái gì!" Hứa Ấu Diên cầm khăn giấy lau mặt, lau sạch nước bọt của A Song, "Chị khuyên em bình tĩnh lại đi."

Đưa A Song cùng đến Cư Hợp Uyển, A Song đi tuốt ở đằng trước, bước nhỏ nghiêng nghiêng ngả ngả, đi một bước quay đầu nhìn ba lần, có thể thấy được ở bên chủ làm nó rất vui vẻ.

Khi đi đến cửa chung cư, hai người nhìn thấy trên bảng thông báo có dán cảnh báo trộm cắp. Hứa Ấu Diên lại gần xem, cảnh báo nói rằng trong dịp Tết ở khu chung cư có hai nhà bị mất trộm, còn in ảnh camera bắt được hình kẻ trộm lúc vào tòa nhà.

Quản lý khu nhà nhắc nhở mọi người đóng cửa sổ cửa chính thật chặt, cần khóa trái.

"Ác vậy." Hứa Ấu Diên thấy hai nhà bị mất trộm đều cùng tầng với mình.

"Chung cư này thật sự không an toàn, xung quanh không có hàng rào điện, mặt tường thấp phía Đông rất dễ trèo vào." Thời Duyệt nói.

"Có camera giám sát."

"Bây giờ còn trộm nào sợ camera giám sát nữa. Cái chính là quản lý khu nhà cũng không quản lý được, kiểm soát ra vào tòa nhà của chị đều hỏng, ai cũng có thể ra vào."

"Có lẽ xảy ra vào cuối năm, trộm cũng chạy deadline, nghỉ Tết xong có thể cũng hết rồi."

Hứa Ấu Diên còn chưa nói xong, Thời Duyệt liền chỉ vào thời gian trên bức ảnh từ camera giám sát, chính là hôm kia, mùng ba Tết.

Lúc này Hứa Ấu Diên hoàn toàn không nói nên lời.

"Hay đến ở nhà em được không." Thời Duyệt chân thành mời một lần nữa, "Em nói thật, không vì điều gì khác, chỉ vì an toàn của chị, chị không thể ở đây nữa."

Đang nói lời này, hai thanh niên có vẻ cực kì xã hội đi qua hai cô, trời rét lạnh nhưng chỉ mặc áo hoodie mỏng, hai tay đút trong túi áo, lúc bước qua còn huýt sáo, nhìn chằm chằm hai cô, nghênh ngang vào chung cư, hoàn toàn không bị ai ngăn cản.

Thời Duyệt chỉ vào bọn họ: "Chị xem đi, thật đáng sợ."

Hứa Ấu Diên: "Cho chị thời gian suy nghĩ, được không."

Thời Duyệt vốn còn muốn hỏi, chị định suy nghĩ gì nữa? Lời chưa kịp thốt ra bị đè xuống, không nói.

Nếu Hứa Ấu Diên là kiểu người vừa quăng cần đã cắn câu, chủ động yêu cầu đến ở nhà Thời Duyệt, có lẽ Thời Duyệt sẽ không thích chị như vậy.

Vì sao lại thích Hứa Ấu Diên, còn không phải vì chị mạnh mẽ lại quật cường, mặt mỏng lại ngạo kiều sao.

Dù gặp khó khăn, cũng sẽ cố hết sức để giữ vững phẩm giá của mình.

Đây mới là Hứa Ấu Diên cô thích.

Chúc nhau ngủ ngon, Thời Duyệt không vào, đưa mắt nhìn Hứa Ấu Diên đi vào chung cư mới chầm chậm quay đầu, đi về xe.

Hứa Ấu Diên đi vài bước, đến góc rẽ tối tăm Thời Duyệt không nhìn thấy, kéo A Song dừng lại, nhìn về.

Bóng lưng Thời Duyệt rời đi có chút thất vọng cũng có chút cô đơn.

Hứa Ấu Diên biết mình và Thời Duyệt đã ở rất gần, nhưng cô vẫn còn chuyện phải làm.

Cô cần gỡ bỏ tất cả những u nhọt trong quá khứ, đến khi cả người sạch sẽ mới có thể không thẹn trong lòng đến với Thời Duyệt.

Mà Tiểu An, cũng là một phần trong quá khứ của cô.

Hứa Ấu Diên lấy điện thoại, trả lời Tiểu An bằng một từ --- "Được".

Chín giờ tối hôm sau, khi Hứa Ấu Diên đến nhà hàng, Tiểu An đã ở đó.

Không giống bức ảnh đăng trên vòng bạn bè lần trước, Tiểu An đã nhuộm lại tóc đen, còn cắt ngắn không ít, chải ngược về sau khá cầu kì.

Đúng là đã béo hơn một chút, trước kia Tiểu An có đôi mắt to tròn, hiện giờ khuôn mặt hơi mập ra, đôi mắt cũng bị nhỏ đi.

Nhìn thấy Hứa Ấu Diên vào cửa, Tiểu An lập tức chào, có vẻ hoạt bát tươi tỉnh, trong tay còn cầm một chiếc xắc tay đắt tiền, đồng hồ đeo tay cũng là của một thương hiệu nổi tiếng.

Hẳn là Tiểu An sống rất tốt.

"May có khoản tiền khi chúng ta ly hôn. Nếu không, tôi đã không thể đăng ký nhập học, vị trí vừa học vừa làm sau đó cũng không đến lượt tôi. Bây giờ ngẫm lại, thật sự, Ấu Diên cậu là phúc tinh trong cuộc đời của tôi, tôi thật lòng cảm ơn cậu."

Nói thẳng không e dè luôn là phong cách của Tiểu An, đương nhiên Hứa Ấu Diên biết, có điều giờ phút này nói thẳng không e dè của Tiểu An còn lộ ra một chút châm chọc.

"Cậu sống tốt là được rồi." Hứa Ấu Diên nói một câu qua quýt cho xong, hỏi thẳng vấn đề quan trọng nhất, "Chúng ta vẫn nên nói về đứa con trong lời của cậu đi."

Sau khi vào cửa, Hứa Ấu Diên chú ý, chỉ có một mình Tiểu An, không có đứa bé, bụng của cô ấy cũng không to.

Vì thế Hứa Ấu Diên càng hoang mang, rốt cuộc là con cái gì.

"Hôm nay cậu có thể đến gặp tôi, tôi rất vui. Chúng ta kết hôn nhiều năm như vậy, rốt cuộc vẫn là người nhà, đều hiểu nhau, tôi cũng không tốn nhiều lời nữa. Ấu Diên, tôi muốn một đứa con của cậu."

Hứa Ấu Diên nói: "Đừng nói linh tinh, tôi có mang súng."

Tiểu An cười: "Tôi không muốn làm chuyện gì xấu, thật đấy, tôi muốn một đứa con của cậu."

Hứa Ấu Diên: "Tôi không hiểu cậu có ý gì."

Tiểu An âm thầm quan sát xung quanh, nhỏ giọng: "Cậu biết dự án NAC không?"

Hứa Ấu Diên lắc đầu.

"Trong lúc đi học tôi đã gặp một vị tinh anh ở một party, cô ấy là thành viên trong dự án NAC. Nói một cách dễ hiểu nhất, dự án NAC này chính là một dự án nữ nữ sinh con..."

Khi nghe thấy bốn tiếng "nữ nữ sinh con", Hứa Ấu Diên tỏ ra nghi hoặc: "Có phải cậu bị tà giáo nào tẩy não rồi không?"

"Thật sự không phải, cậu nghe tôi nói hết. Sau khi ly hôn, trong đầu tôi nảy sinh ý định có một đứa con, con của chính mình, nhưng tôi không muốn sinh con với đàn ông, tôi chỉ thích phụ nữ, cậu biết mà. Sau đó tôi được tiếp xúc với dự án NAC. Tôi đã tự đến phòng thí nghiệm của NAC để xem, dành trọn vẹn mười tháng để theo dõi hai người mẹ, quan sát toàn bộ quá trình từ khi tạo phôi thai đến khi sinh, tôi có thể chịu trách nhiệm đảm bảo với cậu, nhất định là thật." Tiểu An nói,

"Cậu biết đấy, rất nhiều công nghệ khoa học tiên tiến bị cản trở bởi quan niệm của con người, tôn giáo và các nguyên nhân khác, ngay cả khi đã nghiên cứu phát triển thành công hơn nữa cực kì ổn định, cũng chưa chắc sẽ được công bố với đại chúng. Ban đầu dự án NAC cũng vậy, chỉ là với sự già hóa dân số nhanh chóng và tỉ lệ sinh đẻ xuống thấp cực điểm, nó sắp được dỡ bỏ lệnh cấm rồi. Sớm nhất vào nửa cuối năm nay, lệnh cấm sẽ được dỡ bỏ."

Tiểu An nói rất bình tĩnh, không có vẻ như đang nói dối. Trên thực tế Tiểu An là người có tổ chức có mục đích rõ ràng, dù là lúc kết hôn hay khi đã ly hôn, từ xưa đến nay Tiểu An đều luôn như vậy.

Tiểu An nói tiếp: "Dự án NAC tạm thời vẫn chưa được công bố với bên ngoài, nhưng từ bào thai đầu tiên đến giờ đã mười năm, tỉ lệ sống sót của thai nhi là một trăm phần trăm, quá trình phát triển không có bất cứ điều gì khác biệt so với những đứa trẻ được sinh ra từ cặp đôi nam nữ, có thể nói công nghệ này đã cực kì hoàn thiện. Nhóm dự án lưu giữ toàn bộ báo cáo và số liệu thí nghiệm suốt mười năm qua, chỉ cần công bố, nhất định có thể nhanh chóng gây dậy sóng, được ghi vào lịch sử nhân loại. Đến lúc đó sẽ có bao nhiêu người muốn có được đứa con của chính mình qua dự án này? Nếu hẹn trước sẽ phải đợi bao nhiêu năm? Cần gì phải đợi đến lúc đó mới khổ sở xếp hàng?"

"Vậy thì?" Hứa Ấu Diên nói, "Nếu cậu muốn thì làm đi."

"Không phải tôi không tìm trứng khác, thậm chí tôi đã khảo sát một thành viên NAC, vị tinh anh đã dẫn tôi bước vào cánh cửa thần kỳ này. Nhưng...vẫn còn khoảng cách với những gì tôi mong muốn. Tôi muốn trứng của người ưu tú nhất kết hợp cùng trứng của tôi, có vậy, con của tôi mới có thể là người tuyệt nhất."

Nói đến đây, ánh mắt vẫn luôn bay bổng của Tiểu An bỗng nhìn Hứa Ấu Diên một cách kiên định.

Hứa Ấu Diên nghe rõ, thì ra Tiểu An thật sự lừa cô, căn bản chưa có đứa bé nào, mà là ma đòi một đứa bé.

Hứa Ấu Diên không tiếp lời, đau đầu.

"Ấu Diên, lần này tôi đặc biệt về nước là để tìm cậu. Cậu hiểu tôi muốn nói gì." Tiểu An tận tình thuyết phục, "Tôi muốn gen của cậu, tôi muốn một đứa con của cậu và tôi."

"Cậu có biết tình hình của tôi hiện giờ thế nào không." Hứa Ấu Diên nói, "Ở ngoại ô phía Tây, ăn bữa nay lo bữa mai, thậm chí Tết về nhà còn không thể tặng bố một bao lì xì tử tế. Hiện giờ tôi không có gì, cậu cần gen của kẻ thất bại như tôi? Tùy tiện tìm thử đều có thể tìm được sự lựa chọn tốt hơn tôi, đừng lãng phí thời gian với tôi nữa."

Hứa Ấu Diên nói xong muốn đi, bị Tiểu An kéo lại: "Tôi xin lỗi vì chuyện hồi đó...nếu không do tôi nhất định phải ra nước ngoài và cần một số tiền lớn, cũng sẽ không ép cậu bán nhà. Nếu còn nhà, cuộc sống của cậu đã có thể tốt hơn phần nào. Ôi, đều là chuyện đã qua, không nói nữa. Mong rằng cậu sẽ không hận tôi, tôi thật sự cảm thấy cậu là sự lựa chọn thích hợp nhất. Cuộc sống khó tránh khỏi thăng trầm, chỉ nhìn vào vị trí trước mắt thì thật sự quá phiến diện. Ấu Diên, cậu tạo ra đế chế trò chơi hologram, cậu là người khai phá một vũ trụ khác, tôi là nhân chứng hùng hồn nhất cho khả năng của cậu. Hơn nữa tình hình sức khỏe của cậu, năng lực phản ứng của cậu, sức sáng tạo của cậu, tất cả đều..."

Hứa Ấu Diên ngắt lời cô ấy: "Tóc, chóng mặt, tức ngực, đủ loại béo của tôi, cậu xác định muốn những thứ này?"

Tiểu An cười: "Đó là vì cậu sống không có quy luật, khi chúng ta vẫn ở cùng nhau, một ngày ba bữa ăn đúng giờ lại dinh dưỡng, chịu khó vận động, cậu cũng rất khỏe mạnh. Không cần nói nhiều như vậy, tôi đã tính thử, điểm của cậu là 89, cao nhất trong số những người tôi quen."

Hứa Ấu Diên: "...cậu tính bằng chân à?"

"Không phải, tính bằng hệ thống chuyên nghiệp của NAC. Ấu Diên, cậu cũng đừng hiểu lầm, tôi chỉ muốn trứng và gen của cậu, con sẽ là tôi tự sinh, sau khi sinh cậu muốn gặp lúc nào cũng được, không muốn gặp thì tôi sẽ không cho nó biết sự thật. Đương nhiên tôi đã lên kế hoạch, nhất định sẽ cho nó một gia đình hoàn hảo. Để bù đắp và cảm ơn, tôi cũng sẽ cho cậu thù lao hậu hĩnh, đủ để cậu duy trì cuộc sống một thời gian dài, không cần bôn ba, chỉ cần tập trung vào sự nghiệp. Ấu Diên, đối với cậu hay tôi đều là chuyện tốt, thậm chí là cơ hội cực kì tốt, tôi không biết cậu muốn nghĩ gì..." Thấy cô vẫn không bị lay chuyển, Tiểu An gõ bàn vừa nhẹ vừa vội,

"Trứng là được! Cũng không bắt cậu lại phải phát sinh quan hệ gì với tôi! Góp một quả trứng là có thể nhận được thù lao sáu con số! Cậu không động lòng sao?"

Thấy Hứa Ấu Diên vẫn không nói, Tiểu An thở dài: "Bảy chữ số, bảy chữ số là được, nhiều hơn nữa tôi cũng không cho nổi. Đúng rồi, không phải nhân dân tệ, là đô la Mỹ."

Hứa Ấu Diên lắc đầu: "Tạm thời không nói đến những chuyện khác, đó là một sinh mệnh, cậu có thể dễ dàng tạo ra một sinh mệnh như vậy?"

Tiểu An cầm ly rượu uống một hớp, cười lạnh một tiếng, vừa uống vừa nói: "Bộ não cũ kỹ của cậu phải tiến hóa rồi, có rất nhiều cách để một sinh mệnh đến với thế giới này, tương lai sẽ còn có thêm. Khoa học công nghệ sẽ thay đổi tất cả, hẳn là cậu phải biết rõ mới phải, vậy mà cứ khăng khăng bảo thủ ở phương diện luân lý như vậy. Lẽ nào phải kết hôn, phải có hai người mới có thể có con? Xin đi, những thứ như 'gia đình' nhất định sẽ bị đào thải trong thế kỷ này."

"Vậy cậu cũng không cần lấy gen của một người có quan niệm giá trị trái ngược với cậu, nếu không đứa bé lớn lên sẽ ồn ào đấy." Hứa Ấu Diên đứng dậy nói, "Tạm biệt."

"Này, Ấu Diên!" Tiểu An lại giữ chặt cô, "Tôi xin lỗi vì lời nói vừa rồi, có lẽ đã xúc phạm đến cậu. Tôi chỉ muốn nói, cậu thật sự có thể suy nghĩ thử xem, dù sao tôi cũng sẽ đối xử thật tốt với đứa con không dễ có này, tuyệt đối sẽ không để nó phải chịu khổ. Sau khi có con tôi cũng sẽ không làm phiền cậu nữa, mà cậu cũng có thể có cuộc sống ổn định, có cơ hội trở lại như xưa, đây mới là điều tôi muốn nói. Hiện giờ có bao nhiêu người đang bí mật thay đổi gen vốn có của mình, để khỏe mạnh hơn và sống lâu hơn, xã hội đã từ từ chấp nhận, khoảng cách cho đến khi hiến-pháp được sửa đổi cũng sẽ không xa. Theo sau sự phát triển của thay đổi gen chính là chọn lựa gen thậm chí là chế tạo gen, đây là kết quả tất yếu, hẳn là cậu phải hiểu rõ hơn tôi."

"Đừng trở thành 'người già' không theo kịp thời đại, cậu không nên bị đào thải."

Khi Hứa Ấu Diên ra khỏi nhà hàng, gió lạnh lùa vào trong áo khoác dài của cô, xoa dịu những suy nghĩ hỗn loạn phần nào.

Khi muốn kéo khóa áo khoác lên, phát hiện khóa kéo đã hỏng.

Hứa Ấu Diên: "..."

Bọc tạm áo lại, trở về xe.

Cô lấy điện thoại kiểm tra thử, đăng nhập vào tài khoản diễn đàn riêng tư mua bằng tiền trước kia, phát hiện NAC là chuyện thật, hơn nữa rất nhiều gia đình đồng giới đều mong chờ thời đại của NAC tiến đến, có thể có được đứa con của chính mình.

Hứa Ấu Diên đặt điện thoại sang một bên, lái xe từ từ rời khỏi bãi đỗ.

Xe của Tiểu An cũng đi đến, hai người nhìn nhau qua cửa kính.

Tiểu An dùng khẩu hình nói "cậu suy nghĩ thật kỹ", Hứa Ấu Diên quay đầu, tăng tốc rời đi.