Mạo Bài Đại Anh Hùng

Quyển 5 - Chương 72: Đã chết chưa?




Tại căn cứ Christian, vào giờ khắc này, mọi thứ đang rất hỗn loạn.

Rất nhiều binh sĩ hoảng sợ chảy ra khỏi doanh trại, tập hợp trên bãi đất trống, cùng với sĩ quan cơ sở chỉ huy bọn họ đều mờ mịt nhìn quanh. Ở khu vực bãi đỗ, từng chiếc robot đã khởi động, đang phát ra tiếng máy móc ma sát với nhau.. Thế nhưng, bọn họ vẫn chưa nhận được mệnh lệnh. Từ một bệ phóng bí mật vôi vàng cất cánh lên, máy bay chiến đấu đang lượn vòng trên không trung. Thông tin nghe được thì hỗn loạn, trên rada lại trống không, các phi công đang không biết phải làm sao.

Không có địch nhân tấn công quy mô, cái gì cũng không có. Đây liệu có phải chỉ là một cuộc diễn tập?

Tất cả, đều có vẻ kì quái như vậy.

Thi thể của Stephen đã được đưa vào tiểu lâu.

Công tước lẳng lặng đứng trước cửa sổ của tiểu lâu, đưa lưng về phía thi thể cháu mình, nhìn ra căn cứ một tràng hỗn loạn ở bên ngoài cửa sổ, phảng phất như đã già đi mười tuổi.

Ông ta không thể tin nổi, trong cái thời điểm này ở đây lại có kẻ dám ám sát Stephen! Ông ta cũng không thể tin nổi, thế cục sẽ chuyển biến xấu nhanh đến như vậy. Hết thảy đều giống như một giấc mơ. Ông ta thật sự rất hi vọng rằng thời gian có thể quay ngược về thời điểm trước khi Stephen đi ra khỏi tiểu lâu.

Kẻ nào đã ra lệnh bấm nút báo động? Hai mươi mốt tướng lĩnh cao cấp, trừ bảy thành viên trực hệ gia tộc Howard ở trước mặt mình ra, còn lại mười bốn tên kia đã đi chỗ nào rồi?

Công tước đầu óc mê muội một trận. Ông ta phải dùng hai tay ra sức chống vào cửa sổ thì mới có thể giữ thăng bằng được. Ông ta rất rõ ràng, mình đang nếm trải cái cảm giác gọi là cây đổ bầy khỉ tan đàn. Đám quý tộc xấu xa này, có tên nào lại không thông thạo âm mưu quyền biến đâu? Mắt thấy Stephen ở giữa ban ngày ban mặt bị ám sát, bọn họ tự nhiên lấy tốc độ nhanh nhất đưa ra lựa chọn.

Jacur, giờ phút này đã xuất hiện biến hóa hay sao? Bộ đội ở tiền tuyến với các phe phái đầy rẫy, liệu có phải hay không đã nhận được mệnh lệnh từ chủ tử của mình, bắt đầu tác chiến một cách tiêu cực để tự bảo tồn thực lực cho phe mình? Lúc này, liệu còn ai cam tâm đem vũ lực trong tay không hề bảo tồn mà tiêu hao ở Jacur?

Vì vấn đề điều động binh lực để phòng ngự Jacur, các đại quý tộc đã vụng trộm gây sóng gió không chỉ ngày một ngày hai rồi. Có Stephen, hơn nữa là thế lực của gia tộc Howard, Zola có thể đem mọi việc nắm gọn trong lòng bàn tay, điều khển bộ đội của đám quý tộc này ném vào chiến đấu.Mặc dù đám quý tộc này trái tim đều nhỏ máu, thế nhưng bọn chúng cũng không làm sao được!

Là người thừa kế công khai duy nhất của gia tộc Morton, Stephen chính là trung tâm của các thế lực cũ ở Gatralan, là cầu nối gắn kết duy nhất giữa các đoàn thể không thể gắn kết này lại với nhau. Thứ mà hắn đại biểu, chính là toàn bộ giai cấp thống trị!

Hoàng thất Galatran đã thống trị đất nước mấy trăm năm, vẫn tận sức thông qua các loại thủ đoạn, đem chủ nghĩa dân tộc cực đoan với người Wibault là chủ giai tầng để gắn kết chặt chẽ xung quanh mình. Bất kể là giáo dục, kinh tế, chính trị, quân sự, hầu như tất cả các chính sách đều vì lợi ích của giai tầng và phục vụ củng cố địa vị cho Hoàng thất.

Mỗi một người thống trị Galatran đều rõ ràng, mất đi nền thống trị cơ sở, không còn lợi ích cùng sự ủng hộ, vậy thì sẽ không cách nào nắm giữ được lợi ích tuyệt đối. Thế cho nên, quý tộc Galatran đã nắm giữ hơn 60% tài phú của toàn quốc gia. Còn tộc người Wibault của Galatran, lại ở trên điều khiển các chủng tộc với số lượng đông đảo hơn, đồng thời được hưởng thụ quyền lợi đặc thù.

Chính cái tầng lớp này, đang chống đỡ lực lượng thống trị truyền thống ở Galatran. Khiến cho gia tộc Morton sừng sững suốt mấy trăm năm, lần lượt trấn áp những thế lực phản kháng, khiến cho các thế lực Galatran truyền thống sau khi trải qua chính biến, chiến bại rồi hoàng đế bị bắt, thế nhưng vẫn có thể tập trung lại thành một tập đoàn vũ trang, vẫn như cũ nắm giữ nền kinh tế quốc gia cùng huyết mạch quân sự.

Nhất là lực lượng thanh niên của giai tầng này, bọn họ khăng khăng một mực quyết chí thề trung thành. Bọn họ không có sự lựa chọn, quyền lợi hưởng thụ và sự giáo dục mà bọn họ được tiếp nhận đã sớm đã cột họ trên cùng một chiếc chiến xa với gia tộc Morton rồi. Bọn họ không có khả năng khiến cho quốc gia này trở thành một quốc gia dân chủ, khiến cho dân tộc khác đến lãnh đạo chính mình.

Nhưng hiện tại, Stephen đã chết. Ở trước mắt bao nhiêu người, bị một viên đạn bắn nát nửa đầu. Người Wibault trung thành với hoàng thất Gatralan, vào giờ phút này đã mất đi đối tượng thần phục của bọn họ. Cái chết của Stephen, trong cảm nhận của những người này không khác gì cây đại thụ cuối cùng của đế quốc đã bị sụp đổ.

Đã không còn Stephen, đã không còn uy thế hoàng tộc của kẻ thống trị quốc gia suốt mấy trăm năm. Cho dù các quý tộc có xoay chuyển đến thế nào đi chăng nữa thì sự sụp đổ của cái giai tầng này cũng là không thể tránh được. Gia tộc Howard mặc dù cũng là ngoại thất của hoàng tộc, thế nhưng là bọn họ chung quy vẫn không phải là hoàng tộc. Gia tộc giống như gia tộc Howard, tại Gatralan, lại có tới sáu!

Lúc này, các quý tộc nếu như không vì lợi ích của gia tộc mà suy nghĩ, không bảo lưu thực lực chờ tới tương lai, không để cho mình lưu lại một cơ hội gia nhập vào thế lực khác, vậy thì bọn họ, cũng không phải Gatralan quý tộc nữa rồi.

Bọn họ có thể vì hoàng tộc hi sinh, thế nhưng, bọn họ tuyệt đối sẽ không vì Howard Howard mà hi sinh! Từ nhỏ tiếp thu giáo dục, giới quý tộc nội địa mạch nước ngầm ngang dọc, từ lâu những quý tộc này đã học được cách làm sao để bề ngoài cao thượng văn minh, nội bộ lại tràn ngập máu tanh mà sinh tồn trong cái thế giới này. Có một gia tộc quý tộc nào vì để tồn tại và phát triển lại không phải nho nhã lễ độ mà dẫm lên xương cốt của người khác?

"Phụ thân. " Anh họ của Stephen , trưởng tử Reiter của công tước đi đến, cầm trong tay chiến báo mới nhất : "Như ngài sở liệu, ở tiền tuyến Jacur sư đoàn bộ binh 132 đã dẫn đầu triệt thoái phía sau, đem áp lực phòng ngự đều ném lên trên vai sư đoàn 49. Bộ đội của mấy gia tộc khác cũng có hành động y như vậy."

"Đến tột cùng là ai... " Công tước chậm rãi quay đầu lại, thanh âm bình tĩnh, trong trẻo nhưng lạnh lùng: "Giết Stephen. Phản bội lại chúng ta?"

Nhìn ánh mắt dài nhỏ sắc bén của công tước, tất cả các tướng quân ở đây trong lòng đều bị chấn động! Công tước nói ra những lời này, thâm ý sâu sắc. Gia tộc Howard có thể tại Gatralan hô phong hoán vũ, bàn tay thủ đoạn kinh khủng của lão nhân này chính là nguyên nhân chủ yếu trong đó.

Những lời này, đại biểu cho một lý do. Thu màn tính sổ, thanh trừng dị kỷ (đối lập)! Cái lão nhân này, tựa hồ cũng không có đăt nguy cơ này vào trong mắt, ánh mắt của hắn, đã nhìn tới tương lai.

"Tay súng bắn tỉa kia đã bắt được chưa?" Công tước chậm rãi đi tới trước thi thể của Stephen, dừng ở trên cái khuôn mặt tái nhợt kia.

"Đã phái ra hai trung đoàn bộ binh tiến hành giăng lưới tìm kiếm." Reiter nói: "Xác định được vị trí khả nghi của tay súng bắn tỉa, cũng phái ra robot tiến hành truy tìm, hắn trốn không thoát được!"

Công tước gật đầu, thở dài một tiếng nói: "Hiện tại, ánh mắt mọi người đều tụ tập tại trên người gia tộc Howard chúng ta. Trận chiến này... chúng ta không thể thua được. Người chết thì xong rồi, còn chúng ta chung quy vẫn còn sống. Howard gia tộc quyết không thể như thế mà ngã xuống. " Hắn xoay người, khuôn mặt hướng vào mấy tướng quân: "Nếu là đều nhìn chúng ta, muốn cầu sinh, vậy thì lá bài trong tay chỉ có thể đánh ra trong một lần rồi!"

"Rõ!" Trong thời khắc này, gia tộc Howard nếu như còn muốn bảo tồn thực lực, vậy thì kết cục sẽ là xong đời. Đối với điểm này, công tước nhìn thấy vô cùng rõ ràng.

Sư đoàn 39 cùng với lực lượng mà gia tộc Howard mà nắm giữ, giờ phút này đã đầu nhập hết vào Jacur rồi. Ổn định lại chiến cuộc, các quý tộc đang quan sát tự nhiên sẽ làm ra lựa chọn. Tuy rằng gia tộc Howard sẽ tổn thất lớn một chút, thế nhưng chỉ cần thắng trận chiến dịch này, trong thời gian tới, sẽ còn rất nhiều cơ hội!

"Quân y của căn cứ đều đã tập trung lại rồi sao?" Công tước chuyển hướng Reiter hỏi.

"Vâng, thưa phụ thân. " Reiter nói: "Theo lệnh của ngài, tất cả các nhân viên y tế ngay đầu tiên đã được tập trung quản chế lại rồi. "Nghe thấy câu trả lời này, mấy vị tướng quân hai mặt nhìn nhau, không biết công tước tập trung mấy cái đám thầy thuốc này lại để làm gì.

"Điện hạ tình huống hiện tại thế nào?" Công tước ánh mắt lấp lánh nhìn mấy vị tướng quân, đột nhiên hỏi.

Các tướng quân bị công tước đột nhiên kỳ quái mà hỏi vấn đề này khiến cho sửng sốt, hoàn toàn không cách nào lý giải được tư duy của công tước. Nhìn thoáng qua nhau, một trung tướng phản ứng nhanh chóng, linh cơ khẽ động cung kính nói: "Bác sĩ đang tiến hành cữu chữa cho điện hạ Stephen."

Công tước gật đầu: "Tuyên bố tin tức điện hạ Stephen bị bắn, nói cho tất cả mọi người, điện hạ đang được cấp cứu. Chỉ cần các chiến sĩ vẫn chưa xác định là điện hạ tử vong, chúng ta vẫn còn cơ hội! Nhớ kỹ, điện hạ vẫn chưa có chết! Trước khi trận chiến dịch này kết thúc, đây chính là chân lý mà các ngươi không thể nghi ngờ!"

Nói xong, công tước không thèm liếc Stephen một cái, xoay người đi nhanh đi về phía cửa: "Tập hợp đội ngũ. Ta muốn đích thân phát biểu với sư đoàn 39!"

**************************

Năm binh sĩ của Độc Lập quân, dọc theo phế tích bên phải đường cái số 3 của khu vực khu vực thành thị Jacur, cong lưng một đường chạy vội. Ở mặt đông, súng máy năng lượng của địch nhân vẫn không ngừng gào thét. Đạn năng lượng rậm rạp quét trên phế tích, phát ra tiếng xì xì , tung lên các làn bụi nhỏ.

"Ầm!" Xa xa ở ngã tư đường, một phát pháo năng lượng rơi mạnh trên mặt đường tạo ra một cái động lớn. Các khối bê tông văng lên, phô thiên cái địa mà rơi xuống, giống như mưa đá rơi vào trên người hai chiếc robot Phí Dương đang nấp sau một tòa nhà bị phá hủy, lách cách rung động.

"Phù!" Gã hạ sĩ đầu lĩnh phun ra một ngụm nước bọt, ngừng lại bên rìa bức tường bê tông to lớn. Theo một thủ thế bí mật của hắn, nhóm binh sĩ một người tiếp một người chạy ra nấp phía sau hắn. Một binh sĩ chậm rãi ló đầu, muốn nhìn qua tình huống ở bên kia tường một chút, lại bị hạ sĩ ghì xuống, mắng: "Ngu ngốc, ngươi mẹ nó không muốn sống nữa hả?"

Binh sĩ đem khẩu súng đặt tại trên đùi, chỉnh lại mũ giáp, cụt hứng ngồi xổm xuống tựa ở trên tường, trong miệng lầm bầm mắng: "Sớm muộn gì cũng chết thôi."

"Ít mẹ nó lời vô ích đi!" Hạ sĩ một bên cẩn thận quan sát đến điểm rơi của súng máy, một bên giận dữ nói: "Muốn chết thì cũng phải đợi cho tới khi đội ngũ chi viện tới! Đến lúc đó, ngươi con mẹ nó muốn chết đến mười lần thì lão tử cũng không cản ngươi!"

"Tới?" Gã binh sĩ không dám cãi lại, nhưng một binh sĩ đang cười trộm ở bên cạnh hắn liền trừng trừng mắt con ngươi, nói nhỏ: "Tròn một tiểu đoàn lại thêm ba chiếc robot, hiện tại chỉ còn lại chúng ta mấy người, chờ cho đám người ở đằng sau tới đây, ta con mẹ nó đều đã giỗ bảy bảy bốn chín ngày rồi!"

"Nói cái gì thế hả?" Hạ sĩ quay đầu lại liếc liếc mắt, lại nghiêng cái lỗ tai nghe nghóng đến nửa ngày, hoang mang nói: "Sao âm thanh ở đối diện lại càng ngày càng nhỏ vậy."

"Stephen đã chết!" Xếp ở cuối cùng, một binh sĩ lưng đeo máy thông tấn đang nghe ống nghe đột nhiên kêu lên.

"Cái gì?"Bao gồm cả hạ sĩ, tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm mà nhìn chằm chằm vào gã thông tin thông tin.

"Stephen đã chết!" Gã binh sĩ con mắt nhìn chằm chằm vào mọi người, trong ánh mắt tỏa ra ánh sáng lấp lánh, đặc biệt sáng sủa: "Thiên Võng đã chụp được hình ảnh, hắn bị sư đoàn trưởng mập mạp của sư đoàn 19 một phát nát đầu rồi! Hiện tại, cái này hình ảnh đã truyền tới cho tất cả các robot, trung đoàn của chúng ta, chính đoàn trưởng tự mình tuyên bố tin tức!""Một phá nát đầu?" Hạ sĩ cùng mấy người binh sĩ hai mặt nhìn nhau:" Một người tại phía đông, một người tại phía tây, đây con mẹ nó bắn đại bác cũng không tới nha!"

"Mập mạp theo máy bay hạ cánh xuống Đông nam Jacur, tiềm hành vượt qua phòng tuyến đi vào!" Binh sĩ thông tin một bên nghe, trong miệng một bên hưng phấn nói năng lộn xộn: "Mẹ nó không phải người mà, một người một súng, chạy hơn hai trăm km, đi vào là đem Stephen làm thịt luôn!"

Một bầu không khí tĩnh mịch, hạ sĩ lắc đầu, tựa hồ đang liều mạng tiêu hóa cái tin tức như chuyện Nghìn lẻ một đêm này, đột nhiên, nhãn thần liền đọng lại.

Phía tây cùng phía nam , bộ binh mặc quân phục của Độc Lập quân, đầu tiên là một người hai người, sau đó là một đội hai đội, phảng phất như vừa tan rạp, càng ngày càng nhiều, chen chúc dưới sự dẫn đường của hơn mười chiếc robot, hướng bên này cuồn cuộn lao tới.

Xa xa, một tiếng xung phong rõ to, vang vọng thiên địa.

****************************

Từng đội binh sĩ của tập đoàn Stephen, trong sự thúc giục của các sĩ quan, đang leo đầy mỗi một đỉnh núi xung quanh căn cứ Christian. Bọn họ khom lưng làm thành một đội hình dàn hàng ngang, cẩn thận lật tung tìm kiếm từng mảnh Tùng Lâm, từng sườn núi, từng bụi rậm.

Mấy trăm chiếc robot, cũng đã tham dự cuộc tìm kiếm này.

Không giống với bộ binh tìm kiếm càn quét khu vực, ngoại trừ mấy tiểu đội robot theo kế hoạch rải rác ở mỗi một khu vực của vùng núi, tiến hành xác định địa điểm phong tỏa ra, các chiến sĩ robot khác đều hướng bốn phía nhanh chóng khuếch tán như phóng xạ, lợi dụng tốc độ của robot, phòng ngừa mục tiêu thoát ly.

Từ không trung nhìn xuống, bộ binh rậm rạp, còn robot thì đang trèo đèo lội suối, tổ hợp một cái lưới đánh cá khổng lồ!

Cấp trên đã truyền xuống tử lệnh, một ngày không bắt được người, vậy thì tìm tiếp một ngày, một năm không bắt được người, vậy thì tìm tiếp một năm!

Các binh sĩ có chút phiền muộn, tìm kiếm tay bắn tỉa, rốt cuộc là ai, mặc quần áo như nào, là từ bên ngoài đột nhập vào hay chính là người ở trong căn cứ này. Hình dáng đặc thù cũng không biết, lại còn phải lên núi tìm kiếm, vậy thì có tác dụng gì?