Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1575: Tìm Kiếm Đặng Tuệ (2)




Lưu Minh kinh ngạc nhìn hắn,không biết phải trả lời thế nào.

Hai tay Diệp Thiếu Dương nắm lấy lan can, đong đưa người, nhảy xuống ban công lầu bốn, nhìn thoáng qua thấy nơi này là phòng học, không ít học sinh đang ở trong lớp.

Tuy đây đều là cảnh diễn của luân hồi, nhưng những hồn phách này cũng không biết gì, mình vẫn nên cẩn thận một chút, không nên gây ra động tĩnh quá lời.

Diệp Thiếu Dương hóp bụng lại vượt ban công leo qua hàng vào, thấy rõ vị trí phái dưới, vừa tính nhảy xuống thì lầu trên truyền tới tiếng hô của Lưu Minh: “Diệp tiên sinh, tôi ở đây đợi ngài, ngài không trở lại ta liền không đi! Ta với ngài cùng tiến cùng lùi!”

Diệp Thiếu Dương khiếp sợ ngẩng đầu, thấy Lưu Minh thần sắc kiên quyết, mắt nhìn mình, đoán là đang đợi mình cảm động mỉm cười đáp lại hoặc đại loại như thế.

Nhưng Diệp Thiếu Dương chỉ muốn mắng ông ta ngu ngốc!

Mình thật vất vả mới tránh được tai mắt của những người trong phòng kia, bị hắn lớn tiếng gọi như vậy, người trong phòng học đều nhìn hết về bên ngày, ngay cả người dưới lầu cũng ngẩng đầu nhìn lên, sau khi phát hiện ra hắn, hoảng loạn la lên.

Học sinh trong lớp học đứng dậy lao tới, một ông giáo sư già cũng xông tới quát: “Cậu là ai, đang làm gì!”

Diệp Thiếu Dương dựng ngón giữa với Lưu Minh đang ngây ra như phỗng ở sân thượng, sau đó nhảy xuống ban công lầu hai, không dám dừng lại mà trực tiếp nhảy xuống lầu một, chen vào trong đám người trốn ra ngoài.

Bấy giờ những học sinh này mới hồi phục lại tinh thần, từng người la lên: “Nhanh bắt hắn lại, rất có thể hắn là đặc vụ, nhanh, mau báo cáo với bảo vệ!”

Đặc vụ?

Diệp Thiếu Dương suy nghĩ một chút liền hiểu, đầu thập niêm tám mươi là lúc chính trị rất mẫn cảm. Trong lòng càng thầm mắng Lưu Minh ngu ngốc, lỡ như bị những người này cản lại sẽ không đủ thời gian để hành động. Lúc đó mình không có thời gian dư dả, còn gây ra sóng gió phức tạp tốn thời gian.

Lập tức thi triển Lăng Không Bộ, bay về phía trước, chạy qua hai con được mới hoàn toàn cắt đuôi đám người kia. Diệp Thiếu Dương dừng lại, phân biệt phương hướng một chút rồi tiếp tục chạy gấp tới khu ký túc xá.

Hắn không biết Đặng Tuệ đang ở đâu, chỉ nhớ rõ lần trước gặp được cô trong ký túc xá, vậy hơn phân nửa là cô đang ở đó.

Đột nhiên lại nghĩ tới, mình tùy tiện xâm nhập vào không gian giam cầm như thế, không biết có kinh động bới Vương Mạn Tư hay không. Lại nói, Vương Mạn Tư chính là chúa tể của nơi này, có người xé rách không gian để đi vào, ả không thể không biết.

Có thể lúc này ả đang ở trong bóng tối để theo dõi mình, nguyên nhân không ra tay là vì muốn mượn tay của mình để tìm ra hồn phách thất lạc của Hạng Tiểu Vũ.

Ả cũng muốn phục sinh Hạng Tiểu Vũ, đối với chuyện này thì hai bên đều nhất trí với nhau.

Nghĩ đến mình và Vương Mạn Tư thế mà lại đạt thành một loại ăn ý tiềm ẩn, Diệp Thiếu Dương không khỏi cảm thấy kỳ quái trong lòng. Nhưng mình lại không thể không phục sinh Hạng Tiểu Vũ, cũng chỉ có thể mang theo loại ăn ý này là tiến hành tiếp.

Về phần sau khi lấy được hồn phách thì Vương Mạn Tư sẽ làm gì thì tính sau.

Trên đường đi thấy các học sinh đi tới đi lui, từ cách ăn mặc cho tới quần áo, cử chỉ lời nói đều hoàn toàn khác biệt với ba mươi năm sau. Diệp Thiếu Dương sinh ra cảm giác như đang xem lại một bộ phim cũ, không những xem mà còn tham dự vào trong đó…

Loại cảm giác này rất là kỳ diệu.

Nhìn những gương mặt non nớt của đám học sinh này, Diệp Thiếu Dương nhịn không được mà nghĩ, nếu những người này không chết thì ba mươi năm sau bọn họ đều đang làm gì?

Nhóm sinh viên đầu tiên đều là nhân tài phiên dịch được bồi dưỡng trọng điểm, đoán chừng trong đó sẽ đào tạo ra được rất nhiều nhân vật hiển hách, chí ít thì đa số đều sẽ không quá kém.

Nhưng mà tất cả đều đã hóa thành bọt nước, những người này không thể sống để thực hiện điều đó, mà sau khi chết còn bị vây khốn ở nơi này, lập đi lập lại cái chết thê thảm, lại không hề biết gì.

Sau này ta diệt Vương Mạn Tư, phá không gian giam cầm, ta nhất định sẽ siêu độ hết tất cả các ngươi, để các ngươi tiến vào luân hồi!

Diệp Thiếu Dương cắn răng thầm nghĩ.

Bên ngoài khu ký túc xá là một cánh cửa sắt cũ nát, có học sinh ra ra vào vào.

Diệp Thiếu Dương đi vào trong, dựa theo trí nhớ lần trước mà tìm ra phương hướng.

Trên đường đi phát hiện rất nhiều người đang nhìn mình, hồi sau mới biết là trang phục của mình quá kỳ quái, không hợp với thời đại này.

Cuối cùng cảm nhận được một loại như đang xuyên không.

Mặc dù thời đại khác biệt nhưng khu ký túc xá nữ vẫn như vậy, có một cánh cửa sắt ngăn lại, hai bà cô quản giáo ngồi ở bên cạnh, giám sát những nữ sinh. Chỉ có nữ sinh mới có thể đi vào.

Diệp Thiếu Dương vừa đến gần lập tức bị một bác gái phát hiện, đứng dậy đi tới, cảnh giác nhìn hắn.

Diệp Thiếu Dương đành phải mỉm cười một nụ cười vô hại với bà cô, “Dì ơi, tôi muốn tìm người.”

“Ai?”

“Đặng Tuệ.”

“Học hệ nào, ở ký túc xá nào?”

“Cái này…” Diệp Thiếu Dương nhớ kỹ lại tư liệu của Đặng Tuệ, nhưng không thể nhớ kỹ, đảo đảo mắt, nói bậy: “Hệ Tiếng Anh, ừm… Có thể là lầu 6 phòng 405.”

Bác gái nghi ngờ nhìn hắn, vừa tính mở miệng nói thì bác gái còn lại đã chen vào: “Cậu nói bậy bạ gì đó, nha đầu Đặng Tuệ kia tôi biết, rõ ràng là ở lầu 5.”

“Ầy… Có thể tôi nhớ lầm, là một học trưởng nhờ tôi tới tìm cô ấy, nói là có việc gấp, dì giúp đỡ một chút.”

Bác gái kia đứng lên, đánh giá hắn nửa ngày rồi mới ném lại một câu: “Ngươi chờ ở đây đi.”

Sau đó xoay người đi vào bên trong ký túc xá, đoán chừng là đi tìm người.

Diệp Thiếu Dương nhìn hai cái đùi của bà ta, lập tức trợn mắt há hốc mồm, bác gái này chắc là bị thấp khớp của tuổi già, di chuyển rất chậm chạp. Đừng nói là không biết Đặng Tuệ có đang ở ký túc xá hay không, cho dù có thì với tốc độ này của bác gái, tới lúc quay lại thì sân trường đã sớm thi biến, người đã chết hết.

Diệp Thiếu Dương quyết định nhanh chóng, bước như bay xông vào trong, trực tiếp chạy vội lên lầu.

“Có người xông vào ký túc xá nữ sinh!”

“Bắt lấy tên lưu manh.”

Sau lưng nhiều tiếng hô kinh ngạc vang lên.

Thế mà bị xem là lưu manh, Diệp Thiếu Dương câm nín, mặc kệ mọi thứ, hung hăng xông về phía trước.

Tuy nhiên bởi vì đường đi ở ký túc xá quá nhiều người cho nên tốc độ không thể nhanh được, rất nhanh đã bị vây lại.

Bắc gái thở hồng hộc đuổi tới, kêu la: “Tiểu tử ngươi ăn mặc kỳ quái, đức hạnh lại không tốt, còn xấu xí, nhất định là lưu minh, quả thật đúng là như thế, mau mau, các cô mau đi bào với bảo vệ!”

Diệp Thiếu Dương bất đắc dĩ nhìn bà, “Tôi nói này dì ạ, dì nói tôi ăn mặc quái dị thì có thể hiểu được, nhưng tôi giống lưu manh khi nào chứ, thật không thể nhịn được.”

Tiến lên một bước, dán tờ linh phù lên mặt bác gái, hô to: “Thu!”

Thân ảnh bác gái lập tức hóa thành làn khói, chui vào bên trong linh phù.

Những người này mặc dù nhìn như đang sống trong không gian, nhưng kỳ thật sớm đã chết, trên cơ bản đều là quỷ hồn, dùng linh phù là được, Diệp Thiếu Dương lúc đầu không muốn ra tay, chậm trễ thời gian, nhưng bị xem là lưu manh mà ngăn chặn lại, cho nên không còn biện pháp nào.