Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2626: Hành Trình Mới (2)




“Hắn là lo lắng anh bị thương nặng, không có cách nào bảo vệ Lãnh Ngọc, bởi vậy đem cô ấy mang đi, nói là sẽ đến tìm anh.”

Diệp Thiếu Dương chậm rãi gật đầu, Đạo Phong làm như vậy, trái lại cũng không sai gì, nhưng hắn luôn cảm thấy chỗ nào đó là lạ, nhưng nghĩ lại, Nhuế Lãnh Ngọc đã đi cùng Đạo Phong, vậy sẽ không còn nguy hiểm, mình cũng không cần lo lắng cho cô ấy nữa.

“Một trận chiến này, cứ như vậy kết thúc rồi.” Diệp Thiếu Dương nằm ở trên giường, cảm khái nói.

Tiểu Cửu cười nói: “Anh chưa hài lòng sao, anh còn muốn thế nào?

Diệp Thiếu Dương lắc đầu, cười nói: “Không, kết quả này đã phi thường tốt rồi, Lãnh Ngọc cũng đã cứu ra, mọi người cũng đều ổn cả, ồ, Đầu Bẹp..”

Nghĩ đến Đầu Bẹp, trong lòng Diệp Thiếu Dương chợt cảm thấy áy náy, cũng may Đầu Bẹp chỉ là mất hết tu vi, bị đánh về nguyên hình, chưa chết, trái lại coi như là an ủi.

“Đúng rồi, Thông Huyền lão thủy tinh kia, về sau đi đâu?” Đột nhiên nhớ tới Thông Huyền đạo nhân.

Tiểu Cửu nói: “Nói tới thằng nhãi này, cũng làm người ta dở khóc dở cười, lão không riêng cứu anh một mạng, sau còn giúp Quách lão, dùng linh phù bọc thuốc nổ, nhét vào trong miệng Con rắn lớn do Hậu Khanh hóa thân, dùng phù chú dẫn cháy thuốc nổ, mới chế tạo cơ hội chạy trốn cho anh... Về sau em hỏi thăm Quách lão, khi chúng ta ở cấm địa, Thông Huyền luôn tránh ở xa xa quan sát chiến cuộc, về sau thấy em mang anh đi ra, biết không còn cơ hội, đi luôn rồi. Đúng rồi, hắn là theo chúng ta cùng nhau đến Không Giới, lúc ấy anh và Lãnh Ngọc đều đã ngất, cũng không ai rảnh để ý tới hắn, hắn không biết đi đâu rồi.”

Nghe xong Tiểu Cửu kể, trong lòng Diệp Thiếu Dương cũng rất cảm khái, cười khổ nói: “Nói tới cũng rất khôi hài, thời khắc mấu chốt, lại là hắn kẻ luôn muốn giết anh đã cứu anh.”

Tiểu Cửu cười nói: “Hắn cứu anh, là vì hắn cần anh hơn so với bất luận kẻ nào, tuyệt không thể để anh chết.”

Logic này của Thông Huyền đạo nhân, Diệp Thiếu Dương cũng phục, nghĩ đến lão đột nhiên ra khỏi Linh Giới, lúc ban đầu nói những lời kia, có thể là từng có hợp tác với Hậu Khanh, tám phần là nhằm vào mình, không biết về sau vì sao phản bội, đứng về phe mình... Thông Huyền đạo nhân, đối với mình mà nói, coi như là một kẻ địch đặc biệt nhất.

Đặc điểm lớn nhất của lão già này, chính là mãi không chết được, đối thủ mình gặp còn nhiều kẻ lợi hại hơn lão, cuối cùng đều bị giải quyết, chỉ có hắn luôn âm hồn không tan, hơn nữa đặc biệt biết lăn lộn, hôm nay hợp tác kẻ này, ngày mai hợp tác kẻ kia, hơn nữa thất bại cũng không oán giận, không từ bỏ, luôn có thể tìm được cơ hội cho tới bây giờ.

Đối với phần tinh thần này của lão, Diệp Thiếu Dương thật sự bội phục sát đất.

“Đúng rồi, Hồ Vượng đâu?”

“Hắn là quý thi, không dám tới nhân gian, em bảo hắn ở lại Thanh Khâu sơn, chờ sau khi anh khỏi, Có thể đi tìm hắn.”

Diệp Thiếu Dương chậm rãi gật đầu, nghĩ đến lần này chưa đem Lãnh Ngọc cứu ra, cũng may có Hồ Vượng, mặt hàng này biến mất lâu như vậy, thế mà lại là đi Thị tộc làm nội ứng, ấn tượng của Diệp Thiếu Dương đối với hắn đã hoàn toàn đảo điên.

Chung quy là sư huynh của Lãnh Ngọc, thời khắc mấu chốt thật đúng là đáng tin.

“Lần hành động này, vất vả em rồi.” Diệp Thiếu Dương nắm tay Tiểu Cửu, dùng sức siết chặt, hướng cô cười cười. Tiểu Cửu cũng đáp lại bằng mỉm cười. Giữa hai người bọn họ, căn bản không cần quá nhiều lời nói để thuyết minh tình cảm.

“Bọn lão Quách ở cách vách phải không, anh đi tìm bọn họ.” Diệp Thiếu Dương nói xong muốn xuống giường.

Chu Tĩnh Như và Trường Tiểu Nhị bị dọa lập tức đi lên đè hắn, nhất là Chu Tĩnh Như, ra sức cầu xin hắn nằm yên, Diệp Thiếu Dương không có cách nào đành phải tuân mệnh, mời các nàng đi ra ngoài kiếm cho mình chút đồ ăn.

Chờ hai người họ đi ra ngoài, Diệp Thiếu Dương lập tức đứng dậy, đem toàn bộ ống tiêm các thứ trên người một hơi nhổ hết, nhảy xuống giường.

“Như vậy không có việc gì chứ?” Tiểu Cửu có chút lo lắng.

“Không chết được.”

Diệp Thiếu Dương đứng dậy ra ngoài, bảo Qua Qua dẫn đường, tới phòng bệnh của Tứ Bảo với Ngô Gia Vĩ, phòng bệnh của Tứ Bảo không có người, tới phòng bệnh của Ngô Gia Vĩ, đẩy cửa liền nhìn thấy hai thằng cha mặc quần áo bệnh nhân đang uống rượu.

Tứ Bảo lảm nhảm không biết đang nói cái gì, trong tay Ngô Gia Vĩ cầm cái bình nhỏ Giang Tiểu Bạch, cau mày, tựa như đang tự hỏi cái gì, nghe thấy tiếng đẩy cửa, hai người cùng nhau quay đầu nhìn.

Ba người cùng nhau cười lên, Ngô Gia Vĩ cười rất đắc ý, Tứ Bảo cười rất đáng khinh, bản thân Diệp Thiếu Dương cười đến mức ngu ngốc.

Gặp lại sau kiếp nạn, các huynh đệ đều còn, thật tốt.

“Tôi đã biết cậu đến nơi này, hai bệnh nhân ở phòng bệnh uống rượu, hai cậu được lắm.”

“Cái này không phải thấy cậu luôn hôn mê sao, cậu không sao rồi?” Tứ Bảo hỏi.

“Có việc gì có thể đến chỗ cậu sao.”

“Vậy làm một chai, vừa lúc Quách lão lát nữa tới đây." Tứ Bảo đã ném một chai Giang Tiểu Bạch cho hắn, Diệp Thiếu Dương không thích uống rượu, không đón. Đợi một hồi, Chu Tĩnh Như và Trương Tiểu Nhị kiếm một ít cháo loãng cùng đồ ăn nhẹ tới đây, ở chỗ này của Tứ Bảo tìm được Diệp Thiếu Dương, quở trách hắn một trận, cũng không thể một lần nữa đem hắn ấn về, đành phải ở bên cạnh dỗ hắn ăn cháo...

Buổi tối, thành viên Liên Minh Tróc Quỷ đều đến đây, tụ tập ở trong phòng bệnh của Ngô Gia Vĩ, thứ nhất là hỏi thăm ba người bọn Diệp Thiếu Dương nằm viện, thứ hai cũng là làm một cái tổng kết đối với lần chiến đấu này.

Tính cách Diệp Thiếu Dương không sở trường tổng kết, nhưng lần chiến đấu này liên lụy tới người và việc thật sự quá nhiều, cần thiết tính toán kỹ càng một phen.

Tiểu Cửu gọi tới A Tử, báo cáo tình huống Thanh Minh Giới hiện nay ở sau một trận chiến này.

Thị tộc tổn thất một ít binh lực (tuy trong đầm lầy Linh Giới, có thể sinh ra cương thi vô cùng vô tận, nhưng cương thi vừa sinh ra cần thời gian tu luyện nhất định, mới có tư cách được đưa vào chiến trường, bằng không đã gần như một đống bùn nhão), bởi vậy mấy ngày nay bọn chúng đều rất thành thật, lui giữ trong phạm vi nhất định, tiếp tục giằng co với liên quan Không Giới...

Không giới bên kia, Lâm Tam Sinh dùng liên hoàn kể ngăn cản đại quận Thị tộc, hơn nữa mai phục đánh chết Doanh Câu, chuyện này truyền khắp Không Giới, Lâm Tam Sinh trong lúc nhất thời cũng trở thành cái tên vang dội nhất Không Giới, uy vọng hiển hách, hơn nữa nắm binh quyền.

Ở sau khi an bài đóng giữ, Lâm Tam Sinh về tới trong Vân Sơn đại trại, ngay trước khi A Tử đến nhân gian, Lâm Tam Sinh phát truyền lệnh binh vừa mới đến trên Thanh Khâu sơn, đưa lên một phong thư.

A Tử đem thư giao cho Tiểu Cửu.

Tiểu Cửu vội vàng mở ra xem. Mấy nhân loại ở đây-- trừ bọn Diệp Thiếu Dương mấy pháp sư mở thiên nhãn, các nhân loại như Tạ Vũ Tình căn bản không nhìn thấy phong thư này, chỉ thấy bọn họ tựa như làm ảo thuật, đang cầm một tờ giấy trong suốt để đọc.

Ở dưới yêu cầu mãnh liệt của các cô, Diệp Thiếu Dương đành phải đem nội dung viết trên thư nói một lần, ý tứ chỉ có một, mời chưởng giáo các phái cùng nhau đến đại trại họp, thương lượng một phen về chiến lược tương lai, nhưng đây là mục tiêu ở trên bề ngoài, ở phía sau những chữ viết này, mới là thứ thật sự viết cho Tiểu Cửu, bên trong thẳng thắn mục đích mình họp:

Hắn hy vọng có thể thành lập ở Vân Sơn một phủ nguyên soái, làm ngành quân sự thường trú, do hắn cai quản, dần dần tiến một bước tăng mạnh khống chế đối với quân đội. Hắn hy vọng Tiểu Cửu có thể dự họp, cũng ở trên cuộc họp phát động các ngọn núi như Mãnh Quý sơn cùng nhau giúp hắn nói chuyện, đem chuyện này chứng thực.