Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2636: Pháp Sư Mất Tích (2)




Diệp Thiếu Dương thiếu chút nữa không đứng vững, quay đầu nhìn đoàn người, đều là vẻ mặt ngây dại. Nhất là Tạ Vũ Tình, trong ánh mắt bắt đầu mang theo sát khí.

“Hắn nói láo!”

Diệp Thiếu Dương khá ủy khuất, quay đầu nhìn đám bóng trắng kia nói: “Người con mẹ nó là ai, báo cái tên, đại ca ta từng ngủ với vợ nhiều người như vậy, quỷ biết ngươi là ai? ồ ồ, ngươi có phải Vương chốc đầu bị trĩ chết hay không?”

“Cái em gái ngươi!”

Bóng trắng mắng một tiếng, lại không phải giọng vừa rồi.

“Ta biết là hắn mà!” Tứ Bảo nghe thấy giọng này, đấm một phát lên bàn cơ, đứng dậy lao tới trước cửa sổ, đem Ba Nhược Bàn Châu ném ra ngoài.

Mười mấy luồng phật quang cùng nhau bay qua, quấn chặt màng bóng trắng kia, không đợi hắn giãy dụa, Diệp Thiếu Dương cũng lấy ra tám tâm linh phù đánh ra, hoà lẫn với phật quang, vây quanh cái bóng trắng kia, hình thành hai tầng kết giới.

“Thả ta ra, lệ quỷ nơi nào đến, xem một kiếm Đạo Kiến ta!”

Ngô Gia Vĩ cũng lao tới, rút ra Tàng Phong kiếm, tạo thế muốn niệm chú.

“Ai ai ai, đừng mà các cậu, là tôi là tôi, đùa thôi!” Bóng trắng liên tục xua tay cầu xin.

Diệp Thiếu Dương và Tứ Bảo cùng nhau rút bỏ pháp thuật, bóng trắng lập tức bay tới: thân thể mập mạp, một khuôn mặt beo béo, phối với đôi mắt nhỏ, lóe ra hào quang đáng khinh.

“Tiểu Mã!” Tạ Vũ Tình và Chu Tĩnh Như tránh ở phía sau Diệp Thiếu Dương cùng nhau giật mình

hô lên.

“Chào hai em gái, là tôi là tôi, Bạch Vân thành chủ.” Một câu chưa nói xong, trên đầu bị Diệp Thiếu Dương vỗ một phát.

“Còn làm màu! Cậu không phải là tên ngu ngốc chứ, đến thì đến rồi, giả thần giả quỷ làm gì.”

“Tôi cũng là đột nhiên có ý nghĩ kỳ lạ, muốn dọa các cậu chút."

Tiểu Mã xoa đầu, sau đó nhăn mặt nhíu mày cười gian lên, “Được rồi được rồi, nể mặt chút, tôi tốt xấu là Bạch Vân thành chủ cai quản mấy vạn sinh hồn...”

“Chú có mà Hắc Vân thành chủ!” Lão Quách cũng vỗ một cái ở trên đầu hắn, “Ta còn nghĩ là Hữu Quân tự mình đến đây, thế mà dám gióng trống khua chiêng xông vào trong nhà tiểu sư đệ như

vậy.”

Tiểu Mã lập tức cả giận nói: “Tiểu Diệp Tử đánh tôi nhịn, tôi đánh không lại cậu ta, huynh lão đầu chết tiệt này cũng dám đánh tôi, tin hay không có gia lập tức triệu tập mấy vạn tinh binh đem tiệm quan tài của huynh hủy đi!”

“Cô! Ngươi có một cái nữa!” Bàn tay lão Quách không ngừng vỗ lên trên đầu hắn, Tiểu Mã bị đánh cho không còn lấy một chút tính tình nào.

“Được rồi được rồi không náo loạn nữa, coi như tôi sai được chứ. Đừng náo loạn nữa.”

Tiểu Mã chắp tay cầu xin tha thứ.

Đoàn người để hắn vào, Tiểu Mã đi đến trước bàn ăn, hướng một bàn món ngon hít sâu một hơi, sau đó cảm thán: “Biết thành quy bị ai nhất là cái gì không, nhìn một bàn mỹ thực không ăn được, mỗi ngày hít nguyên bảo hương nến, thật sự là không có ý tứ gì. Cái này như thái giám đi lầu xanh...”

“Đừng bần nữa, cậu đến đây làm gì?” Diệp Thiếu Dương ngồi đối diện hắn, hỏi.

“Không làm gì cả, tôi nghe nói sự tích anh dũng gần đây của các cậu, đại náo Thiên Khí sơn đó, Tiểu Diệp Tử các cậu không nói, chuyện thú vị như vậy, các cậu thế mà lại không tìm tôi, nói cho cậu, cô vương rất tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng!”

Ba bàn tay cùng nhau hướng đỉnh đầu hắn vỗ xuống.

Tiểu Mã ôm đầu, nói: “Không nhảm nữa không nhảm nữa, tôi nghiêm túc, tôi nghe Đạo Phong nói chuyện này, liền nhịn không được muốn đến thăm các cậu chút, tôi, nhớ các cậu.”

Khi nói câu cuối cùng này, Tiểu Mã lau mũi một chút, có chút xấu hổ, trong lòng đám người Diệp Thiếu Dương lại chấn động, tuy Tiểu Mã sau khi chết rất ít đến dương gian, nhưng cảm tình của họ vẫn chưa từng gián đoạn.

Diệp Thiếu Dương vỗ hai cái ở trên vai hắn, nói: “Cậu không phải cai quản Bạch Vân thành sao, một tòa thành trì quan trọng nhất của Phong Chi Cốc, sao lại có thời gian đến nhân gian?

“Gần đây Phong Chi Cốc mở rộng lãnh thổ, vị trí Bạch Vân thành không tỏ ra quan trọng nữa, việc của tôi cũng ít đi, hơn nữa gần đây Đạo Phong không có mặt, Kiến Văn Để tên làm màu kia dẫn quân, tôi không thích kết nhóm với hắn, thừa dịp Đạo Phong cũng đã trở lại, tiểu hồ ly và Nhạc Hằng cũng đều đã trở lại, Phong Chi Cốc nhân thủ đủ dùng, cô...”

Vừa ngẩng đầu nhìn thấy ít nhất bốn bàn tay giơ lên, vội vàng sửa miệng, “Tôi tôi tôi, tôi tôi cố ý lên tìm các cậu chơi vài ngày, làm sao, hoan nghênh không?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Cậu tới không khéo, chúng tôi đang muốn đi Thừa Đức xử lý một vụ, bay chuyến nửa đêm, đi luôn đêm nay.”

Tiểu Mã vừa nghe, vỗ đùi nói: “Có vụ án thì tốt, tôi đi cùng với các cậu. Tôi nói với các cậu, tôi bây giờ rất lợi hại, lần này tôi bộc lộ tài năng cho mấy người nhìn xem!”

Lão Quách nhìn nhìn Diệp Thiếu Dương, “Thế nào, dẫn cậu ta theo sao?”

“Mang theo." Diệp Thiếu Dương cầm lấy bả vai Tiểu Mã, “Nhưng vẫn là bộ dáng cũ, nhất định nghe tôi chỉ huy, đừng làm bậy cho tôi.”

“Cô... Tôi bây giờ đã khác xưa, sẽ không thêm phiền toái cho cậu.” Tiểu Mã vỗ ngực, “O. Mỹ nữ này là ai, giới thiệu đi.”

Tiểu Mã hai mắt tỏa sáng nhìn Bích Thanh.

“Cậu tốt nhất chớ chọc vào cô ta.” Diệp Thiếu Dương mỉm cười nói, “Cậu đánh không lại cô ta đâu.”

“A, vì sao phải đánh chứ, cậu nói gì vậy, tôi có bao giờ từng động thú với các em gái, nhất là chị em xinh đẹp như vậy..."

Bích Thanh đang cầm máy tính bảng, không thèm nhìn hắn một lần.

Cơm nước xong, Chu Tĩnh Như và Tạ Vũ Tình liên tục dặn bọn họ sau khi đi Thừa Đức tất cả cẩn thận, sau đó cùng nhau rời đi.

Diệp Thiếu Dương thu dọn đồ xong, bảo Qua Qua đi Không Giới, nói với Tiểu Cửu một tiếng, lại đi âm ty hỏi thăm các huynh đệ, cũng đánh tiếng với bọn họ, mình và đoàn người lão Quách tới sân bay. Bích Thanh hoá thân hoa sen, chui vào trong hành lý của Diệp Thiếu Dương, Tiểu Mã vốn muốn tránh vào trong m Dương Kính rộng rãi, nhưng m Dương Kính ở buổi chiều bị Lâm Tam

ang đi –– bởi vì Uyển Nhi ở trong, cô tuy muốn trốn tránh thế giới này, nhưng Lâm Tam Sinh vẫn muốn bầu bạn ở bên cạnh cô, ít nhất để cô không cảm thấy cô đơn.

Tiểu Mã bất đắc dĩ đành phải chui vào trong ba lô của Diệp Thiếu Dương.

Ở lúc qua kiểm tra an ninh sân bay, cần đem máy tính bảng lấy ra, Diệp Thiếu Dương mở ra ba lô, lúc đi lấy máy tính bảng kéo một lúc lâu mà không được, cúi đầu nhìn, máy tính bảng đang sáng, Bích Thanh biến thân hoa sen, dùng hai bên lá cây nắm chặt hai bên máy tính bảng, vận dụng yêu lực, không cho Diệp Thiếu Dương đem máy tính bảng lấy đi.

“Ta đang xem cao hứng, người muốn làm gì!”

“Kiểm tra an ninh đó đại tỷ!”

“Kiểm tra an ninh là cái gì?” Bích Thanh không phục, tranh đoạt máy tính với Diệp Thiếu Dương.

“Mau cho ta!”

Diệp Thiếu Dương vừa ồn ào, vừa tranh đoạt với Bích Thanh.

“Vị tiên sinh này, ngài đây là đang làm gì?”

Diệp Thiếu Dương ngẩng đầu nhìn, bạn trẻ phụ trách kiểm tra an ninh vẻ mặt kinh ngạc nhìn mình, không riêng gì hắn, những người phía sau chờ đợi kiểm tra an ninh đều đang trợn mắt há hốc mồm mà nhìn mình, giống như đang nhìn một tên ngu ngốc.

Bọn họ không nhìn thấy Bích Thanh, chỉ có thể nhìn thấy một mình Diệp Thiếu Dương cầm máy tính, như biểu diễn hài kịch ở không trung lên lên xuống xuống, miệng còn lảm nhảm, đều đem hắn coi là kẻ bệnh thần kinh.

Diệp Thiếu Dương cảm thấy mình rất mất mặt, dưới cơn tức đem máy tính bảng và Bích Thanh cùng nhau ném vào máy kiểm tra.