Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 541: Nhị long hí châu tiễn cơ duyên 




Nghĩ vậy, tâm tình Diệp Thiếu Dương cũng dần bình tĩnh lại, tắt đèn, nhắm mắt lại, nằm trên giường lẳng lặng tự nghĩ chuyện khác, đột nhiên cảm thấy trước mắt có ánh sáng, tưởng Tiểu Mã cầm di động chiếu lên mình.

Trợn mắt thì thấy, không phải Tiểu Mã, ánh sáng là từ trong ba lô của mình toả ra, vội vàng mở ba lô ra, liếc mắt một cái phát hiện nguồn phát sáng: chính là khối thạch thư lấy được ở trong tay Diệp Pháp Thiện! Thạch thư đã mở ra trang sách, tản mát một cỗ ánh sáng kim sắc nhu hòa, không ngừng lập loè, nhìn qua rất là quái dị.

Chẳng lẽ…… Là thạch thư hiển linh chăng? Diệp Thiếu Dương tâm tình kích động, đợi một hồi, thạch thư này ngoại trừ lúc sáng lúc tối, thì không hề có bất kỳ biến hoá gì.

Diệp Thiếu Dương có chút không kiên nhẫn, đặt một bàn tay lên trang sách, thử dùng niệm lực cảm nhận, kết quả phát hiện, trong sách cư nhiên có một cỗ dương khí cùng âm khí, đan xen lẫn nhau, dung hợp, còn đang buồn bực không hiểu chuyện gì, đột nhiên có một thanh âm vang lên:“Thiên thư tàn quyển, đã muốn xuất thế.”

Diệp Thiếu Dương cả kinh, ai đang nói chuyện? “Diệp Thiếu Dương, duyên phận ngươi thật không cạn……”

Diệp Thiếu Dương lần này nghe rõ, thanh âm là từ trên người mình phát ra, hình như là…… thanh âm của Hỗn Độn, vội vàng đem Âm Dương Kính từ đai lưng lấy ra, nhìn vào mặt kính, một con mắt to lớn, đang dán trên mặt kính, giống như hình ảnh phản chiếu ngược lại trong gương.

Đương nhiên đây là đôi mắt của Hỗn Độn, tuy là hắn không thể ra khỏi Âm Dương Kính, nhưng thực giống như một người bị nhốt trong tủ kính pha lê trong suốt, không có ra được, nhưng chỉ cần hắn muốn nhìn, vẫn có thể trông thấy những chuyện đang xảy ra ở thế giới bên ngoài.

Diệp Thiếu Dương lập tức hỏi: “Ngươi nói gì? Thiên Thư Tàn Thiên?”

“Thiên thư tổng cộng có ba cuốn, còn lại hai cuốn tồn tại trên nhân thế, nhưng có một cuốn không biết đã rơi xuống……”

Đôi mắt biến mất, trong mặt kính xuất hiện vành nón che kín mặt của Hỗn Độn.

Diệp Thiếu Dương nói: “Cuốn mất tích kia, ta đã thấy qua trong Thiên sư bài, trên mặt đều là hoạ pháp Ám Kim Thần Phù, Thần Phù lần trước ta dùng để đối phó ngươi, chính là xuất hiện trên đó, cho nên, Hỗn Độn ngươi……”

“Ta nói rồi, kêu ta là Dương công tử.”

Dừng lại một chút, Dương công tử hỏi ngược lại: “Ai nói cho ngươi biết, Thiên Thư Tàn Thiên chỉ có mình ngươi đã từng nhìn thấy?”

Diệp Thiếu Dương ngơ ngẩn một hồi, ngay sau đó nhớ lại, đích xác là...chưa có ai từng thấy qua Thiên Thư hoàn chỉnh, cho nên Thiên Thư Tàn Thiên cuối cùng là có bao nhiêu, ai cũng không thể nói rõ…… Dương công tử nói tiếp: “Thiên Thư Tàn Thiên, tổng cộng có ba bộ, lúc trước ngươi đã nhìn thấy một bộ, tên là là Phù Triện Thư, bộ này kêu Âm Dương Thư, còn một bộ nữa, nghe người ta nói là được vẽ lên trên một người nào đó, ta cũng không rõ lắm.”

Diệp Thiếu Dương kinh hãi, không cần nghĩ ngợi, liền hỏi: “Sao ngươi lại biết rõ ràng như đến như vậy?”

Dương công tử cong lên khóe miệng cười cười, “Trăm ngàn năm qua, ta đã giao đấu cùng với vô số đạo sĩ, đối với Đạo môn bí văn, ta tuyệt đối là biết nhiều hơn ngươi.”

Điều này, Diệp Thiếu Dương cũng phải thừa nhận, người sống lâu, đúng là có chỗ tốt...

biết được rất nhiều sự tình.

“Âm Dương Thư này, bên trên ghi lại chính là pháp thuật Đạo môn chí cường, phối hợp cùng với Phù Triện Thư tương hỗn lẫn nhau.

Ngươi biết vì sao lại gọi là Âm Dương Thư không?”

Diệp Thiếu Dương lắc đầu.

“Âm dương hội tụ, sắt đã cũng mòn, đây là câu nói được lưu truyền rộng rãi trong Đạo môn, chính là nói về quyển sách này, nó là một quyển Thạch thư không mở được bằng bình thường, cần phải rót nhập vào Âm Dương dương nhị khí, mới có thể mở ra được.

Ngươi đem nó mang lên trên người, trong lúc hô hấp, dương khí của ngươi tự nhiên bị nó hấp thu, tuy nhiên muốn hấp thu âm khí…… chỉ có đi Âm Phủ.

Ngươi lấy trạng thái hồn thể xuống Âm Phủ, thổ nạp đều là âm khí, sau khi Âm Dương Thư hấp thu cũng đủ dung lượng, nên bây giờ âm dương hội tụ, tự nhiên là có thể mở ra Thạch Thư.”

Diệp Thiếu Dương nghe xong, trong lòng kinh hãi không thôi, hồi tưởng lại chuyến đi Âm Ty vừa rồi, mình đã mang theo ba lô chứa tất cả pháp khí, Thạch Thư này cũng ở trong ba lô, vì thế cũng bị mang xuống đó…… Dương công tử nói tiếp: “Diệp Pháp Thiện làm như vậy, là để cho người thường lẫn quỷ hồn đều không thể mở ra Thạch Thư này.

Ngươi phải dùng máu Diệp gia mới có được quyển sách này, vì thế từ lúc đầu tiên đã chọn sẵn trong một phạm vi giới hạn người sở hữu.

Sau đó, nếu là con cháu Diệp gia bình thường, có được nó cũng vô dụng, bởi vì tự thân mình dương khí, vô pháp mang nó đi Âm Phủ hấp thu âm khí, còn nếu quỷ yêu có được nó, thì ngược lại: Chỉ có thể làm nó hấp thu âm khí, bởi bản thân không phải là người, vô pháp cung cấp dương khí.

Cho nên, có thể mở ra quyển sách này, chỉ có hậu nhân Diệp gia, hơn nữa nhất thiết phải có xuất thân là pháp sư.”

Diệp Thiếu Dương thầm phân tích theo những gì hắn nói, thật đúng là như vậy, không thể không một lần nữa khâm phục trí tuệ thâm sâu của lão tổ tông, nhìn Âm Dương Thư không ngừng lập loè ánh sáng, dùng tay sờ sờ, vẫn là một cục đá, nhíu mày nói: “Hiện tại Âm Dương nhị khí đã hội tụ đủ, như thế nào vẫn không mở ra được nó?”

“Hết thảy đều là cơ duyên, quyển sách này sẽ tạo ra một hồi cơ duyên, khiến ngươi lĩnh ngộ, cụ thể ta cũng không biết, đây đều là truyền thuyết, ta cũng chưa thấy qua.”

Diệp Thiếu Dương lặp lại những lời hắn nói, có chút không hiểu, hỏi: “Ta phải làm như thế nào đây?”

“Chờ đến khi cơ duyên đến, ngươi tự nhiên sẽ biết, đến lúc đó nắm chắc là được……”

Dương công tử nói, thân ảnh nhạt dần.

Diệp Thiếu Dương kêu lên: “Từ từ đã, vấn đề cuối cùng.”

Gãi gãi đầu, “nhưng là, hai ta xem như kẻ địch, hơn nữa ngươi còn bị ta giam lại, ngươi hẳn là rất hận ta, vì sao lại nói nhiều chuyện cho ta biết nhiều tri thức như vậy?”

Dương công tử trầm mặc một hồi, nhàn nhạt nói: “Kể từ sau thời của Diệp Pháp Thiện, đây là lần đầu tiên Âm Dương Thư hiện thế, ta cũng có chút kích động, không nghĩ sẽ làm ngươi bỏ qua cơ duyên này.”

Sau đó, thanh âm trở nên lạnh lùng, “Ta muốn nhìn ngươi trưởng thành đến cực hạn, sau đó sẽ…… giết ngươi, chiến đấu như vậy, mới càng thú vị.”

Hắn nhẹ nhàng cười “Ta đã sống lâu lắm rồi, thứ có thể làm ta cảm thấy thú vị thật là không nhiều lắm, đừng làm ta thất vọng……”

Nói xong, thân ảnh dần biến mất.

Giúp người, là vì giết người, cái logic này cũng thật là có vấn đề.

Diệp Thiếu Dương nhún vai, không nghĩ nhiều nữa, ngồi trên giường, nhìn chằm chằm Âm Dương Thư, kết quả cứ nhìn như vậy một giờ đồng hồ, chẳng có gì phát sinh, lúc sau Âm Dương Thư cũng không phát sáng nữa.

Diệp Thiếu Dương buồn bực, cứ ngồi chờ như vậy cũng không phải biện pháp, vì thế quyết định đi ngủ, chờ ban ngày mới tính tiếp.

Trước khi ngủ, hắn vào nhà vệ sinh, xối xong bồn cầu, xoay người vừa định rời đi, đột nhiên nghe thấy tiếng nước chảy ào ào, quay đầu nhìn lại thì thấy, bồn cầu tự nhiên không ngừng xả nước, nhưng nước không chảy xuống dưới, mà hội tụ lại.

Phản ứng đầu tiên của Diệp Thiếu Dương chính là nút xả bồn cầu đã bị hỏng, đi tới ấn liền hai cái mà vẫn không có phản ứng, trong lòng thoáng giật mình, chẳng lẽ gặp quỷ hồn quấy phá? Nhưng rõ ràng là mình không cảm giác được quỷ khí? Đúng lúc này, từ bồn cầu truyền đến “phịch”

một tiếng, giống như có cá ở trong nước quẫy đuôi, cúi đầu thì thấy, trong bồn cầu cư nhiên có thêm hai con…… Cá chạch màu vàng? bơi qua bơi lại trong nước.

Bồn cầu sao lại có cá chạch đây? Từ dưới đường ống cống chui lên sao?