Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 551: Bao vây tiêu diệt Anh sát 




Diệp Thiếu Dương để sát mặt vào làn nước, đột nhiên, hình ảnh “Vương Thanh Phong”

trong đó bỗng quay đầu, giật hết cả mình khi nhìn thấy hắn, hai con ngươi đỏ như máu nhìn về phía Diệp Thiếu Dương, đồng thời vươn một bàn tay nhanh như chớp xuyên qua mặt nước, nắm lấy yết hầu Diệp Thiếu Dương, dùng sức xiết chặt.

“Phang!”

Nhuế Lãnh Ngọc nã một phát súng, đạn chu sa bắn trúng bàn tay kia, lập tức hóa thành bột phấn, rơi xuống chậu máu loãng, hình ảnh biến mất, cái gì cũng không thấy.

“Này, này, chẳng lẽ hắn đã tới?”

Tưởng Kiến Hoa lui về phía sau hai bước, nhìn chậu nước giật mình nói.

Diệp Thiếu Dương đưa tay lên vuốt cái cổ của mình lúc nãy bị bàn tay kia bắt lấy, vẫn chưa bị thương, lắc đầu nói: “Đây chỉ là chút thần niệm mà Tà Thần lưu lại trong óc của Vương Thanh Phong, dùng để tấn công người phát hiện ra thi thể của hắn, xem như là một loại bảo hộ thi thể hắn, không có quan hệ gì đến bản thân hắn.”

Tứ Bảo từ nãy đến giờ vẫn không có mở miệng, bất ngờ cúi đầu nhìn vào bồn nước, nói: “Hiện tại tình huống đã sáng tỏ, Tà Thần chính là Vương Thanh Phong hiện tại, có điều, tại sao chân thân của hắn lại là trẻ con?”

“Ta biết.”

Diệp Thiếu Dương nhìn thi thể Vương Thanh Phong, lẩm bẩm nói, trong lúc nhất thời, ánh mắt mọi người đều dừng trên mặt hắn, chờ hắn nói tiếp.

Diệp Thiếu Dương thở dài, nói: “Đứa trẻ con đó, chính là con anh sát năm đó sư phụ ta đã để nó trốn thoát! Lúc ấy, có một người phụ nữ chết trong lúc sinh, một xác hai mạng, lẽ ra thi thể phải tách ra để vùi lấp, tránh mẫu tử quyến luyến, hồn phách không chịu rời đi, hình thành thi sát…… Kết quả là có người vì thu thập thi du, đào ra rồi đặt thi thể đứa trẻ vào trong lòng ngực người mẹ.

Nhưng là vì bọn họ lại chết đúng ngày quỷ tiết 15 tháng 7, lại trải qua bảy bảy bốn mươi chín ngày tu luyện, trở thành thi sát…… Chuyện này còn có chút liên quan đến quá khứ của ta, chắc mọi người đều biết, ta sẽ không nói chi tiết, tóm lại anh thi này sau khi biến thành anh sát, mẹ nó đã đem toàn bộ sát khí trong cơ thể truyền cho nó, hy sinh chính mình, trợ giúp nó trốn thoát.

Anh sát này có khởi điểm cực cao, lúc đó đã có tu vi Quỷ Thủ, sau mười mấy năm tu luyện, tu vi đã....

sâu lường không lường được.”

Nói đến đây, Diệp Thiếu Dương vẻ mặt trở nên ngưng trọng, nói: “Nó do ta mới sinh ra, mẫu thân cũng vì ta mà chết, có thể xem là đối thủ truyền kiếp, không biết vì sao nó lại muốn biến thành Vương Thanh Phong……”

Vừa mới nói tới đây, đột nhiên từ hướng cửa chính truyền đến âm thanh dùng chìa khóa mở cửa, mọi người khẩn trương lập tức nhìn nhau: Vương Thanh Phong

- con anh sát kia, đã trở lại? “Làm sao bây giờ!”

Diệp Tiểu Manh khẩn trương hỏi.

“Không phải nói nhiều,”

Diệp Thiếu Dương nói, “Mọi người đồng loạt ra tay, giết chết nó!”

Sau khi suy nghĩ lại, thấy tốt nhất là đánh bất ngờ, vì thế dọn thật nhanh thi thể với chậu nước, sau đó mấy người thừa dịp cửa phòng còn chưa mở ra, nhanh chóng chạy nhanh ra khỏi phòng khách, đi vào trong sân, ẩn nấp trong các góc tường.

Cửa phòng chính mở ra, một mình Vương Thanh Phong đi vào sân, sau đó tiến vào phòng khách, bật đèn điện, ngồi xuống sô pha.

Diệp Thiếu Dương dùng ánh mắt ra hiệu cho mọi người, sau đó nghiêng ngang đi vào cửa chính, cố ý gõ gõ, nói: “Vương lão bản.”

Vương Thanh Phong ngẩn ra, trên mặt lộ vẻ nghi ngờ, đứng lên nói, “Diệp tiên sinh, như thế nào mà ngươi lại đến nhà ta!" “Ta là có vật này cần đưa cho Vương lão bản.”

Diệp Thiếu Dương vừa nói, vừa làm ra bộ dáng thật sự là có việc gấp, bước nhanh tới trước mặt Vương Thanh Phong, đưa tay tới phía trước, rồi mở tay ra, hai ngón tay đang kẹp lấy một lá thần phù ám kim.

“Đây là……”

“Có người nhờ ta giao cho ông, Vương lão bản, ông nhìn kỹ xem.”

Vương Thanh Phong có chút chần chờ không rõ chuyện gì, cúi đầu xuống nhìn, Diệp Thiếu Dương bỗng ngẩng đầu, đem Thần Phù dán nhanh lên ót của Vương Thanh Phong.

Vương Thanh Phong phản ứng có chút chậm chạp, sờ lên Thần Phù trên gáy, vẫn cứ cau mày nhìn Diệp Thiếu Dương, nói: “Diệp tiên sinh?”

Diệp Thiếu Dương hai tay kết ấn, lẩm bẩm niệm chú ngữ.

Tiếp theo đó, chữ vàng trên Thần Phù sáng lên, hóa thành một luồng khí ánh kim, bao lấy thân thể Vương Thanh Phong.

Giây tiếp theo, Diệp Thiếu Dương chợt cảm giác giống như là “một quyền đánh hụt”

, kêu lên một tiếng không tốt, thân thể của Vương Thanh Phong bỗng chốc tan ra, hóa thành một bãi huyết nhục hôi thối, chất chồng trên mặt đất.

Kim thiền thoát xác! Diệp Thiếu Dương cúi đầu nhìn, một luồng sát khí màu đỏ tươi, theo sát sàn nhà mà bay ra ngoài, bản thân muốn đuổi theo nhưng đã không kịp, trong lúc cấp bách, la lên một tiếng: “Ngăn nó lại!”

Sát khí vừa đến vị trí ngạch cửa, Nhuế Lãnh Ngọc đột nhiên xuất hiện, giơ lên súng diệt hồn, bắn một phát vào giữa luồng sát khí.

Sát khí vẫn không tiêu tán, lui vào trong phòng, quay đầu chạy về hướng cửa sổ bên trái.

Diệp Thiếu Dương phi thân mà tiến đến, đúng lúc nhanh chân đến phía trước nó, nhanh tay dán linh phù lên song cửa, sát khí va chạm song cửa sổ, kích hoạt linh phù cấm chế, bị bắn ngược trở lại.

Diệp Thiếu Dương mặc kệ nó, chạy nhanh đến chỗ cửa sổ còn lại của phòng khách, dán linh phù lên từng cái một, sau đó xoay người, dựa vào bệ cửa sổ, đối mặt luồng sát khí kia, nói: “Ông bạn già, ngươi cứ chạy tiếp đi?”

Sát khí chỉ dừng lại trong nháy mắt, sau đó ngay tại chỗ bốc hơi, biến ở đâu mất không thấy.

Mấy người Nhuế Lãnh Ngọc vọt tới cửa, đưa mắt nhìn phòng khách một lần, cau mày nói: “Thi sát đâu?”

“Nó sợ đánh không lại chúng ta, nên hóa hình rồi, nhưng nó chắc chắn vẫn còn ở trong phòng,”

Diệp Thiếu Dương ngẩng đầu nói với Nhuế Lãnh Ngọc, “Tiểu Ngọc, cô lên đi, những người còn lại cứ ở bên ngoài!”

Nhuế Lãnh Ngọc tay cầm súng diệt hồn, thật cẩn thận đi tới bên cạnh Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương nói: “Gia hỏa này hoá thành khí để phá trận, mấy đạo phù của ta chỉ có thể vây nó khoảng mười phút thôi, cô yểm hộ cho ta, dùng tơ chu sa bức nó hiện thân, tuyệt đối không để nó chạy thoát!”

Nói xong, từ ba lô lấy ra ống mực, giữ chặt một đầu, bắt đầu từ một bên cửa phòng, dùng đinh dài đóng tơ hồng lên trên tường, đinh vừa mới đóng xong, đột nhiên sát khí hội tụ ở phía sau, thành khuôn mặt một con quỷ trẻ con, lao tới cắn vào ót của hắn.

Nhuế Lãnh Ngọc nhanh tay bắn một phát đạn, đem quỷ ảnh bắn nát.

Diệp Thiếu Dương lập tức phi tới buộc nhanh hai sợi tơ hồng, xuyên qua phòng, sau đó cũng giăng hai sợi tơ hồng nữa ở phía còn lại, trong lúc này, anh sát kia xuất hiện hơn ba lần, ý đồ tập kích Diệp Thiếu Dương, đều bị Nhuế Lãnh Ngọc dùng súng chu sa bắn tan.

“Anh sát không phải rất lợi hại sao, vì cái gì nó không đánh lại?”

Tiểu Mã ghé bên cửa sổ, vừa dùng đèn pin chiếu hai người Diệp Thiếu Dương đang ở trong phòng khách, đang buồn bực hỏi.

Tứ Bảo nói: “Gia hỏa này biết đánh không lại chúng ta nhiều người như vậy, không muốn chết, cho nên dùng phần lớn tu vi hoá thành khí để tìm cách phá trận, không xuất toàn lực.”

Trong nhà, Diệp Thiếu Dương dùng tốc độ nhanh nhất bố trí xong bốn sợi chu sa tơ hồng, thành một chữ “Giếng”

, bản thân đứng chính giữa chữ “Giếng”

, cắt đầu ngón tay, kéo động chu sa tơ hồng, dùng máu cọ lên lần lượt bốn sợi.

Niệm qua chú ngữ một lần, Diệp Thiếu Dương tay ấn bốn sợi hồng tuyến sát xuống mặt đất, sau đó bắn ra bốn phía xung quanh.

Bốn sợi tơ hồng bắn nhanh ra ngoài, không chừa lại góc chết nào, làm cho anh sát ẩn hình không có cơ hội thoát thân, dồn về một góc tường, bức nó phải hiện thân.

“Thiên địa vô cực, càn khôn tá pháp!”

Diệp Thiếu Dương tay cầm Mao Sơn Diệt Linh Đinh, phi thân chặt đứt mấy sợi hồng tuyến cách xa luồng sát khí, hồng tuyến lập tức bắn đi ra ngoài, bốn sợi tơ hồng, với sự điều khiển của Diệp Thiếu Dương, trói chặt anh sát.

Luồng sát khí kia không cam lòng chịu trói, thân thể biến to ra, dần dần biến thành hình người.

Nhưng không phải là Vương Thanh Phong.

Mà là một đứa trẻ con có hình dạng quái dị, mặt mày khả ố.