Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 575: Sinh tử khó giải thích 




“Mọi người về nghỉ ngơi trước đi, sau đó chuẩn bị một chút ”

Diệp Thiếu Dương truyền đạt mệnh lệnh, “Quách sư huynh giúp đệ chuẩn bị pháp dược cần để mở Dẫn Hồn Đạo, đệ muốn cường độ mạnh gấp ba lần, thêm một số ống trúc nữa, tìm không được thì nhờ Diệp bá hỗ trợ.”

Lão Quách đáp ứng một tiếng, rồi lui ra ngoài.

“Tiểu Ngọc, ngươi chờ một chút.”

Nghe Diệp Thiếu Dương gọi, Nhuế Lãnh Ngọc khó hiểu nhíu nhíu mày.

Uông Ngư lập tức đi tới nói: “Ngươi kêu nàng làm gì?”

“Quan hệ gì đến ngươi?”

Diệp Thiếu Dương nhún vai.

Uông Ngư vô ngữ, nhìn nhìn Nhuế Lãnh Ngọc, rồi xoay người rời đi.

Nhuế Lãnh Ngọc đứng trước bàn trà, dùng ánh mắt dò xét nhìn Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương mở ba lô, lấy ra Âm Dương Thư, đưa cho nàng: “Đây là Âm Dương Thư mà Tà Thần đau khổ tìm kiếm.”

Nhuế Lãnh Ngọc biểu tình cứng ngắc, nói: “Đưa ta làm gì?”

“Hiện tại với pháp lực của ta, chỉ có thể mở ra được một tờ, trên đó chỉ có một pháp thuật, gọi là Lục giáp bí chúc.

Nhưng chỉ với pháp lực của một mình ta, sợ khi thi triển sẽ không hoàn chỉnh, cho nên ta hy vọng cô cũng học được, đến lúc đó cùng nhau thi triển, đối phó Quỷ Mẫu.”

Thấy ánh mắt nàng còn đang giật mình, Diệp Thiếu Dương giải thích: “Tuy cô có pháp lực mạnh, tuy chỉ là pháp thuật dân gian, nhưng cũng có rất nhiều cơ sở Đạo gia bên trong, cô chắn chắc có thể học được, hơn nữa…… ta muốn cùng một người tâm ý tương thông, khi ra tay sẽ đồng bộ, loại ăn ý này, người bình thường không có.”

Nói xong, lẳng lặng nhìn nàng, vấn đề này, cũng không cần nhiều lời: tuy hai người cùng nhau tác pháp với nhau không nhiều lắm, dù là lúc đối phó Phùng Tâm Vũ hay những lần hợp tác trước đây, mỗi lần đều rất ăn ý, cảm giác tâm ý tương thông này, Diệp Thiếu Dương biết nàng cũng cảm nhận được.

Nhuế Lãnh Ngọc nhẹ nhàng thở ra một hơi, nói: “Nói nhưng thế nào, cuốn sách này cũng là Diệp gia bí truyền của ngươi, ngươi lại truyền cho người ngoài như vậy…… Ngươi tín nhiệm ta như vậy à?”

“Đương nhiên tín nhiệm cô.”

Diệp Thiếu Dương nắm hai tay.

Nhuế Lãnh Ngọc khó mà có được nhẹ nhàng cười, nói: “Dựa vào cái gì?”

“Ách…… Chẳng dựa vào cái gì hết.”

Diệp Thiếu Dương thấy trên mặt nàng giống như là đang ứa nước mắt, nhất thời xúc động, nói, “Nếu nói dựa vào cái gì, thì đó chính là lúc ta sắp cận kề cái chết, cô đã vì ta mà rơi lệ.”

Sắc mặt Nhuế Lãnh Ngọc lập tức hơi mất tự nhiên, hơi cúi đầu, nói: “Đừng có tự mình đa tình, nếu đổi thành sư huynh ta, ta cũng sẽ khóc như vậy.”

Diệp Thiếu Dương lập tức vô ngữ, “Chúng ta có thể không đề cập đến hắn không?”

Lục Giáp Bí Chúc vô cùng thâm ảo, không chỉ cần có sự hiểu biết sâu sắc với Hậu thiên bát quái, mà còn phải hiểu được Tiên Thiên Bát Quái, mới có thể hiểu được nguyên lý vận hành.

Diệp Thiếu Dương biết Nhuế Lãnh Ngọc rất là thông minh, vốn định sẽ dùng thời gian một ngày dạy Tiên Thiên Bát Quái cho nàng, nhưng mà Nhuế Lãnh Ngọc vừa nghe xong đã cự tuyệt, “Ta chỉ nên học tập cách sử dụng pháp thuật này, rồi đem pháp thuật này luyện tập cho tốt là được, không muốn hiểu nguyên lý của nó, ta có cảm giác được, cái này không phải là đồ vật thuộc về ta, cũng không dám học quá nhiều.”

Diệp Thiếu Dương thật ra không để bụng cùng chia sẽ thuật pháp với nàng, nhưng mà suy tính lại, thời gian trước mắt khá gấp gáp, vì thế cứ sử dụng thuần thục pháp thuật là được, liền có thể phụ giúp mình thi triển là được, còn nguyên lý của pháp thuật, tương lai nếu nàng muốn học sẽ truyền thụ cho cũng không muộn.

Vì thế lấy ra chín lá linh phù, dùng bút chu sa viết xuống chín chữ “Lâm, Binh, Đấu, Giả, Toàn, Trận, Liệt, Tiền, Hành”

, sau đó bắt đầu từ chữ thứ nhất, giảng giải kỹ càng tỉ mỉ yếu lĩnh thủ ấn cùng với khẩu quyết, Nhuế Lãnh Ngọc liền ghi nhớ thật kỹ…… Cả một buổi trưa, hai người ở bên nhau, nghiên cứu Lục Giáp Bí Chúc.

Chờ Nhuế Lãnh Ngọc đem những điểm trọng yếu trong Cửu Tự Chân Ngôn nhớ kỹ, Diệp Thiếu Dương đưa nàng cùng đi ra ngoài kết giới, xông vào giữa đám kia quỷ tốt, tìm mấy cái bia sống để cho nàng tập luyện…… Sau khi thử nghiệm thành công, hai người cùng luyện tập đồng thời cùng thi pháp, từng người tự chia sẽ pháp lực mà pháp thuật yêu cầu, cứ thế đến buổi tối, đã giết không ít quỷ tốt, lúc này mới quay trở lại tiểu viện đang ở.

Nhớ lại những gì mới trải qua lúc chiều, Diệp Thiếu Dương trong lòng rất là vui vẻ.

Bởi vì hôm sau phải hành động, lúc ban đêm, Diệp bá tìm ra rất nhiều rau khô thịt tươi linh tinh đủ loại, nhờ người làm một bàn lớn thức ăn, còn mở hai bình rượu ngon, mọi người thả cửa bụng mà ăn uống no nê.

Đặc biệt là An Tĩnh Phong, ăn uống nhanh gọn nhất, uống nhiều rượu nên nóng trong người, liền cởi vạt áo ra cho mát, vừa uống vừa hát mấy bài hát tục tĩu trên internet, trạng thái giống như điên khùng.

Diệp Thiếu Dương vô ngữ, vì muốn thăm dò hắn, nên cố ý hỏi: “Đại sư, mai là ngày quyết chiến rồi, người có gì muốn dặn dò không?”

An Tĩnh Phong miệng đầy mùi rượu, nói: “Không phải ngươi đã an bài tốt hết rồi sao, ta xem thấy không có vấn đề gì.”

Đáp án của hắn vốn làm cho Diệp Thiếu Dương vừa lòng, nhưng sau đó hắn lại nói tiếp một câu: “Dù sao thì người không chết thì sống thôi, nghiêm túc như vậy để làm gì?”

Diệp Thiếu Dương trong lòng khẽ động, nói: “Sao đại sư lại nói như thế, sinh tử bất dịch, đương nhiên phải nghiêm túc.”

An tĩnh phong nói: “Ngươi nghiêm túc là có thể an bài sinh tử của bản thân sao?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Làm hết sức mình, dù chết cũng không hối tiếc.”

“Ách, lại là câu nói này”

An Tĩnh Phong cười hắc hắc, vỗ cái bụng tròn trịa, cao giọng thì thầm: “Ma như thị ma, đạo như thị đạo, ma bất thị ma, đạo dã phi đạo, sinh chi như tử, sinh bất như tử, tử chi như sinh, tuy tử diệc sinh.

Vô vi lục đạo, thiên địa chiêu nhiên, nhân tâm nhược thất, địa ngục thâm hàn.”

Nói xong, rồi cười ha ha tiếp tục uống rượu ăn thịt.

Diệp Thiếu Dương đem mấy lời nói của hắn nhẩm đi nhẩm lại mấy lần, mặc dù có chút ít chỗ khó hiểu, nhưng đã mơ hồ hiểu ra cái gì, hướng An Tĩnh Phong cười cười, “Hòa thượng lời nói rất sắc bén, có chút ý tứ, nhưng cũng là nhất gia chi ngôn.”

An Tĩnh Phong nói: “Có thể hiểu ra nhất gia chi ngôn này là được, ngươi còn muốn nghĩ thêm nữa sao?”

Diệp Thiếu Dương cười nói: “Những lời này rất hay!.”

Cơm nước xong, Diệp Thiếu Dương bảo mọi người về nghỉ ngơi dưỡng sức, còn mình cùng với Lão Quách, mang theo một thùng pháp dược đã được điều chế xong, cùng một bó to ống trúc đã chặt, đi tới đối diện với con đường phía bắc, đặt thùng gỗ trên mặt đất, trước dùng Âm dương bàn tìm đúng vị trí bố trí trận pháp, sau đó Lão Quách tự mình lấy ra bốn tấm ván gỗ, xếp lại với nhau, dựng thành một hương án đứng trên mặt đất.

Sau đó lấy ra một đôi nến đỏ, hai dài một ngắn của ba bó định hồn hương, một cái lư hương, bày trên bàn thờ.

Tiếp theo, Diệp Thiếu Dương mở thùng gỗ, đổ pháp dược ra ngoài, một mùi nồng nặc xông thẳng vào mũi.

Diệp Thiếu Dương ngửi một chút, biết được các loại hương vị của pháp dược, rất là hài lòng, hiệu suất của Lão Quách về mặt này, luôn làm hắn yên tâm vô cùng.

Trước tiên, dùng đinh dài bảy tấc xỏ qua tiền Ngũ Đế, trên mặt đất đóng thẳng tắp hai hàng, trên mỗi cây trường đinh cắm một ống trúc, vẫn đi thẳng đến bàn thờ, giống như một đường hàng rào nhỏ.

Diệp Thiếu Dương dùng thước mà ước lượng, cách đúng ba mươi ba mét, không có sai biệt gì, không thừa cũng không thiếu.

Lẽ ra bình thường, mở Dẫn Hồn Đạo không cần thiết phải nghiêm khắc như vậy, nhưng lần này muốn siêu độ thành công nhiều vong hồn hơn cả ngàn, lại còn là cấp bậc lệ quỷ, phải tuyệt đối cẩn thận