Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 851: Ít ra thì ngươi cũng đã đợi 




“Ta đợi đã sáu trăm năm, thật không nghĩ tới được, lại có kết quả như thế này.”

Lâm Tam Sinh chậm rãi lắc đầu.

“Ít ra ngươi cũng đã đợi, cố kiên trì đến cùng, tuy kết quả không được tốt, nhưng cũng không có gì phải hối hận.”

Diệp Thiếu Dương thật lòng nói.

Lâm Tam Sinh trầm mặc không nói gì, chỉ lo uống rượu.

Diệp Thiếu Dương nhịn không được an ủi vài câu, Lâm Tam Sinh uống cạn nửa bình uống rượu, nói: “Ngươi không cần an ủi ta, trong cả trăm kiếp, tình kiếp là khó vượt qua nhất, ngươi cũng có tình kiếp của mình, ta nhìn ra được.”

Một câu này, khiến cho sâu trong nội tâm của Diệp Thiếu Dương có chút dao động, thở dài nói: “Bất kỳ lệ quỷ đại yêu nào ta đều không sợ, quỷ khấu ta cũng dám đấu một trận, nhưng chuyện tình cảm, có đôi khi thật sự rất khó nắm bắt.”

“Cho nên mới gọi là tình kiếp.”

“Tình kiếp…… Tình cũng có kiếp?”

Lâm Tam Sinh chậm rãi nói: “Ngươi có pháp thuật cao minh, đạo tâm kiên định, chuyện gì cũng không làm khó được ngươi, nhưng ngươi nhất định cũng có kiếp số của mình, đó chính là tình kiếp, chỉ có chuyện này, mới có thể khiến một Thiên sư như ngươi cảm thấy bất lực, nếu ngươi có thể độ kiếp, cắt đứt tơ tình, nói không chừng sẽ còn có tạo hoá lớn hơn nữa.”

Diệp Thiếu Dương ngơ ngẩn vô ngữ.

Lời nói này của Lâm Tam Sinh, khiến hắn phải suy nghĩ sâu xa, bỗng nhiên nhớ tới kinh văn siêu độ mà Tứ Bảo đã từng niệm qua:“Chung quy kiếp số tẫn, trần thế dã thành không.”

Vì sao phải cắt đứt tơ tình? Vì sao phải độ kiếp? “Vốn dĩ ta muốn an ủi ngươi, nói thêm một lúc, lại thành ngươi đi an ủi ta.”

Diệp Thiếu Dương cười khổ.

Hai người không ngừng rót rượu, uống rượu, tuy không nói thêm gì nữa, nhưng vẫn vô cùng hiểu ý đối phương, thỉnh thoảng nhìn nhau cười.

Uống hết mấy chén rượu xuống bụng, Diệp Thiếu Dương cũng đã có chút say, đứng dậy nói: “Được rồi, uống nữa sẽ không quay về được, ngươi thật là không muốn theo ta sao?”

Lâm Tam Sinh lắc đầu, “Ta không đi đâu, nếu ngươi có chuyện cần tìm ta, có thể vào đây.”

“Làm thế nào mới có thể tìm ngươi?”

Lâm Tam Sinh nghĩ một hồi, mở tay ra, Diệp Thiếu Dương lập tức đi tới, khép tay hắn lại.

“Ta biết ngươi muốn làm gì, đừng thì hơn.”

Diệp Thiếu Dương chỉ vào đạo quan phía sau hắn, nói: “Bằng không ngươi cứ ở lại đây đi, trên núi này có thập nhị cấm chế Đạo gia, quỷ yêu bình thường cũng vào không được, điều ta lo lắng chính là yêu đạo kia sẽ quay lại”

“Ngươi xem thường ta à.”

Diệp Thiếu Dương cười cười, “Vậy được rồi, ta dạy ngươi cách mở cấm chế trên cửa đá, ngươi cứ coi nơi này là nhà, nếu ta có việc cần tìm ngươi, sẽ tới đây tìm.”

Lâm Tam Sinh nói: “Ta không cam đoan sẽ ở đây lâu, nếu ngươi tìm không thấy ta, chứng tỏ ta đã đi rồi, hoặc là đã chết.”

Diệp Thiếu Dương trong lòng bỗng cảm thấy chua xót, gật gật đầu.

Hai người cùng nhau đi tới trước cửa đá, Diệp Thiếu Dương nói cho hắn biết yếu lĩnh ra vào cửa đá, Lâm Tam Sinh ghi nhớ, quay sang chắp tay cáo biệt Diệp Thiếu Dương.

“Cố gắng sống sót, đừng ngủm đó.”

Diệp Thiếu Dương có chút không đành lòng khi từ biệt hắn.

“Khi nào ta nghĩ thông, sẽ quay về cùng ngươi kề vai chiến đấu, ta vĩnh viễn là…… một thành viên của Liên minh bắt quỷ, vị trí quân sư đó, nhất định sẽ không nhường ai cả.”

Hai người nhìn nhau cười rộ lên.

Diệp Thiếu Dương vẫy vẫy tay chào hắn, cũng không quay đầu lại mà rời đi.

Lâm Tam Sinh nhìn hắn bóng dáng, miệng lẩm bẩm: “Lần này đi, đúng là thương hải hoành lưu, hiện ra anh hùng bản sắc.”

Đến chính hắn cũng không rõ, câu này nói về chính mình, hay là Diệp Thiếu Dương.

Một đường quay trở lại trước bia đá, Diệp Thiếu Dương nhìn quanh tứ phía không một bóng người, ngồi xuống đất, quan sát Song Ngư Đồ trên bia đá, phóng thích thần niệm, Song Ngư Đồ quả nhiên xoay tròn, lúc nhanh lúc chậm, vị trí trên dưới mắt con cá cũng biến hoá.

Nhìn qua thấy hỗn độn không có quy luật, nhưng trong mắt Diệp Thiếu Dương, chính là ẩn giấu huyền cơ Âm dương ngũ hành.

Dùng thần niệm định trụ ngư nhãn, Diệp Thiếu Dương dựa theo quy luật thượng thuỷ hạ hỏa, bắt đầu từ từ suy diễn, trong lòng kinh hãi không thôi: Bát Trận Đồ thần diệu đến cỡ nào, cho dù có dùng tinh bàn tính lên, thì ít nhất cũng phải có tám cơ quan cấm chế, suy diễn từng cái một, không phải Đạo môn tông sư khẳng định không thể làm được.

Huống chi trận pháp trước mắt này, chỉ là một sợi tàn niệm bám trên bia đá, tạo nên tám tinh bàn riêng biệt, hợp thành Bát Trận Đồ, người nào mà có thần niệm cường đại đến vậy? Càng khiến Diệp Thiếu Dương chấn động chính là: sợi thần niệm này sao có thể trường tồn trong thời gian dài ở bia đá như thế? Nếu là pháp thuật, thì phải là pháp thuật gì mới có thể làm được? Diệp Thiếu Dương khẳng định, nhân gian tuyệt đối không có pháp thuật thần kỳ như vậy, cũng không người nào có pháp lực thâm hậu đến thế.

Cấm chế mở ra, bên trong Song Ngư Đồ xuất hiện một vòng xoáy giống như hắc động.

Diệp Thiếu Dương đang định chui vào, đột nhiên phía sau truyền đến một giọng nói nhỏ nhẹ: “Tiểu tử, ngươi biết Tiên Thiên Bát Quái?”

Diệp Thiếu Dương sửng sốt, quay đầu lại nhìn, cách đó không xa có một người mặc đạo bào màu xám, theo bản năng nghĩ là Tào Lôi, liền cuốn tay áo xông qua đó.

“Ngươi cái lão già này, ta đang lo không tìm được ngươi, còn dám tới đây à!”

Sau khi đến gần mới nhận ra không phải Tào Lôi, mà là một ông lão càng già hơn, khom khom lưng còng, chòm râu dài đến bụng, mí mắt rũ xuống, hai mắt ông ta đều không thể mở ra được.

Nơi này sao mà lắm đạo sĩ thế? “Ông là ai?”

Diệp Thiếu Dương giật mình hỏi.

“Ngươi biết Tiên Thiên Bát Quái?”

Lão gia hoả lặp lại một lần, giọng nói không hề già nua, mà vô cùng trẻ, nghe như thiếu niên chưa bị vỡ giọng, có chút giống với chuột kêu, nghe rất không thoải mái.

“Ông là ai?”

“Ngươi biết Tiên Thiên Bát Quái?”

Hai người hỏi đi hỏi trước vài lần, cuối cùng Diệp Thiếu Dương cũng chịu thua, không kiên nhẫn đáp: “Biết, thì làm sao?”

Lúc này, Lão đạo sĩ mới đi tới, bước chân tập tễnh, Diệp Thiếu Dương thấy vậy thực muốn tiến lên dìu ông ta một phen.

Lão đạo sĩ nheo mắt, nhìn chằm chằm Thất Tinh Long Tuyền Kiếm trong tay hắn một hồi, nói: “Ngươi là người của Mao Sơn?”

Diệp Thiếu Dương sửng sốt, người này liếc mắt một cái đã có thể nhận ra Long Tuyền Kiếm, tất nhiên cũng có chút lai lịch, nhịn không được hỏi ngược lại: “Ông là ai?”

“Ngươi là người của Mao Sơn?”

“Được được, ta là người của Mao Sơn.”

Diệp Thiếu Dương nói, “Ông bị điếc sao?”

“Sao ngươi biết Tiên Thiên Bát Quái?”

“Học được từ người khác,”

Diệp Thiếu Dương lại hỏi: “Rốt cuộc ông là ai hả?!”

“Sao ngươi lại biết Tiên Thiên Bát Quái?”

“Này! Ông đủ chưa đó!”

Diệp Thiếu Dương giận đến điên đầu, “Ông cứ như vậy không thể tiếp tục nói chuyện được, tái kiến.”

Diệp Thiếu Dương quay đầu thì thấy, quầng sáng bên trong Bát Trận Đồ, đang ngày càng nhỏ lại, không muốn tốn thời gian với ông lão thần kinh này, vừa định chui vào đi, đột nhiên tay trái bị người ta nắm lấy.

Quay đầu lại nhìn, lão đạo sĩ đang ở phía sau mình, một tay nắm chặt cổ tay mình, nheo mắt đánh giá, hỏi: “Ngươi học được Tiên Thiên Bát Quái từ ai?”

“Quan hệ gì tới ông!”

Diệp Thiếu Dương thực sự có chút tức giận, “Mau buông tay ta ra, nếu không thấy ông lớn tuổi như thế, ta đã cho ông một trận rồi đó!”

Lão đạo sĩ hơi nhếch miệng cười, “Tiểu tử hỗn láo”

Buông tay hắn ra, ba ngón chụm lại, đâm thẳng về phía Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương vội vàng làm ra pháp quyết, hóa giải đòn tấn công, lui về phía sau một bước nói: “Ông muốn đánh nhau à!”

Lão đạo sĩ không nói gì, thân ảnh như quỷ mị phóng qua, một tay kết ấn, tiếp tục đánh tới.