Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 857: Kim đồng ngọc nữ (1) 




“Đâu có liên quan gì đến ta, ta vì bắt yêu đành phải hiến thân.”

Diệp Thiếu Dương giọng điệu chính nghĩa hiên ngang nói.

Tạ Vũ Tình cắt ngang, “Ngươi sờ mó chân người ta, tặng người ta tấm bùa hộ mệnh, coi như hoà nhau, không nên nghĩ nhiều.”

“Cô nói như vậy, làm như là đang giao dịch.”

Diệp Thiếu Dương buồn bực nói, “Bất quá, ta đưa bùa hộ mệnh cho cô ta, còn có ý khác nữa.”

“Cái gì? Để người ta nhớ đến ngươi hả?”

“Phi! Cô chẳng nói được câu nào hay cả.”

Diệp Thiếu Dương nói, “Đó không giống bùa hộ mệnh bình thường, ta đã bỏ thêm một chút tinh huyết ở bên trong, có thể cảm nhận được sự tồn tại của nó, như vậy lần sau gặp cô ta, ta sẽ biết được cô ta là thật, hay là do Hồ Tinh biến hoá, ta không thể lần nào cũng sờ chân người ta kiểm tra.”

Tạ Vũ Tình lúc này mới hiểu, âm thầm bội phục Diệp Thiếu Dương tâm tư tinh tế.

“Ngươi vừa nói với cô ta, ngươi đã có cách tìm ra Hồ Tinh, là biện pháp gì hả?”

“Có biện pháp,có lẽ sẽ dụ được Hồ Tinh kia xuất hiện.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Trương Tư Đức không phải trong lúc lau cửa kính mới gặp rồi cùng nó tư thông sao, vậy thì tìm một người, giả làm nhân viên lau kính, tới lau cửa sổ phòng nó, có lẽ nó sẽ không bỏ qua cơ hội này đâu...”

Tạ Vũ Tình sửng sốt một chút, nói: “Hồ Tinh kia sẽ không hoài nghi chứ?”

“Có gì mà hoài nghi, nó vốn không sợ cảnh sát các ngươi, sẽ không trốn tránh đầu sóng ngọn gió đâu, nếu nó muốn hút tinh huyết con người tu luyện, Trương Tư Đức không phải người duy nhất cũng không là cuối cùng, có cơ hội thì sao nó không làm chứ?”

Tạ Vũ Tình nói: “Hồ Tinh này sao phải dùng mấy biện pháp kỳ quái như thế chứ, dù nó có giết người cũng sẽ không lưu lại manh mối, sao không ra ngoài tùy tiện mà giết người?”

“Thứ nhất, sào huyệt của nó nhất định trong toà nhà, thậm chí ngay tại phòng 1603, để tiện việc tu luyện, không muốn đi xa.

Thứ hai, Hồ Tinh vô cùng thông minh cẩn thận, nếu tùy tiện giết người, sẽ lưu lại manh mối, dễ dàng bị pháp sư theo dõi, giống như bây giờ, mới là biện pháp ổn thoả nhất, cứ chậm rãi mà tu luyện, không ai phát hiện ra.”

Tạ Vũ Tình chậm rãi gật đầu, “Như vì sao trước kia cao ốc Lisa lại không thấy phát sinh cùng loại án kiện nào?”

“Có lẽ là có, chỉ là không xui xẻo có người ngã chết, mà có thể chết trong tòa nhà, hoặc ở nơi khác, nên không liệt vào án kiện thần quái để xử lý.

Vụ của Trương Tư Đức là ngoài ý muốn, hơn nữa nếu hôm qua chúng ta không tới cao ốc Lisa, án kiện này có lẽ sẽ không khiến cô chú ý.”

“Đúng vậy, ta sẽ an bài một chút, tìm người trà trộn vào cao ốc, thử một lần xem sao.”

“Người khác không được, Hồ Tinh kia không phải dễ đối phó, vạn nhất bị nó mê hoặc, hút khô tinh huyết, thì phải làm sao……”

Diệp Thiếu Dương cười xấu xai.

Tạ Vũ Tình liếc hắn một cái: “Ý ngươi là để ngươi đi sao?”

“Làm gì còn cách nào khác, Tứ Bảo lại không ở đây.”

“Nhưng hôm qua ngươi đã tới cao ốc, Hồ Tinh kia có khả năng đã nhận ra ngươi.”

Diệp Thiếu Dương cười đắc ý, “Đừng quên ta còn có mặt nạ da người, chỉ cần giấu đi khí tức, Hồ Tinh tuyệt đối nhận không ra.”

“Vậy đi, ta sẽ an bài.”

Tạ Vũ Tình vỗ vỗ vai hắn, cười nói, “Ngươi phải cố kiềm chế đó, đừng có tinh tẫn nhân vong.”

“Ta sẽ thải âm bổ dương, còn chưa biết ai hại ai đâu.”

Diệp Thiếu Dương bật cười rộ lên.

Trưa hôm đó,Tạ Vũ Tình đã sắp xếp mọi chuyện: Diệp Thiếu Dương mang theo mặt nạ da người, tới cao ốc Lisa nhận quần áo lao động cùng dụng cụ vệ sinh.

Giám đốc toà nhà cho rằng Diệp Thiếu Dương là cảnh sát mặc thường phục được phái tới, điều tra án kiện tử vong, người khác đương nhiên không biết gì hết, còn tưởng rằng hắn là nhân viên mới.

Dưới sự an bài của Tạ Vũ Tình, giám đốc đồng ý để Diệp Thiếu Dương đi làm ngay ngày hôm sau.

Quay lại phòng trọ, vừa mới mở cửa, trong phòng đột nhiên vang lên một tiếng, Diệp Thiếu Dương quay đầu thì thấy, Tiểu Mã đang luống cuống nhặt vật gì đó.

Trên mặt đất có mấy khối vàng óng ánh.

Kim nguyên bảo! Diệp Thiếu Dương nhanh mắt lẹ tay, vọt một bước, tranh nhau nhặt với Tiểu Mã.

“Đại gia ngươi, nhiều kim nguyên bảo vậy à!”

“Có mấy khối này thôi,đừng đừng!”

Diệp Thiếu Dương nắm ba khối trong tay, mắng: “Tên mập chết tiệt nhà ngươi, đúng là không có đạo nghĩa, dám ngang nhiên ăn mảnh!”

“Nhất định sẽ chia cho ngươi mà,”

Tiểu Mã vẻ mặt ủy khuất nói, “Chẳng qua ta sợ ngươi nộp lại cho Vũ Tình thôi!”

“Ta không phải là ngốc.”

Diệp Thiếu Dương cất ba khối kim nguyên bảo vào trong túi, “Ba khối này dùng để mua vật dụng cho nhà mới.”

“Mua vật dụng, một khối cũng đủ rồi!”

“Ta sẽ mua đồ tốt.”

Bỗng nhiên Diệp Thiếu Dương lại nhìn thấy dưới gầm sô pha có một thỏi bạc, trực tiếp nhào tới.

“Đây là cho lão bà ta, không thể lấy!”

Tiểu Mã nhào tới, hai người chui vào gầm sô pha mà tranh nhau.

Cuối cùng vẫn là Diệp Thiếu Dương mạnh hơn một chút, nắm chặt trong tay, bò từ dưới gầm sô pha ra ngoài.

“Khụ khụ”

Phía sau đột nhiên có tiếng hắng giọng truyền đến, hai người cùng nhau quay đầu lại, thấy ngoài cửa có ba người đang đứng.

Nhuế Lãnh Ngọc, còn có một đôi nam nữ quần áo ngăn nắp.

Nam mặc một bộ trường bào màu xám, phía dưới là quần đen giày da, nhìn qua thực ngầu, trông cứ như minh tinh, bộ dáng cũng không tồi, nếu hiện tại phải dùng từ ngữ để miêu tả, thì chính là “Tiểu tiên nhục”

Khí vũ hiên ngang, đứng thẳng tắp, tay vân vê một khối ngọc khí, khóe môi khẽ nhếch lên như cười, có ý chế giễu.

Bên cạnh là một cô gái xinh đẹp, tóc dài ngang lưng, thân mặc một bộ váy dài kiểu cổ, vẻ mặt lạnh lùng, khí chất thực cao quý.

Diệp Thiếu Dương liếc mắt nhìn cô ta một cái, lập tức nghĩ ngay tới Tuyết Kỳ, hai người đúng là có khí chất khá tương tự.

Nhuế Lãnh Ngọc đi tới, nhìn bộ dáng dính đầy bụi của Diệp Thiếu Dương, đưa tay gạt mạng nhện trên đầu hắn, bất đắc dĩ lắc đầu.

“Hai vị này, một người là Côn Luân Sơn Lăng Vũ Hiên, một người là tục gia đệ tử của Phổ Đà Sơn Liễu Như Nhứ.”

Nhuế Lãnh Ngọc đơn giản giới thiệu.

Diệp Thiếu Dương khiếp sợ ánh mắt dừng trên mặt Liễu Như Nhứ, dĩ nhiên là……đệ tử Phổ Đà Sơn.

Phổ Đà Sơn không giống như Nga Mi Sơn, trên Nga Mi Sơn có hai ngọn núi, hòa thượng và ni cô mỗi bên một ngọn núi.

Nhưng trên Phổ Đà Sơn tất cả đều là nữ đệ tử, mấy năm nay vì đang thiếu ni cô, để truyền thừa pháp thuật, nên trên núi thu nạp rất nhiều đệ tử tục gia.

Bọn họ không suy xét đến tuệ căn như đệ tử nhập thất, việc thu nạp đệ tử tục gia, chỉ căn cứ vào khả năng thiên phú tu hành, cho nên pháp lực của đám tục gia đệ tử này, còn cao hơn nhiều so với đệ tử nhập thất.

“Phổ Đà tịnh bình diễn vạn vật, Diệp sư huynh.”

Liễu Như Nhứ dựng thẳng một bàn tay, hành nửa lễ, nét mặt có vẻ uy nghi, ra vẻ từ trên cao nhìn xuống.

Lăng Vũ Hiên cũng tiến lên một bước, tùy tiện chắp tay, nói: “Côn Luân hồi chuyển định Càn Khôn.

Diệp sư huynh, đã lâu không gặp.”

“Ta quen ngươi à?”

Diệp Thiếu Dương ngạc nhiên, bất quá hình như đã nghe tên hắn đâu đó.

Côn Luân Sơn…… Nhìn kỹ Lăng Vũ Hiên, “Ta nhớ rồi, ngươi chính là thần đồng năm đó?”

Lăng Vũ Hiên cười nói: “Diệp sư huynh trí nhớ không tồi, tại Thuỷ lục long hoa hội của Đạo môn năm đó, ta đã đánh bại hai đại đệ tử trong số các tinh anh của tứ đại môn phái, chỉ có ngươi kiên trì không động thủ.”

“À, lúc ấy ta bị cảm,không có tâm tình mà đấu pháp.”

“Người khác đều nói là ngươi sợ thua, không dám đánh, chỉ có ta không cho là như vậy.”