Mặt Nạ Hoàn Mỹ

Quyển 1 - Chương 2: Nghiệt hỏa trọng sinh




Nghiệt hỏa trọng sinh

Năm 2013, trên núi Ngàn Dương ở thành phố Lâm An, một biệt thự to lớn được xây ở lưng chừng núi. Biệt thự hoa sa hoa to lớn đang rực ánh đèn, ánh trăng thanh lãnh chiếu vào khung cửa sổ chạm đất, chiếu ra những bóng người chớp nhoáng trong căn phòng. Đèn led nhấp nháy liên tục, những bộ quần áo ung dung hoa quý, cách trang điểm thanh lịch sang trọng, đều biểu hiện ra địa vị và tài phú của những người tham dự yến hội.

Trên sàn nhảy, nam nữ trẻ tuổi không ngừng nhún nhảy theo tiếng nhạc, tiếng cười nói ồn ào. Đây cũng là nơi thiết lập quan hệ của những tinh anh cự ngạc trong thương giới. Những vị thiên kim trẻ tuổi thướt tha đi lại trong bộ trang phục dạ hội xinh đẹp, tìm kiếm cho mình một bạn lữ lý tưởng trong số những thanh niên quý tộc độc thân ở xung quanh. 

Trong góc khuất của đại sảnh, Diệp Thiên vắt chân ngồi, ngón tay thon dài của hắn khẽ lắc ly rượu, ngọn đèn chiếu vào rượu, lóe ra thứ ánh sáng đỏ mê người. Diệp Thiên cong khóe  miệng, ý cười yếu ớt đến khó có thể nhận ra, đôi mắt phượng dài nhỏ ngẫu nhiên đảo qua đại sảnh, lộ ra một chút nhàn nhạt trào phúng. Nhưng khi nhìn thấy một người đang đi về phía mình, hắn liền nhanh chóng cất giấu toàn bộ biểu tình trên khuôn mặt.

Một thanh niên mặc vest trắng đi đến, mỉm cười dịu dàng. Tay y còn bưng một cái khay, trên khay là hai ly rượu màu tím xanh trong suốt. Người nọ chậm rãi đi đến, ngồi xuống đối diện Diệp Thiên, nhẹ nhàng đặt khay rượt trong tay lên mặt bàn.

“Blue Dream, loại cocktail mới của tôi, cậu uống thử xem.” Tiêu Hà mỉm cười, lấy một chén rượu màu tím xanh đưa cho Diệp Thiên.

Diệp Thiên tao nhã tiếp nhận chén rượu, nhẹ nhàng nhấp một ngụm. Khoảnh khắc, hắn cảm thấy có một dòng nước ngọt chảy qua yết hầu, chậm dãi trở nên đậm vị, thậm chí còn có chút nóng rực.

“Ruợu của anh quả nhiên để lại một ấn tượng khó quên, Blue Dream đúng không? Một giấc mộng không thể phai nhòa a… Nhưng mà, cho dù là uống rượu cũng phải có mệnh mới hưởng thụ được, không phải sao?” Diệp Thiên dịch lưng, điều chỉnh một tư thế thoải mái nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, cười nói.

“Sự trấn định của cậu luôn khiến người khác cảm thấy chán ghét, Diệp Thiên ạ. Tôi thích cậu, nhưng tôi lại càng yêu chính mình, vì sinh mệnh của tôi, đành phải hy sinh cậu vậy.” Khoảnh khắc, ánh mắt ôn nhuận của Tiêu Hà bỗng trở nên tà mị, khóe miệng y gợi lên chút cười lạnh thị huyết, hai tay y ôm lấy khuôn mặt ngày càng trở nên tái nhợt của Diệp Thiên, khẽ nói nhỏ: “Thiên, cậu nhìn xem, tất cả người ở đây sẽ chôn cùng cậu, tôi sẽ không để cho cậu ra đi cô đơn.”

Tiêu Hà ôn nhu hôn trán Diệp Thiên, sau đó không hề quay đầu lại, đi về hướng cửa lớn của đại sảnh. Diệp Thiên cảm giác được nhiệt độ cơ thể mình dần dần mất đi, cảnh vật trước mắt càng ngày càng mơ hồ. Diệp Thiên biết thời gian của mình không còn nhiều lắm, không khỏi bật cười. Tiêu Hà, ngươi quá tự phụ rồi. Không có ai có thể chấm dứt sinh mệnh của ta, chỉ có ta chính mình mới có thể, cho nên trên sân khấu cuối cùng này, chúng ta hãy cùng nhau chấm dứt sinh mệnh của chúng ta thôi…

Diệp Thiên dùng chút khí lực cuối cùng, ấn miếng bảo thạch ở chân bàn xuống…

“OANH” một tiếng, biệt thự hoa lệ trong khoảnh khắc nổ thành tro bụi, nghiệt hoả hồng liên thiêu đốt thế giới tội nghiệt, dọn đường cho một sinh mệnh mới.

—-

Ta có một giấc mơ.

Một giấc mơ có thể mang đến cho ta sinh mệnh mới

Xin cho ta hoá thành bụi tẫn

Tại trong ngọn lửa thiêu đốt, xin cho ta niết bàn

Niết bàn, và giấc mơ của ta sẽ trở thành hiện thực…