Mạt Thế Chi Hắc Tử Và Lương Nhiên

Chương 10




10. Chuẩn bị


Có không gian trong ngọc thạch, Lương Nhiên phải thay đổi kế hoạch của mình.

Đồ vật mua trước đó, tất cả đều là những thứ có thể để trong thời gian dài chủ yếu là: bánh quy, mỳ gói, nhưng giờ có không gian nên không cần suy xét về vấn đề hạn sử dụng. Vì thế Lương Nhiên bắt đầu mang theo Tiểu Tiệp dùng chiếc xe Hắc Tử đã sửa chữa lại bỏ hết phụ tùng lung tung chỉ để lại hàng ghế lái của xe, đi càn quét từ nội thành đến ngoại thành, các nông trường, các nhà bán buôn của thành phố H. Từ khăn giấy, bàn chải đánh răng kem đánh răng cùng các loại vật dụng hàng ngày như gạo, bột mì, dầu ăn, các loại thịt, các loại rau dưa, trái cây, còn có các loại bánh bao, màn thầu, gà vịt nướng các loại đồ ăn chín, mỗi lần mua sắm xong nhờ người cho vào các sọt lớn đóng gói lại. Sau đó dọn lên phía sau đã trống trơn của xe chờ chạy đến nơi hẻo lánh không người sẽ thu vào không gian, rồi lại đi nơi khác tiếp tục mua sắm.

Cô mang theo Tiểu Tiệp đi đi tựa như hai chú sóc liều mạng ở trong rừng rậm thu thập trái cây có thể ăn được để chuẩn bị cho mùa đông, chuyển động ở khắp các góc trong thành thị này, bất động thanh sắc bổ sung không gian của mình: chăn bông thật dày, quần áo, đồ dùng, giày vớ... của Tiểu Tiệp theo độ tuổi khi cần, người lớn thì yêu cầu đơn giản hơn: áo sơ mi bền chắc, áo thun, quần jean, khăn lông .... mấy thứ này cô lấy cả lô hàng. Suy xét đến chiều cao cùng thân thể Tiểu Tiệp, cô hầu như mua hết toàn bộ sữa bột tại cửa hàng cho trẻ tại trung tâm thành phố, còn đi tới những cửa hàng thuốc mua một lượng lớn dược phẩm, băng gạc, thuốc nước, thuốc tiêu độc.... mấy thứ này ở mạt thế là đồ vật cứu mệnh đó, đáng tiếc là có một số thuốc kháng sinh không thể mua được ở cửa hàng thuốc bình thường, chỉ có thể đi bệnh viện hoặc cầm đơn thuốc mới có thể mua, ở mạt thế chúng quả thực trân quý đến muốn mệnh.

Mà Hắc Tử, theo ý của Lương Nhiên đến thị trường xe second-hand, anh chọn một chiếc xe jeep mới 80-90%, Lương Nhiên rất nghi hoặc theo ý của cô không phải là mua Land Rover hay loại gì gì đó sao, cô hỏi Hắc Tử, anh chỉ nói tiền không có nhiều, hơn nữa loại xe kia tuy rằng có tính năng chạy việt dã, nhưng một khi có va chạm hay hư hao gì căn bản không thể tìm thấy linh kiện để đổi mới, không bằng mua xe việt dã chất lượng bình thường phụ kiện cũng dễ tìm, tân trang lại tính năng có thể đề cao, trùng tu gì đó cũng tương đối dễ dàng.

Lương Nhiên không hiểu về xe cộ, nhưng cô biết chuẩn bị một chiếc xe có thể dùng tốt ở trong mạt thế là chuyện cực kỳ trọng yếu, nếu Hắc Tử nói vậy, hẳn là tương đối nắm chắc, vì thế Hắc Tử mang xe đi tân trang, nâng cao sàn xe, thay đổi bốn cái lốp xe thành 335-70/15, thay bộ phận giảm xóc, nâng cao ống xả khí thải, ...... (Đoạn nói về tân trang xe tui đọc không hiểu nên mạn phép không đánh chữ ạ...).

Chờ đến khi xe tân trang xong người trong nghề cũng phải gật đầu tán thưởng, trải qua một đợt tân trang như vậy tính năng của xe được đề cao, sau xe còn chứa đầy đồ vật cần khi đi dã ngoại như lều trại, đèn pin, dụng cụ cắt gọt, ba lô siêu lớn.... Sau khi Lương Nhiên nhìn thấy đã gật gật đầu, mang cả xe lẫn đồ vật vào không gian.

Tiếp theo Hắc Tử tìm người gia cố một tầng thép tấm bên trong cửa cổng biệt thự, trang bị then cài thật lớn bằng inox ở cả trên lẫn dưới cửa, trên đỉnh tường vây còn gọi người lắp thêm rào chắn nhòn nhọn bằng inox, tại đường lớn ngoài biệt thự, bắt đầu từ chân núi vào đến trong hoa viên biệt thự trên mấy cây lớn anh trang bị mấy chiếc camera theo dõi cả ban đêm bằng hồng ngoại không thấm nước, màn hình theo dõi gắn ở tầng hầm mật thất sau những tấm gương.

Lương Nhiên cứng họng không biết nói gì khi nhìn hình ảnh rõ ràng từ chân núi đến hoa viên biệt thự trên màn hình, lúc này cô cảm thấy may mắn từ đáy lòng, mình tìm được một người giúp đỡ đáng tin cậy như vậy.

Mấy ngày sau đó, Hắc Tử và Lương Nhiên bắt đầu lái xe đi mua sắm một số đồ vật không có trong kế hoạch, đầu tiên đó chính là dầu hỏa, và xăng lỏng, trừ chiếc xe trong không gian, Lương Nhiên còn mang thêm chiếc xe của mình, cho nên bọn họ cần phải tích trữ lượng xăng dầu lớn, hai người mua một ít thùng bằng nhựa plastic loại lớn, mỗi ngày Hắc Tử sẽ đi đến các trạm xăng dầu khác nhau mua xăng dầu về để trong không gian của Lương Nhiên. Lương Nhiên còn đặt cọc một số tiền đến công ty gas để mua mấy chục bình gas, cô mua thêm mấy chiếc bếp gas, mấy bộ nồi xoong chảo gáo muôi bát đũa, tính toán sau khi rời nơi này tới nơi an toàn, dọc đường đi đều có thể nấu đồ ăn sạch sẽ cho con trai và mẹ của mình.

Cho đến khi thẻ ngân hàng của Lương Nhiên đã về 0, mấy cái thẻ tín dụng cũng hết tiền, nhưng không gian ngọc thạch của Lương Nhiên chứa chưa tới một nửa, lúc này khoảng cách đại nạn đến còn mấy ngày, nhưng mẫu thân của Lương Nhiên nhất quyết phải tham gia chấm điểm luận văn ở trường học xong mới đến đây. Trong lòng cô như lửa đốt, nhưng lại không thể nói thật, chỉ có thể gọi điện một ngày mấy lần thúc giục, vất vả lắm bà mới gọi báo đã mua được vé máy bay, chờ ngày mai sẽ bay qua. Lương Nhiên mới miễn cưỡng kiềm chế tâm tình hoảng loạn, cô nhìn lịch bàn trên tay, hôm nay là ngày 7 tháng 8, còn ba ngày, ba ngày sau, hắc ám đến.

Buổi tối, Hắc Tử mở TV, trên tin tức vẫn đang ca tụng xã hội chủ nghĩa tốt đẹp, phê phán chủ nghĩa tư bản bá quyền, nhanh mà gần đây anh phát hiện, tin tức từ một số đài truyền hình địa phương, có thể nhìn ra được một ít dấu hiệu dị biến như: gần đây nhiệt độ lên quá cao, rất nhiều công việc làm ở ngoài trời bị hủy bỏ, mà bộ vệ sinh dịch tễ đang thông báo hiện giờ đang có dịch cúm, hô hào nhân dân tận lực ít đi lại nơi đông người. Khi đi mang theo khẩu trang, sau khi đến nơi công cộng về nhà phải rửa tay sạch sẽ. Hắc Tử rất nghi hoặc, dịch cúm không phải là mùa xuân sao?

Còn có mấy ngày trước, ở mấy xã nông thôn vùng An Huy toàn bộ nước giếng trở nên đỏ au, nông dân địa phương hô to tận thế sắp đến rồi, nhưng rất nhanh lại bị một đống chuyên gia mang đi kiểm nghiệm sau đó bác bỏ tin đồn, nói đây là vì hàm lượng sắt hay thiếc vượt quá mức cho phép dẫn đến mạch nước ngầm mới chuyển màu đỏ. Sau đó kiến nghị cán bộ địa phương nghiêm khắc quản lý giám thị mấy nhà xưởng gây ra hiện tượng này, tiếp theo vùng Thanh Đảo xuất hiện sự kiện rất nhiều loài chim tự sát tập thể, trước kia những tin tức này xuất hiện trước mắt Hắc Tử, nhất định anh chỉ liếc qua một chút, nhưng bây giờ anh lại xem cực kỳ nghiêm túc.

Anh nhớ đến trước khi gặp Lương Nhiên, trong khu du lịch của thành phố H này, anh thấy được mực nước trong hồ giảm mạnh, hướng dẫn viên du lịch còn nói đây là hiện tượng khó gặp trong vòng trăm năm nay, đủ loại dấu hiệu đó, có phải đã thuyết minh tin tức của Lương Nhiên là sự thật hay không hơn nữa rất nhanh thôi tất cả những điều cô nói sẽ biến thành sự thật hay sao?

Ngày 8 tháng 8, từ sáng sớm tâm thần Lương Nhiên bắt đầu không yên, cô sợ mẫu thân không thể thuận lợi đến đây, chờ mẹ cô gọi điện đến bà nói đã ra đến sân bay sẽ nhanh chóng làm xong thủ tục, cô mới hơi chút yên tâm. Tiểu Tiệp đang ở trên thảm xem truyện tranh, chờ buổi chiều đi đón bà ngoại với Mommy. Hắc Tử thì ở phòng bếp nhanh nhẹn làm mấy món ăn, sau khi dọn xong đồ lên bàn cơm, Lương Nhiên đi qua thấy: gà xào ớt xanh, canh trứng đậu hũ, cá chiên trên mặt còn rải một lớp hành lá thái nhỏ và ớt thái sợi, còn có một đĩa rau xào thanh đạm, ba mặn một canh làm cực kỳ tinh xảo.

Lương Nhiên không khỏi kinh ngạc nhìn Hắc Tử đang bày cơm, mỗi ngày trôi qua người đàn ông này đều làm cho cô cảm thấy ngạc nhiên, phảng phất như anh không có gì không làm được, giống như thể lực của anh không bao giờ cạn, trong thời gian này, anh cơ hồ đóng vai tài xế, phu khuân vác, thiết kế, xây dựng, hiện tại anh lại giống như bảo mẫu, mổ cá nấu cơm xào rau, còn làm có khuôn có dạng, anh thật sự chỉ là đội trưởng đội bảo vệ hay sao?

"Thử xem xem."

Hắc Tử xới hai bát cơm cho Lương Nhiên và Tiểu Tiệp, tuy rằng Tiểu Tiệp vẫn không phản ứng với Hắc Tử nhưng đồ ăn anh nấu bé vẫn ăn, ba người bắt đầu dùng cơm, không khí dù cho quái dị nhưng lại có chút hài hòa một cách dị thường. Lương Nhiên giống như bình thường, ăn từng miếng nhỏ đậu hũ nộn nộn trong canh trứng còn ăn một chút rau xanh, sau khi Hắc Tử nhìn cô uống hết nửa chén canh xong trong lòng thở dài nhẹ nhõm.

Lương Nhiên ăn quá ít, trong khoảng thời gian này còn bôn ba khắp nơi, so với trước kia cô càng gầy, gầy đến nỗi khuôn mặt vốn chỉ nhỏ bằng bàn tay bây giờ lại càng nhỏ, đôi mắt to kia giờ càng lớn đến dọa người, may mắn là anh ở với bà ngoại từ nhỏ, thân thể bà lại không tốt, việc lớn việc nhỏ trong nhà anh đều có thể làm, sau khi bà ngoại qua đời, một mình anh tự sinh hoạt, xuống bếp nấu cơm cũng không là gì. Nếu có thể, anh còn hy vọng có thể nấu cơm mỗi ngày cho cô ăn, làm cho cô không gầy như này, tốt nhất là có thể giống mấy tháng trước khi mới gặp được cô, cái loại hơi thở hạnh phúc yên bình tràn ngập quanh thân cô.

Lương Nhiên biết Hắc Tử thỉnh thoảng nhìn cô, nhưng mà dù vậy cũng không ảnh hưởng việc ăn uống của cô, cô yên tĩnh ăn đồ vật, trong lòng suy nghĩ? Người đàn ông này sẽ chờ bao lâu đây? Người này có thể nhẫn nại bao lâu mới đưa ra các loại yêu cầu đây?

-------------------------------------