Mạt Thế Chi Thần

Chương 5: Ngày Thứ Hai .....




   Ngày đầu tiên kết thúc với sự việc Tử Thiên - kẻ kêu gào đòi ngắm tang thi đã ngủ gục đến sáng hôm sau = . = ''. Tử Thần nhìn ông anh trai ôm gối ngủ đến chảy nước miếng trên giường, bất lực đỡ trán thở dài.


   Bên ngoài màn sương đỏ đã phần nào vơi bớt, lộ ra khung cảnh đường phố. Trên đường có vài người đã tỉnh lại, làn da thâm lại thành màu xanh tím, đôi mắt trắng dã, tiếng kêu ú ớ, dáng đi gật gù. Ầu , zombie kìa - Tử Thần tự nhiên mở miệng thốt ra.


   Mặc Hoàng nói trong đầu đám tang thi có tinh hạch, bỏ qua thì thật phí của giời. Nhưng.... tinh hạch nằm trong não phải không? Chẳng nhẽ phải đánh dập đầu chúng nó ? Tử Thần rùng mình, da gà da vịt nổi hết lên, tởm quá !!!! Mà không phải con nào cũng có.


' Cộp cộp cộp ' 


   Vì hiện tại vô cùng yên tĩnh nên tiếng bước chân vô cùng rõ ràng, Tử Thần lập tức phát động tinh thần lực dò xét. 2 nam 1 nữ? Hô, có 20 người mà giờ chỉ có 3 người không nhiễm bệnh? Lại còn có 1 dị năng giả hệ tinh thần, không tệ ! Đến ông chủ dưới lầu cũng thành tang thi luôn rồi.


" Này, anh xem ngoài chúng ta còn có ai không? " Cô gái hỏi nhỏ.


   Ba người bọn họ đến thành phố A du lịch theo trường, lại gặp phải màn sương đỏ này. Khi hít phải sương đỏ, mọi người lập tức cảm thấy uể oải liền ai về phòng nấy ngủ, thế mà chỉ sau một đêm mà toàn bộ thành viên trừ họ đều thành tang thi hết.


  Tang thi vừa thức tỉnh sợ ánh nắng mặt trời liền tụm vào hết một góc trú ẩn, nhân lúc này cô mới chạy ra ngoài thì gặp được 2 người may mắn không thành tang thi.


" Cũng không biết, may mà hôm qua không kéo rèm cửa. Tang thi sợ nắng liền trốn ra chỗ tối, nếu không bây giờ chúng tôi cũng bị ăn thịt rồi." 1 trong 2 chàng trai trả lời.


   Thực ra còn 1 cô gái nữa, nhưng không may lại bị đám tang thi vồ lấy ăn thịt, đáng thương quá !!. Họ nhanh chóng qua các phòng khác thu thập một ít vật tư cùng thức ăn.


   Nhìn Tử Thiên ngủ đến không biết trời đất, Tử Thần nhíu mi, liền quyết định quăng ông anh vào không gian, ném thẳng lên giường. Sau đó đứng ở cửa nghe ngóng 3 người kia.


" Sao bây giờ nhìn giống tận thế quá vậy, đáng sợ quá !! " Giọng cô gái run run.


" Kinh khủng thật, không biết có ai còn sống không? " Là giọng của chàng trai khác.


   Không có dao động của khí, xem ra 2 chàng trai kia là người bình thường. Còn cô gái kia ........... A, hệ tinh thần à, không tồi.


   Cốc cốc cốc.


" Xin hỏi có ai trong đó hay không ?" Tử Thần đang đứng ngay bên cạnh, đầu dựa vào tường, hai tay đút trong túi quần nghĩ xem nên mở cửa hay không.


" Hay chúng ta cứ mở ra xem đi ?" Giọng cô gái quả quyết.


" Vậy cũng được. " Một trong 2 chàng trai trả lời.


   Tầm mắt Tử Thần hướng về phía tay nắm cửa đang không ngừng vặn qua lại vang lên từng tiếng ' cạch cạch cạch ' . Thật phiền phức, tay Tử Thần cầm lấy nắm cửa, dứt khoát mở ra.


   Chàng trai đang cố giật tay nắm cửa mất đà ngã oạch một cái, ngẩng đầu lên thì thấy một đôi giày quân đội đen bóng trước mắt.


" Mấy người cần gì ? " Thanh âm lạnh lẽo vang lên, ánh mắt hướng về hai người còn đang đứng.


   Vu Ngân thấy thanh niên trước mắt một thân quần áo vô cùng phong cách, vừa liếc là biết thuộc hàng Cao - Phú - Soái ( Cao ráo - nhà giàu - đẹp trai, ờ thì cũng có sai đâu nhỉ ? ), bên hông lại mang kiếm, trông chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên cả.


" A ! Xin lỗi, xin lỗi. Tại lúc nãy gọi không thấy ai lên tiếng nên bọn tôi tưởng..... " Vu Ngân vội vàng xin lỗi, tay phải gãi gãi phía sau ót biểu thị xấu hổ.


" Nếu không ngại thì.... " Trương Lan nhìn Tử Thần mà đỏ mặt, ông trời a, giúp con gặp được soái ca lạnh lùng. " Anh có muốn đi với chúng tôi hay không? "


" Anh biết đấy, từ hôm qua xuất hiện sương đỏ, sáng dậy mọi người đã thành tang thi cả rồi. Ở đây cũng chỉ có mấy người chúng ta là không làm sao cả, mà cũng không thể ở mãi đây được. " Nhìn Tử Thần mặt không cảm xúc, Vu Ngân tưởng cậu không đồng ý liền vội vàng giải thích. " Gần đây có một siêu thị lớn, chúng ta nên đến đó thu thập ít thức ăn cùng vật tư. "


   Tử Thần vẫn không nói gì nhìn chằm chằm 3 người bọn họ khiến cả 3 lạnh cả sống lưng, 3 người này không thành thật chút nào cả, cảm giác thật không vừa mắt. Mà đến siêu thị sao? Cũng tốt, chắc 1 lúc nữa Tử Thiên dậy rồi.


" Được rồi !" Tử Thần nói xong liền bước ra khỏi phòng, hướng cầu thang đi xuống.


    Mấy người Vu Ngân thấy vậy nhanh chóng đuổi theo, quả thật họ muốn lợi dụng Tử Thần để cùng đến siêu thị mà thôi, ai bảo Tử Thần mang theo vũ khí chứ. Còn đối với Tử Thần mà nói, chỉ cần họ không làm gì ảnh hưởng đến cậu thì cậu cũng chẳng quan tâm, còn nếu chán sống rồi thì tiễn họ một đoạn cũng không ngại.


   Vừa bước xuống tầng, Mễ Khải đã hóa tang thi lập tức vồ đến. Tử Thần lại là người đi đầu tiên, nghiễm nhiên trở thành mục tiêu, nhưng Mễ Khải còn chưa chạm được tới người Tử Thần liền bị một nhát kiếm xuyên thẳng vào đầu. Ngay lúc kiếm xuyên tới chạm phải tinh thạch trong não được Tử Thần lập tức chuyển vào không gian quăng luôn xuống hồ.


   Ánh mắt không đổi nhấc kiếm đang cắm vào đầu tang thi lên, Mễ Khải đầu dính trên kiếm cũng bị nâng lên luôn, Tử Thần mặt không đổi sắc nói một câu.


" Sọ cũng cứng đấy. " Rồi hất xác tang thi bị đâm thủng đầu sang một bên, Mễ Khải bị văng đến bức tường gần đó, vì lực quăng quá mạnh mà bị dập đến máu me be bét ( Gấp đôi canxi để làm gì ?? Để có sọ cứng hơn :)))) ).


   Chỉ tội nghiệp 3 người đằng sau nhìn cảnh tượng trước mắt mà sợ đến mất mật, nhất là Trương Lan sợ đến mức ngã ngồi dưới đất.


" Cậu..... cậu..... Cậu vừa làm gì thế ?? " Thành Hà là người bị ngã lúc mở cửa, sợ đến lạc cả giọng.


" Giết. " Một từ đơn giản.


" Nhưng đó là người a, còn là ông chủ .... " Thành Hà giọng run rẩy.


" Người ? Mắt cậu có vấn đề à?" Tử Thần hơi nhíu mày tỏ vẻ nhìn thấy sinh vật lạ nhìn Thành Hà.


" Đó là tang thi !! Ông ấy không còn là người nữa rồi. " Vu Ngân xem ra vẫn còn đủ tỉnh táo.


" Đi thôi. " Tử Thần xoay người, bước đước vài bước liền dừng lại.


" Sao..... sao vậy ?" Trương Lan được Thành Hà đỡ đi lắp bắp hỏi.


" Nếu có tang thi tiếp cận, mấy người tự đi mà giải quyết. " ám chỉ rõ ràng ' Tôi không thừa tinh lực lo cho mấy người '.


" Tại .... Tại sao chứ? Rõ ràng cậu có vũ khí, có thể giúp bọn tôi. " Thành Hà sợ hãi bất mãn lên tiếng.


" Tại sao tôi phải bảo vệ mấy người ?" Tử Thần tiếp tục bước đi, không quan tâm mấy người phía sau.


" Anh rõ ràng mạnh như vậy, bảo vệ kẻ yếu là tự nhiên của con người. " Trương Lan hoảng hốt, mục đích của bọn họ là lấy người này làm bia chống đỡ, bây giờ hắn vạch giới hạn như vậy thì họ phải làm sao.


   Tử Thần nghe xong liền dừng cước bộ, khóe miệng nhếch lên nụ cười khinh thường. Con người? Tôi thậm chí còn không phải là người. Vì Tử Thần đi đằng trước nên hiển nhiên 3 người đằng sau không thấy được biểu cảm vừa rồi của cậu.


" Cô nói cũng thật kỳ lạ, sao tôi phải từ bỏ mạng sống của mình chỉ vì để bảo vệ cho cô được sống? Hơn nữa, nhìn cho rõ một chút, bây giờ đang là mạt thế. Mạng của chính mình mới quan trọng, sao phải phí nó cho một kẻ thậm chí còn không biế tự bảo vệ bản thân? Vả lại, sao cô chắc chắn rằng nếu tang thi vây công, 2 người bạn trai kia của cô sẽ không bỏ cô - người vốn chẳng có ích gì ở lại mà chạy thoát thân? " Tử Thần trào phúng hỏi, nhân loại quả nhiên cũng chỉ biết đến chính mình.


   3 câu hỏi của Tử Thần khiến Trương Lan, Thành Hà cùng Vu Ngân lập tức im miệng. Bây giờ quả thật mạng của chính mình mới quan trọng, họ cũng không muốn biến thành tang thi. Nhưng họ lại không thể bảo vệ bản thân, mà người phía trước hoàn toàn không coi họ ra gì.


" Nhưng, mong cậu có thể giúp bọn tôi đến được siêu thị. " Vu Ngân vô cùng thành khẩn nói.


" Tôi biết mấy người định lợi dụng tôi làm bia. " Tử Thần lạnh nhạt nói, ánh mắt sắc lạnh làm 3 người kia không rét mà run.


" Nhìn vẻ mặt mấy người có vẻ tôi đã đoán đúng rồi. "


   Biết mình thất thố, Vu Ngân lập tức bào chữa " Không, không phải như cậu nghĩ đâu !! "


" Đúng là bọn tôi có nghĩ như vậy, vừa nhìn là biết cậu rất mạnh. Muốn dựa vào kẻ mạnh thì có gì sai chứ, bọn tôi cũng chỉ là muốn sinh tồn thôi. " Thành Hà thốt lên. " Cậu chỉ có một mình, nếu 3 chúng tôi liên thủ khẳng định cậu cũng không dễ thoát. "


   Tử Thần nghiêng nghiêng đầu tiêu hóa câu vừa rồi, tên đần kia vừa nói cái vẹo gì thế? Nếu Tử Thiên ở đây, khẳng định ổng cười sml luôn rồi, cười xong chắc họ cũng chết dưới tay ổng luôn rồi. Tử Thần hướng 3 người mỉm cười, nụ cười khiến người ta cảm thấy giống như đối mặt với địa ngục môn.


" Có thể thử, tôi không ngại. "


" Cậu..... cậu.... " Thành Hà thấy lời uy hiếp không những không tác dụng mà bản thân bị khiêu khích liền tức giận.


" Xin lỗi, là chúng tôi không đúng. Mong cậu hãy bỏ qua cho cậu ấy, xin cậu làm ơn giúp chúng tôi đến siêu thị, bọn tôi sẽ tự bảo vệ chính mình. " Vu Ngân xem ra vẫn đủ sáng suốt, nếu trong trường hợp này làm Tử Thần khó chịu, cậu sẽ trực tiếp giết hết.


" Đi thôi. " 


...............................................................


   Siêu thị cách đó cũng khoảng 600 - 700m, trên đường tang thi nếu có xông về phía Tử Thần liền trực tiếp bị kiếm mở hộp sọ lấy tinh hạch, phía sau Trương Lan bí mật dùng dị năng xua xua đám tang thi đi, có lẽ do oán hận Tử Thần trước đó mà cô ta xua đám tang thi đến chỗ cậu, cậu cũng không ngại lấy thêm ít tinh hạch đâu.


   Vì trước đó có thiên thạch rơi và màn sương đỏ, hầu hết nhân viên đều đã đi về, siêu thị cũng chỉ còn vài người . Vừa bước vào siêu thị, 3 người kia lập tức tách nhau ra lao như điên về phía các quầy hàng.


   Tử Thần quan sát một lúc liền đi về phía quầy hàng cách đó không xa, tự pha cho mình một ly cafe đá, trời nóng quá, thật khó chịu. Vu Ngân nhìn dáng vẻ ngồi hưởng thụ của Tử Thần thì càng không thể hiểu nổi người này.


' Tiểu Thần, Tiểu Thần' Giọng Tử Thiên vang lên trong đầu.


' Anh tỉnh lúc nào vậy? ' Tử Thần truyền âm lại cho Tử Thiên, sinh đôi thật nhiều lợi ích.


' Anh tỉnh lúc em đang thuyết giáo 3 người kia á, anh cũng vơ vét hết những đồ cần thiết rồi, em cứ kệ bọn họ đi. Chờ anh đi lấy cái này về rồi tìm em. '


' Được. ' 


   Tử Thần ngồi trong quầy hàng bán cafe, đôi chân dài thẳng tắp gác lên bàn, đầu hơi ngửa ra phía sau ( Hưởng thụ quá.!! ). Bỗng nghe tiếng xoạch kéo cửa, lại nghe thấy tiếng cửa khóa lại. Tử Thần lười biếng ngồi thẳng lại nhìn ra phía cửa, đầu vẫn tựa vào thành ghế.


" Ha ha ha, bây giờ để xem cậu thoát kiểu gì. Không phải cậu mạnh lắm sao? Thoát ra, thoát ra đi. " Thành Hà vẻ mặt như tên điên thiểu năng lần đầu phóng hỏa cười đến điên dại.


" Thành Hà, cậu đang làm cái gì vậy?? Mau mở cửa ra. " Vu Ngân lao tới cản Thành Hà liền bị Trương Lan đẩy ra. " Cả em nữa Trương Lan, 2 người đang làm cái gì vậy ??? "


" Vu Ngân, anh câm miệng cho tôi. Anh không thấy là anh ta không hề giúp chúng ta hay sao?" Trương Lan rít lên.


" Dù có vậy hai người cũng không thể giết người. " Nhìn Thành Hà cầm bật lửa tới, còn Trương Lan chả biết lấy được dầu ở đâu đem ra rưới vào quầy hàng.


   Tử Thiên anh quên lấy dầu à à à. ???? Tử Thiên đang đi về phía này đột nhiên hắt xì một cái, lẽ nào mình quên cái gì?


" Nếu để mặc anh ta như vậy thì anh ta sẽ giết chúng ta mất. " Trương Lan gào lên với Vu Ngân, ánh mắt tràn đầy lửa giận.


   Tử Thần nhìn bọn họ như đang xem kịch, vở kịch này tệ quá. Thành Hà thả chiếc bật lửa xuống, bén dầu lập tức cháy lớn hơn, hơi nóng tỏa nhanh ra 4 phía. Tử Thần dị năng băng hệ, thế này còn chưa đủ làm cậu chảy mồ hôi đâu.


   Trương Lan cùng Thành Hà cười như điên thật chói tai, Vu Ngân bất lực đứng một bên chỉ nhìn mà không giúp được. Mắt thấy Tử Thần vẫn đang uống cafe thản nhiên nhìn bọn họ, giống như không hề cảm nhận được sức nóng của ngọn lửa.


" A! Mấy người chói tai quá. " một giọng nói vang lên phía sau lưng của Thành Hà và Trương Lan, thậm chí còn cảm nhận đc hơi thở phả vào gáy.


   Hai người giật mình quay lại nhìn, đập vào mắt họ là khuôn mặt giống hệt người đang ngồi trong quầy hàng bị thiêu kia, người này nở nụ cười thật dịu dàng nhưng cũng thật đáng sợ. Vu Ngân nhìn thấy Tử Thiên thì giật mình, vội vã quay ra nhìn Tử Thần đang ngồi trong quầy, làm sao mà.......


" Anh....... anh........ anh không phải...... " Trương Lan sợ tới mức mặt mũi trắng bệch như gặp quỷ, mà Thành Hà cũng không khá hơn là bao.


   Tử Thiên nhìn phía sau hai người, cánh cửa bị khóa từ bên ngoài, lại còn rưới dầu để đốt? Đây là làm gì, muốn thiêu em của anh hả? Mắt Tử Thiên tối sầm lại, hai tay mỗi bên bóp cổ một người nâng lên cao.


" Mạn phép hỏi hai người làm gì đứa em nhỏ đáng yêu của tôi vậy? " Tử Thiên cười híp mắt nhìn bọn họ.


" A Thiên, anh bóp cổ họ vậy sao họ nói được. " Tử Thần nãy giờ đã pha xong thêm 2 cốc cafe nữa, đứng ở trước đám cháy.


   Vu Ngân, cùng 2 người kia nhìn tới Tử Thần, chỉ thấy cậu vung tay lên thì đám lửa liền bị dập tắt, thay vào đó là băng đá lạnh đến thấu xương. 


" Dị năng............ Dị năng giả ?? " Trương Lan kinh hãi.


   Tử Thần như thần chết bước tới phía Thành Hà cùng Trương Lan, ánh mắt âm trầm lạnh lẽo.


" Không cười tiếp hả? " ( Lạy anh, anh không thấy họ sợ đến mất mật rồi mà còn bảo người ta cười tiếp hả?)


   Tử Thần đưa một cốc cafe cho Tử Thiên, cốc còn lại đưa cho Vu Ngân đang đứng hình.


" Hai người........ hai người............." 


" Mắt cậu đui hở, chúng tôi là sinh đôi đó. " Tử Thiên vừa uống vừa cười nhìn Vu Ngân. " Còn hai người..... Muốn thiêu em trai tôi hở?"


   Tử Thiên nhìn Trương Lan sợ hãi co lại thành 1 đoàn liền giơ chân đá văng cô ta vào bên trong quán, Thành Hà cũng nối bước ăn đạp.


" Anh.... " Vu Ngân hoảng sợ.


" Nể tình cậu không tham gia mà tôi tha cho cậu, nhưng nếu cậu muốn ngăn tôi thì tôi để cậu nhập hội bọn họ luôn đấy. " Tử Thiên bây giờ nhìn chả khác gì Tử Thần, thậm chí còn đáng sợ hơn.


" A a a, hai người có biết trái ngược với băng đá là gì không?" Tử Thiên không biết lấy đâu ra một cái ghế ngồi trước quầy, cứ như thanh tra ngồi đối diện tội phạm ấy. " Là lửa đó !!"


   Tử Thiên ngửa lòng bàn tay ra, một ngọn lửa đỏ rực thật lớn cháy lên, thành công đem sự sợ hãi của hai người kia thổi bùng lên theo. Thành Hà cùng Trương Lan dập đầu cầu xin cũng chỉ đổi được nụ cười lạnh lẽo của Tử Thiên.


   ...........................................................................


P/s: 3k từ, mỏi cả tay :)))