Mạt Thế Chi Trùng Nhân Quật Khởi

Chương 47: Chương 47





” Cậu nói cái này sao?” Arnold cười lạnh: ” Cậu cảm thấy tôi sẽ hại nó?” Arnold chỉ vào bụng Nhạc Tử Mặc.
“Thật là buồn cười, cậu nghĩ tôi là ai, tôi còn không bỉ ổi đến mức như vậy.” Arnold cảm thấy đây là câu nói buồn cười nhất hắn từng nghe từ lúc chào đời đến giờ, cố tình nguời nói lời này còn làm bộ dáng tự cho là đúng, tức giận đến muốn quay đầu đi luôn.
Thì ra hắn trong mắt Nhạc Tử Mặc lại bất kham như vậy.
Nhạc Tử Mặc trầm mặc không nói.
Arnold là người mà cậu không hiểu rõ, cũng không biết anh ta có nguy hiểm không, cậu có thể nhìn thấu gương mặt người này, nhưng lại không thể nhìn thấu tâm của anh ta.
Cậu cần phải đề phòng.
Cho rằng cậu dụng tâm nham hiểm cũng được, rắp tâm bất lương cũng thế, cậu chính là ích kỷ như vậy, vì chính bản thân mà tranh thủ càng nhiều lợi thế.
“Nước thánh anh còn muốn không?” Nhạc Tử Mặc hỏi.
“Muốn! Tôi tại sao lại không cần chứ?!” Arnold tức giận rống to rít gào, ngay lúc Nhạc Tử Mặc đưa tay ra, hắn liền lập tức đoạt lấy.
” Vậy thì, tuân thủ hứa hẹn của anh đi.”
Arnold đã gấp không chờ nổi mà uống nước thánh, vài ngụm vào bụng, uống xong rồi còn sờ sờ bụng, cuối cùng hắn có chút không xác định mà hỏi Nhạc Tử Mặc: ” … Tôi còn chuyện muốn hỏi cậu, một lọ có tác dụng không?”
Trong lòng hắn thật sự rất ghen ghét đố kị hận Nhạc Tử Mặc có số gặp may, cậu ta vậy mà có thể dễ dàng mang thai như vậy.
Nhạc Tử Mặc kỳ thật cũng không rõ ràng lắm, nói ra một đáp án mơ hồ: ” Tôi cũng không rõ lắm, chẳng qua tôi còn có một lọ nữa…”
Đôi mắt Arnold loé loé.
” Anh vẫn nên bói cho tôi trước đi.” Nhạc Tử Mặc vô tình nói, cao hứng của Arnold lập tức bị đánh nát, thành thành thật thật ngoan ngoãn làm theo hứa hẹn, tiến hành bói cho Nhạc Tử Mặc, giống như lần trước, đôi con ngươi xuất hiện ánh bạc như máy móc, băng lãnh vô tình.
Quá trình vừa lâu vừa chán.
Arnold có vẻ lực bất tòng tâm, Nhạc Tử Mặc cũng không rõ bói toán thì sẽ trả cái giá gì, nhưng nhìn đối phương một bộ dáng bị dày vò, gương mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh liên tục tuôn ra hẳn là cực kỳ khó chịu.
Thoạt nhìn Arnold thật sự đã cố hết sức, đôi con ngươi màu bạc kia bắt đầu hằn lên tia máu, đồng tử nhô ra ngoài nhìn qua cực kỳ khủng bố, Nhạc Tử Mặc nhìn hắn lúc này có chút muốn đối phương từ bỏ.
“Nếu thật sự không được, vậy thì……” Cậu cảm giác Arnold đã tới cực hạn rồi, nếu bói không được Nhạc Tử Mặc cũng đành từ bỏ.
“Oa!”
Nhạc Tử Mặc vừa dứt câu, Arnold mặt đầy mồ hôi lạnh hiện lên sự thống khổ, không hề có dấu hiệu thuyên giảm, sau đó liền phun ra một ngụm máu lớn..
” Anh, anh còn ổn không.” Nhạc Tử Mặc có chút hoảng hốt, luống cuống tay chân tìm một cái khăn sạch sẽ.
Không chỉ riêng Nhạc Tử Mặc, ngay cả đương sự là Arnold còn bị một màn này doạ sợ.
Arnold đã sớm biết lần bói toán này sẽ không thực hiện dễ dàng gì, nhưng hắn không ngờ đến sẽ là kết quả như thế.
Hắn ngây người tiếp nhận khăn sạch, chùi đi khoé miệng đầy máu tươi.
” Nếu không được vậy thì, anh sau lưng giúp đỡ tôi cũng được…” Nhạc Tử Mặc có chút chịu không nổi, trăm nghìn lần không nghĩ sẽ như vậy, cậu đơn giản nghĩ rằng việc này nằm trong phạm vi năng lực của Arnold, hắn có thể dễ dàng làm được.
Arnold đem máu dính trên khoé miệng mình và mặt bàn lau chùi sạch sẽ, bày ra bộ dáng chẳng để ý, nói: ” Nếu tôi đã đáp ứng chuyện của cậu tôi khẳng định sẽ làm làm được, hơn nữa tôi cũng đã làm xong.”

Nhạc Tử Mặc: “……”
Arnold liếc nhìn Nhạc Tử Mặc một cái thật sâu, cái nhìn kìa còn mang theo tìm tòi nghiên cứu, cũng có cười khổ.
” Cậu biết không? Từ ngày đầu tiên tôi biết cậu, tôi đã trăm phương nghìn kế tính kế cậu, muốn từ trên người cậu có được chỗ tốt, kết quả, ha ha, tôi rốt cuộc cũng gặp báo ứng…..” Arnold tự giễu nói.
Cái loại cảm giác hổ xuống đồng bằng bị chó khinh quen thuộc này thật đúng là làm cho cậu không đồng tình đứng dậy.
Nhạc Tử Mặc nhàn nhạt nói: ” Tôi đã sớm biết những điều này.”
Arnold cười lạnh liên tục, có thể là do đã phun ra một búng máu, tinh thân hắn bây giờ trở nên uể oải không phấn chấn, ý vị lạnh lẽo cùng trào phúng trong mắt lại rất rõ ràng.
” Đều là do tôi tự cho là mình thông minh, nhìn xem, ông trời cũng lấy đi hai mắt của tôi rồi, tôi sau này sẽ không bao giờ dùng được dị năng nữa.” Thông minh quá bị thông minh hại, Arnold không thể nào lường trước kết quả sẽ là loại này.
” Bất quá chuyện tôi đáp ứng cậu, tôi đã làm xong.

Tôi không rõ thân phận của cậu là gì nhưng nó làm dị năng của tôi phản phệ, khẳng định không đơn giản” Arnold nghiêm mặt nói.
Cậu chưa từng nghe nói qua, người sử dụng dị năng sẽ bị phản phệ.
Lần này hình như cậu bị hố bự rồi.
Bởi vì lần này bị ăn quả đắng, Arnold bây giờ mới bắt đầu nhìn Nhạc Tử Mặc với con mắt khác, cũng bởi vậy mà ôm một loại kính sợ không nói nên lời với Nhạc Tử Mặc.
Bói toán tuy rằng huyền diệu, nhưng bây giờ là mạt thế, cái dạng gì cũng có, so sánh mà nói thì dị năng bói toán của hắn mà nói thật sự quá râu ria, tuy rằng hắn thường thường nói dị năng của mình yếu kém, nhưng rốt cuộc là yếu hay không, trong lòng hắn rất rõ ràng.
Bói toán tầm thường, dùng nhiều thì dị năng bị tiêu hao gần như không còn, nghỉ ngơi mấy ngày là có thể hồi phục, mà lần này thời điểm hắn bói cho Nhạc Tử Mặc, mặc dù hao hết dị năng cũng không thể nào nhìn thấu.

Arnold thầm phân cao thấp, càng không nhìn được, hắn càng muốn dò xét một chút, biết rõ hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, Arnold vẫn một mực chui đầu vào.
Sau đó hắn thấy được, tuy rằng chỉ là một cảnh tượng ngắn ngủi……
” Tôi thấy trong tương lai, cậu đang thay tã cho một bé trai……” Arnold nói xong chính mình cũng thấy buồn bực.
Thấy thế nào lại là một màn này chứ?
Nhạc Tử Mặc nghiêm túc nghe, chờ đợi hắn nói tiếp: “Sau đó?”
Arnold nhíu mày cố gắng nhớ lại một màn ngắn ngủi kia, ấp úng nửa ngày, có chút mờ mịt nói: ” Trên người bé trai kia đều là bánh vụn…”
Nhạc Tử Mặc biểu tình rất quái dị, cậu đoán, sẽ không phải là lúc cậu trở về, cũng đem theo cái trứng trong bụng mình chứ.
“……Không có những người khác sao? Ý tôi là trong phòng?” Nhạc Tử Mặc lại hỏi.
Biểu tình của Arnold thoạt nhìn hoang mang cực kỳ, chính hắn cũng không dám tin đây là cảnh tượng mà mình hao phí hết sức lực để nhìn thấy.
Nuốt nước miếng, trong lòng Arnold vẫn còn sợ hãi cảm thán nói: ” Tương lai của cậu thật sự quá kì quái, là cảnh tượng mà tôi trước giờ chưa từng tưởng tượng nổi, cậu biết không, lúc tôi nhìn thấy đập vào mắt tôi là cái gì không? Là tã đó!!! Đầy nhà đều là tã, vốn dĩ tôi cho là mình nhìn lầm rồi, nhưng tôi đã nhìn nó mấy lần, thật sự là tã a!!!”
Nắm chặt tóc, Arnold một bộ dáng không chịu nổi, muốn phát điên.
” Đây là cậu trong tương lai sao? Quả thực là lãng phí dị năng của tôi mà!” Arnold dường như muốn hỏng mất.

Cũng muốn hỏng mất còn có Nhạc Tử Mặc, cậu vẫn không rõ tình huống này.
Tã?!
Bây giờ là thời đại nào, khẳng định sẽ không có thứ đồ này, nhưng đầy nhà cậu đều là tã, cái này nói lên điều gì?
Nói lên việc cậu rất rất nghèo, nghèo đến nỗi tiền để mua tã giấy cho con cũng không có!!!
Yên lặng lau mặt, nhìn bộ dáng như muốn hỏng mất của Arnold, Nhạc Tử Mặc có chút tin tưởng, đây là cậu ngày sau.
Thật là càng sống càng thụt lùi mà.
” Chẳng qua, trong tương lai cậu nhìn cũng không tệ lắm, ít nhất thì áo cơm không lo……” Trầm mặc nửa ngày, Arnold nói ra một câu, nghe rất có tính an ủi.
Nhạc Tử Mặc có chút chết lặng gật gật đầu, cậu đã sớm biết được từ hệ thống, trong tương lai cậu sẽ xuyên trở về, chỉ là, bây giờ cậu còn mang thai một bé con trong bụng, đây là điều cậu trước giờ chưa từng nghĩ đến, vậy Liêm đâu? Liêm đi nơi nào rồi?
Giờ khắc này, trong lòng Nhạc Tử Mặc có chút trống rỗng, lại có chút không biết nguyên nhân, không thể nói là cao hứng, cũng không thể nói là bi thương, cái cảm giác này hoàn toàn không giống cảm giác vui mừng ban đầu cậu tưởng tượng.
“Cảm ơn.” Cho dù là vì giao dịch nước thánh, đối phương cũng là vì giúp mình mà trả giá cả dị năng, Nhạc Tử Mặc có chút không biết nên làm sao.
Arnold xua xua tay, chẳng để ý nói: ” Nếu tôi đã đáp ứng cậu, tôi khẳng định sẽ tìm mọi cách làm được.

Đúng rồi, nếu cậu thật sự muốn cảm ơn tôi thì liền đem chai nước thánh còn lại cho tôi luôn đi.”
Nhạc Tử Mặc giật mình: “…… Nếu anh thật sự mang thai, tôi sẽ cho anh.” Hơn nữa cái đồ chơi này cũng không phải là nước bình thường, cậu cầm ở trong tay, sau này có xảy ra chuyện gì cũng có thể giữ lại cho mình một lợi thế.
Arnold khinh thường hừ hừ, bất quá nghe Nhạc Tử Mặc nói vậy, sắc mặt hắn cũng tốt hơn chút, Arnold đã không còn dị năng, tinh thần có chút mệt mỏi, lúc nói chuyện, cũng là cố gắng chống đỡ, sau khi uống xong nước thánh sức lực cũng không suy giảm.
” Cậu biết hiện tại ở bên ngoài một lọ nước thánh sẽ có bao nhiêu người tranh đoạt không? Một đám trùng nhân đầu óc đơn giản, sôi nổi cho rằng nam nhân nhà cậu a, bởi vì có nước thánh nên lúc này mới làm cậu mang thai đó.” Arnold có chút dở khóc dở cười.
” Mọi người đều đi cướp nước thánh sao?” Nhạc Tử Mặc hỏi, cậu đột nhiên cảm thấy chuyện này không bình thường, Trùng tộc, Phi Vũ tộc, Thân Thảo tộc đều nghĩ có thể lấy càng nhiều nước thánh, mà nước thánh bắt nguồn từ một người xuyên không, cũng là bắt nguồn từ không gian bên người, khẳng định số lượng sẽ có hạn.
” Ừ, lúc hai dị tộc khác biết tin, liền đi đến Hải Dương tộc, mọi người đều cảm thán Liêm quân thượng thật may mắn.” Arnold lại cười nhạo.
Nhạc Tử Mặc trầm mặc không nói, chuyện này người dẫn đường là Thánh Tử kia, xử lý tốt, hắn sẽ trở thành đối tượng mà các dị tộc sùng kính nhất, xử lý không tốt, sẽ trở thành kẻ thù lớn nhất.
“Đúng rồi, nam nhân nhà cậu hai ngày sau sẽ có một cuộc khiêu chiến, cậu kích động không?” Arnold cười như không cười trào phúng, không nghe ra trong lời nói có chút thiện ý nào.
” Quyền tranh đoạt phối ngẫu, hai nam nhân cường đại tranh đoạt cậu nha, thật là nổi tiếng ~” cái giọng điệu giả vờ kia men theo môi lưỡi quất thẳng đến tai Nhạc Tử Mặc.
Thở dài một hơi, tâm tình Nhạc Tử Mặc đã rối rắm đến cực điểm.
“ Vào lúc này, chính anh tự thể nghiệm mới biết tư vị như thế nào, tôi thật vất vả mới buông tâm lý không cam lòng của mình xuống, nghĩ sẽ như vậy sống với Liêm cả đời, anh cũng biết tôi cũng đã mang thai trứng của hắn…… Giữa chừng tự nhiên chui đâu ra một nam nhân xa lạ, nói muốn cướp anh đi, anh nghĩ tôi sẽ cao hứng sao?” Cậu bây giờ chỉ cầu mong, Liêm sẽ chiến thắng trở về.
Arnold cũng không thể tiếp tục đề tài này nữa, xua xua tay, ngáp một cái, mí mắt cũng đánh nhau: ” Được rồi, ngày mai tôi sẽ qua đây, về trước.”
Đây là lần đầu tiên Nhạc Tử Mặc thấy Arnold mệt mỏi như vậy, đối phương ngay cả đi đường cũng loạng choạng, xem ra lần bói toán cho tương lai của cậu này, bị thương không nhẹ.
” Nếu không tôi kêu người đưa anh trở về……” Nhạc Tử Mặc đề nghị.
Arnold nhanh chóng từ chối: ” Đừng! Ngàn vạn lần đừng, cậu vẫn nên ngốc trong phòng đi, không chỉ có bên ngoài, hiện tại ngay cả khu dân cư cũng không an toàn, không biết có bao nhiêu người đang nhìn chằm chằm nước thánh trong tay cậu đâu” Hơn nưa hôm nay nam nhân của hắn không biết ăn trúng cái gì, tự nhiên kêu hắn mấy ngày nay nên chiếu cố tốt cho quân thượng phu nhân nhà hắn………

Đây là ai ra chủ ý vậy!!!
Bên ngoài đang hoảng loạn*, không rõ thực hư* thế nào, Nhạc Tử Mặc đành thành thành thật thật mà ở trong phòng ngủ, cả ngày không ra ngoài, ngẫu nhiên sẽ mở cửa sổ ở đầu kia phòng ngủ, thò người ra quan sát, xem thử mấy hạt giống xương rồng mấy ngày trước vừa gieo như thế nào rồi.
*Thần hồn nát thần tính: Do tâm lý sợ sệt, tự mình dễ làm cho mình hốt hoảng.
*Trông gà hoá cuốc: ví việc nhầm lẫn sự vật nọ ra sự vật kia, do không tinh hoặc không tỉnh táo.
Bởi vì khoảng cách có chút xa, rốt cuộc mọc ra cái gì Nhạc Tử Mặc cũng không rõ ràng lắm, vì thế liền thành thật nhờ sự giúp đỡ của mấy người nô lệ kia, chọn người gánh nước, tưới phân, mỗi ngày đều mệt chết đi sống lại, các trùng nhân cùng nhân loại nhàn hạ khác trong khu dân cư cũng dùng một ánh mắt hiếm lạ để đánh giá.
Cũng may không phụ lòng người, tưới mấy ngày, cuối cùng cũng thật sự nuôi sống những mầm xương rồng, cho dù ở đây là khu vực thiếu nước khô hạn cỡ nào, cũng có thể mãnh mẽ lớn lên, mới mấy ngày ngắn ngủi, đã mọc ra một chút thịt non màu xanh lục lớn bằng móng tay cái, nhìn qua vô cùng khả quan.
Tô cùng Đồng tuổi còn nhỏ, chưa từng làm việc nặng, mấy ngày này có thể nói là mệt không chịu được, miếng đất quá lớn, vài người bận rộn từ sáng đến tối mới miễn cưỡng tưới nước xong, chờ mọc ra mầm nhỏ xanh lục, trong nháy mắt kia, mệt mỏi thế nào cũng biến mất.
“Đại nhân người xem, thật sự mọc ra rồi.” Tô nhìn thấy cái mầm kia liền vui mừng hớn hở, giống như màu xanh non của trái cây, xanh tươi, thân hình đầy thịt có dạng như nụ hoa xương rồng.
Lúc này Tô mới thật sự giống một đứa trẻ con, đối với mọi thứ đều sinh ra tò mò cũng ham muốn học hỏi.
Nhạc Tử Mặc cũng biết hạt giống không phải tự nhiên mọc ra, cố ý kêu Tô và Đồng hái một chút về cho mình nhìn thử, vừa nghe nói thứ này có thể ăn, Tô cùng Đồng đều quên béng những thống khổ lúc trước bị nô dịch.
” Đây là xương rồng bà, có thể ăn, quá trình lớn lên ngắn, mỗi ngày chỉ cần tưới nước, phỏng chừng mười ngày nửa tháng là có thể lấy để nấu ăn, làm rau trộn cũng có thể.” Hơn nữa hàm lượng vitamin rất cao.
Đôi mắt Tô loé loé, nâng niu xương rồng bà trong tay yêu thích không buông: ” Thật vậy sao? Chính là, chính là bề mặt của nó có rất nhiều lông……”
“Đó là gai.” Kỳ thật Nhạc Tử Mặc cũng chưa từng ăn thứ này, trước kia nghe người khác nói qua thứ này là đồ uống trong quán ăn, thịnh hành dùng nha đam và xương rồng bà để dưỡng nhan, nhưng nhìn nó bao xung quanh đều là gai liền có cảm giác lông tơ dựng ngược.
Sau này không có gì để ăn cũng không quản được nhiều như vậy.
” Chờ đến lúc nó lớn rồi, rút những cái gai đi là được.

Mọi người đều hỗ trợ làm việc, đến khi xương rồng bà chín, mỗi người đều sẽ được phân cho một ít.

Mục và Trạch sức lực lớn, mỗi người phân một phần, Tô và Đồng tuổi còn nhỏ, hai người một phần, như vậy cũng đủ cho các người ăn, đến lúc đó phân cho mọi người, xử lý thế nào, tôi sẽ không can thiệp.” Nhạc Tử Mặc cũng không có ý định để bọn họ làm việc không công, dù gì cậu cũng chỉ mới bắt đầu làm, nếu thật sự muốn gieo trồng những hạt giống đó, một mình cậu làm không nổi.
Mấy nô lệ kia đồng thời ngẩng đầu, tưởng rằng lỗ tai mình xuất hiện ảo giác.
Trong mấy ánh mắt nguyên bản đạm mạc, tĩnh mịch loé lên tia sáng.
Tô là người kiềm chế không được cảm xúc, đã sớm gấp không chờ nổi muốn xác định một chút hỏi: ” Đại nhân người nói thật sao, chúng em cũng được chia cho?”
Nhạc Tử Mặc gật đầu.
“Đúng vậy, không chỉ thế, sau này thời điểm các chủng tộc khác cần thức ăn, chỉ cần chịu xuất lực làm việc, tôi đều sẽ phân cho các người một ít, sẽ không để mọi người làm việc không công.” Nhạc Tử Mặc đảm bảo.
Bây giờ hoàn toàn không giống tình cảnh ngày thường, Tô và Đồng hai đứa trẻ này là thật tâm nói ra lời cảm ơn, đến hai nô bộc lớn tuổi kia cũng không nói gì thêm, chỉ khom người xuống thật thấp tỏ vẻ cảm tạ.
Bọn họ đều là những nô bộc xuất thân từ nô lệ trường, địa vị vô cùng thấp hèn, ngày thường chỉ ăn no chờ chết, muốn mua đồ vật gì cũng không có bất kì tinh thạch nào để mua.

Nhạc Tử Mặc nói những thứ kia có thể ăn, hơn nữa là vật sở hữu của bọn họ, tức là bọn họ có thể cầm đi đổi lấy linh thạch.
“Cảm ơn đại nhân, chúng em sau này khẳng định sẽ ra sức làm việc.” Hai tiểu tử Tô cùng Đồng đã cười không khép được mồm.
Nhìn mấy nô bộc cao hứng, tâm tình Nhạc Tử Mặc cũng tốt lên, có thể nhìn mọi người xung quanh mỗi ngày đều có thể nở nụ cười, mà không phải lúc nào cũng mặt ủ mày chê, cũng rất không tồi.
“ Được rồi, mọi người đi ra ngoài đi, có việc gì tôi sẽ gọi.” Nhạc Tử Mặc nhìn Tô đang vui tươi hớn hở nói.
Mấy nô bộc đồng loạt đi ra ngoài, chờ sau khi cửa đóng, Đồng giữ chặt Tô, cười lạnh một tiếng, chất vất nói: ” Kỳ quái, mấy ngày trước ta còn nghe ngươi nói, muốn tìm chủ mới để hầu hạ, nói nơi này ngược đãi ngươi, tra tấn ngươi, không xem ngươi là người?”

Tô giả vờ mất trí nhớ, rung đùi đắc ý pha trò: “Có sao? Có sao? Ta khi nào đã nói như vậy, Đồng ngươi cũng không nên bôi nhọ ta, ta hiện tại rất vui lòng ở lại chỗ này.”
Đồng nhấp môi, lạnh nhạt nhìn Tô.
Tô bị nhìn có chút ngượng ngùng, cào cào tóc, tức giận nói: ” Dù sao, dù sao, ta hiện tại không muốn đi, thế nào? Ta ăn vạ ở đây, ngươi nghĩ ngươi đuổi được ta sao?”
Đồng: “Ngươi tự giải quyết cho tốt đi.”
Tô thở phì phì, quay sang bên kia, cho Đồng nhìn cái ót của mình.
Hình như là từ đêm hôm kia, Liêm liền có thói quen ngủ lại chỗ cậu.
Buổi tối, Liêm một lần nữa ngủ bên cạnh Nhạc Tử Mặc, Nhạc Tử Mặc đang mơ mơ màng màng ngủ, có cảm giác đệm giường đột nhiên bị lún xuống, cậu liền tỉnh.
“…… Anh hôm nay, muốn ngủ ở đây sao?” Nhạc Tử Mặc biết, cách vách chính là phòng ngủ của Liêm.
Liêm còn tưởng rằng mình bị thị quân nhà mình ghét bỏ, nhanh chóng giải thích: ” Tôi, tôi, tôi đã tắm rửa sạch sẽ, đã rửa sạch.”
“……” Vì sao mỗi lần nói chuyện với nhau đều không thể bắt đúng mạch chuyện vậy?
Đôi mắt đen rực rỡ lấp lánh, ảnh ngược của Nhạc Tử Mặc có chút mơ hồ, Liêm nằm nghiêng nâng má nghiêm túc nhìn.
” Nhân loại các em thật đẹp mắt.” Liêm đột nhiên nói ra một câu.
Nhạc Tử Mặc cảm thấy lời này khẳng định là nói ngược, dung mạo của nhân loại đa phần cũng bình thường, nếu so sánh nhan sắc của nhân loại và dị tộc mà nói, dung mạo của dị tộc ở tầm không thể với, đẹp đến không thật, hoàn toàn không thể so sánh.
“ Dị tộc các anh mới đẹp……”
Liêm theo bản năng lắc đầu, nhưng y đang chống cằm nên căn bản làm động tác này nhìn không đúng lắm: ” Không đâu, dị tộc chúng tôi là từ trong tiềm thức mà bắt chước lại, đa số đều không rõ ràng mặt mình có hình dạng như thế nào.

Thời điểm tôi biến thành hình người, cơ bản cũng không rõ mình lớn lên nhìn như thế nào…… Đôi mắt của nhân loại các em, còn có mặt mũi, đều rất sinh động, thật sự rất đẹp.”
Y lại nói thêm một câu: ” Em cũng rất đẹp.”
Nhạc Tử Mặc ánh mắt có chút ý muốn trốn tránh, loại lời khen này, cậu cứ cảm thấy thẹn thế nào ấy.
“Tiểu, Tiểu Mặc, tôi, tôi……” Liêm lại bắt đầu lắp bắp, khuôn mặt tuấn tú thường ngày không có chút huyết sắc tự nhiên ngẹn đến đỏ ửng, Nhạc Tử Mặc ngẩng đầu, ánh mắt mang theo ý dò hỏi.
“Làm sao vậy?”
” Tôi, tôi, tôi đã là cha của bé cưng rồi.” Y chậm rì rì giải thích: ” Cái kia, cái trứng trong bụng, trứng, trứng, trứng là của tôi, tôi sẽ bảo vệ nó thật tốt, sẽ không để giống đực khác cướp đi, ừm, còn có em nữa.”
” Được, tôi tin anh.” Nhạc Tử Mặc thập phận đồng ý điều này.
Liêm kích động không chịu nổi, chồm lên ôm chặt Nhạc Tử Mặc đang có chút mơ hồ muốn ngủ, chặt chẽ giam cầm trong lồng ngực, thanh âm thoáng run run: ” Chúng ta nhất định sẽ kết hôn, thật sự, sau này chúng ta có thể vĩnh viễn ở bên nhau.”
Cánh tay đối phương cường tráng có lực, gắt gao đem cậu ôm vào lòng còn chưa tính, ngay cả chân cũng bị ôm, không cách nào nhúc nhích.
Lồng ngực hai người dính sát nhau không một kẽ hở, tiếng hít thở thật mạnh làm cho Nhạc Tử Mặc có chút đầu váng mắt hoa.
” Được, vĩnh viễn ở bên nhau…..” Nhạc Tử Mặc theo bản năng đáp ứng đối phương.
Một nam nhân có EQ thấp vậy mà có thể nói những lời êm tại như thế, thật làm người khác phải lau mắt mà nhìn.
” Ừm ừm!” Liêm cúi đầu, dùng sức ngửi mùi hương cực kỳ dễ ngửi của bạn đời, hơi thở lại vô cùng mê người, nửa người dưới an tĩnh có chút rục rịch.
“Sau đó chúng ta có thể sinh thật nhiều thật nhiều trứng ~”
“……”.