Mạt Thế Chung Cư Trữ Vật Tư Sinh Tồn

Chương 16: Chương 16





Cuối cùng, Vưu Khê chọn một executive suite có một phòng ngủ và một phòng khách ở tầng mười ba.

Cô không cần ở phòng to, chỉ cần ở cao là được, mà phòng từ tầng mười hai đổ lên thì hơi đắt một chút.Cô kiểm tra lại tiền mặt trong ví trước.

Sau khi tính toán vật giá ở đó, cô trừ tiền vé máy bay và phương tiện di chuyển, dự định đặt trước hai ngày.

Chủ yếu là cô sợ sau khi xảy ra sóng thần sẽ không quẹt thẻ được, mà thế giới này lại không có phương thức thanh toán bằng điện thoại."Vâng, thưa quý khách.

Xin quý khách hãy đến khách sạn trước ba giờ chiều, quá thời gian này chúng tôi sẽ không thể giữ phòng cho quý khách thêm được."Sau khi thuyền chạy, cô cực kỳ thấp thỏm, lo lắng xem dự báo thời tiết ở đó.Dự báo thời tiết không có dấu hiệu gì khác thường, trời và biển vẫn quang đãng, thậm chí còn chẳng có nổi một gợn mây đen, nắng rực rỡ, trông chẳng có vẻ gì là sắp xảy ra một trận thiên tai lớn.Để đảm bảo thời gian, trước khi đến nơi, Vưu Khê đến chỗ người lái thuyền nhờ đặt giúp mình một chiếc xe đợi sẵn ở bến.


Mặc dù như vậy sẽ đắt hơn cô tự đặt nhưng tiện lợi và nhanh hơn.Công dụng của [Kẹo cao su phiên dịch] được phát huy một cách cực kỳ hiệu quả, chỉ cần nhai một cái là không cần lo lắng về đủ thứ tiếng trên toàn thế giới.Chẳng mấy chốc thuyền đã cập bến, cô tìm xe đang đợi sẵn ở bến bằng biển số.

Sau khi chốt tiền xong, cô mở chỉ đường trên điện thoại và theo dõi lộ trình đường đi của tài xế.

Hải Quốc phát triển lạc hậu, an ninh cũng không bằng Kinh Quốc, hiện tại cô đang ở bên ngoài một mình, lúc nào cũng phải cảnh giác.Xe càng lúc càng ùn tắc khi vào trung tâm thành phố, bốn mươi phút sau đã đỗ trước cổng khách sạn Nhược Na Á.

Bấy giờ mới chỉ mười hai giờ hai mươi phút trưa, còn một tiếng bốn mươi phút nữa sóng thần mới ập đến.Vưu Khê thở phào một hơi.

Khi vào sảnh đưa tiền cọc, cô mới biết khách sạn này có cho thanh toán bằng thẻ.


Không cần phải dùng tiền mặt để thuê phòng khiến cô yên tâm hơn một chút.Phòng loại executive suite rất lớn, diện tích tổng từ trong ra ngoài khoảng hơn chín mươi mét vuông.

Phòng khách quay về hướng Đông Nam, cửa là cửa kéo bằng kính trong suốt, bên ngoài là sân thượng được vây bằng rào chắn sắt nghệ thuật màu đen.Dưới lầu là bể bơi và sân của khách sạn.

Lúc này, bể bơi đang rất đông đúc, còn phía sân ngoài trời truyền đến mùi thịt nướng BBQ thơm phức.Vưu Khê nhìn một vòng quanh phòng.

Vị trí phòng này nằm ngay trung tâm mạn trái của tòa khách sạn xây kiểu tam giác, quay lưng về hướng biển.

Cô để ba lô lên ghế sa lon rồi lấy quyển thực đơn trong phòng ra để gọi món.Thừa dịp thiên tai chưa xảy ra, cô phải dự trữ thêm đồ ăn thức uống trước đã.

Mặc dù đã trữ khá nhiều đồ trong không gian tinh ốc, nhưng với một trạch nữrất sợ rủi ro như cô thì trữ thêm đồ là bản năng rồi..