Mạt Thế Hamster Giàu Chảy Mỡ

Chương 32: Ngũ Nhất là tiểu chuyên gia đa năng




Chương 32: Ngũ Nhất là tiểu chuyên gia đa năng


Xác nhận hai cây thực vật kỳ lạ kia không làm bé chuột bị thương, Nhiếp Tiêu cũng hoàn toàn yên tâm lại. Sau đó một người một chuột ra khỏi không gian, bình yên ngủ một giấc đến sáng.


Sáng hôm sau thức dậy, tất cả mọi người bắt tay cùng xây dựng căn cứ. Trước tiên quyết định dùng khu biệt thự trên đỉnh núi làm trung tâm, sau đó lại mở rộng ra bốn phía.


Mọi người đồng tâm hiệp lực, quét sạch toàn bộ tang thi trên núi.


Dị năng của Võ Văn Vũ lúc này phát huy tác dụng rất lớn. Nhưng lồng phòng ngự không thể lúc nào cũng mở ra, cho nên Võ Văn Kỳ sử dụng dị năng hệ thổ xây lên tường vây cao to dưới chân núi.


Hoàn toàn cách ly ngọn núi này thành một khu vực không có tang thi.


Vào giờ phút này, không có ai là nhàn rỗi. Mỗi người phát huy sở trường của mình, phụ trách công việc thuộc về mình. Tiểu Ngũ Nhất thì là mỗi một viên gạch của căn cứ, nơi nào cũng có bóng dáng của cậu.


Xoa gò má dần dần gầy gò của mình, tiểu Ngũ Nhất sâu sắc cảm thấy đau lòng xót xa khi nuôi gia đình.


Bạch Mân đồng dạng là dị năng giả hệ không gian cũng không rảnh rỗi, gần như đem toàn bộ đồ tồn kho của mình cống hiến hết ra ngoài.


Bé chuột nhìn Bạch Mân, nhất thời cảm thấy được tìm được người cùng cảnh ngộ, "Bạch Mân Mân, anh có cảm thấy đau thịt không?"


Bạch Mân nhìn tiểu thiếu niên ngây ngô trước mắt, dịu dàng mỉm cười. "Cũng bình thường thôi, chờ sau khi xây dựng xong căn cứ, sẽ có càng nhiều dị năng giả và người sống sót tìm đến, lúc đó nhân lực tăng lên, chúng ta sẽ có thể tìm được thêm càng nhiều đồ vật."


Tiểu Ngũ Nhất không hiểu hết ý nghĩa trong lời nói của Bạch Mân, ánh mắt ngây thơ phát cho Bạch Mân một phiếu người tốt. "Vậy bảo bảo cũng sẽ học tập theo anh."


Nhiếp Tiêu và Khương Thù ở bên cạnh im lặng không lên tiếng, thấy Bạch Mân không có hành động khác lạ gì, chỉ có thể thời thời khắc khắc mà ngầm quan sát.


Cuối cùng bỏ ra chỉnh chỉnh một ngày, rốt cuộc thành công xây xong tường vây quanh đỉnh núi. Nhưng sau đó việc thu dọn xác tang thi lại làm mọi người đau đầu, cũng càng ý thức được không đủ nhân lực.


Tiểu Ngũ Nhất chạy Đông chạy Tây cũng mệt muốn chết rồi, lúc này nhìn tình cảnh trước mắt, đột nhiên nhớ tới Thực Nhân Đằng và Bá Vương Hoa trong không gian, cảm thấy đống xác thối này có thể làm chất dinh dưỡng cho chúng nó.


Nghĩ như thế, tiểu Ngũ Nhất liền lon ton nhào tới trước mặt Nhiếp Tiêu. "Ba ba, bảo bảo có thể thả Hoa Hoa và Đằng Đằng ra ngoài không?"


"Chúng nó sẽ quét dọn nơi này sạch sẽ."


Mọi người nghe lời này, nhất thời cũng hiếu kì mà nhìn sang.


Nhiếp Tiêu suy nghĩ một chút, cảm thấy sớm muộn gì cũng không giấu được, không bằng cứ bày ra trước, liền gật đầu đồng ý. Xoa xoa đầu thiếu niên ôn nhu nói: "Có thể thả ra, nhưng đừng để chúng nó tấn công mọi người."


"Dạ!" Tiểu Ngũ Nhất vui vẻ đáp ứng.


Sau đó, tất cả mọi người nhìn thấy Ngũ Nhất thả ra dây leo xanh biếc và một đóa hoa diễm lệ, hai cây thực vật suýt chút nữa ngột ngạt không chịu nổi nữa, xoắn lại như sợi dây thừng, trong phút chốc được thả ra liền cắm rễ vào trong lòng đất.


Mọi người thấy cảnh này liền trợn mắt ngoác mồm.


Nhiếp Tiêu ho nhẹ một tiếng, giúp đỡ giải thích: "Kỳ thực, tối hôm qua tôi mới biết nhóc này còn có một dị năng khác."


Mọi người nhìn hai cái cây hung tàn quét sạch đống xác tang thi trong phút chốc, ngoại trừ khiếp sợ chính là khâm phục.


"Tại sao ông tùy tiện nuôi một đứa con cũng là song hệ dị năng giả?" Khương Thù cảm thấy rất buồn bực, vận may của Nhiếp Tiêu đúng là không ai bằng.


Bạn nhỏ Na Na cũng rất kinh hỉ, vui vẻ chạy nhanh đến bên cạnh Ngũ Nhất, cùng chơi với Thực Nhân Đằng và Bá Vương Hoa, hai cây thực vật cũng rất thích cô bé đáng yêu này.


"Nguyên lai Ngũ Nhất ca ca cũng có dị năng hệ mộc, chẳng trách Na Na thích làm cái đuôi nhỏ của ảnh." Khang Khang nhìn cảnh này, ở trong lòng chua loét.


Hai cây thực vật lúc này cũng không muốn trở vào không gian nữa, bộ rễ rậm rạp đâm sâu vào lòng đất biến cả ngọn núi thành lãnh địa của mình, tang thi càng khó có thể đến gần, trở thành tấm bình phong thiên nhiên.


Na Na thông qua cảm quan của Thực Nhân Đằng và Bá Vương Hoa quan sát càng toàn diện cảnh tượng sơn dã trong chu vi căn cứ, có thể đúng lúc làm còi báo động cho mọi người.


Ninh Phong lúc này mới nhìn lại đội ngũ, đột nhiên phát hiện một chuyện rất không bình thường. "Chúng ta đúng là đoàn du lịch gia đình vạn năng."


"Mọi người xem, dị năng gì cũng có! Quản cơm quản nước quản lửa quản kim loại phòng ngự... Duyên phận tập hợp đầy đủ nha!" Ninh Phong đếm ngón tay. "Chúng ta nếu không xây được căn căn cứ đó mới là chuyện lạ."


Mọi người sững sờ, nhìn kỹ lại mới phát hiện thực sự đúng là vậy, nhất thời vui khôn tả được.


Lúc này màn đêm đã buông xuống, mô hình của căn cứ đã được thành lập. Mà ngày mai, bọn họ sẽ tiến hành ra ngoài thu thập vật tư, tìm kiếm và giải cứu những người sống sót.


Tối nay tiểu Ngũ Nhất và Nhiếp Tiêu vẫn ngủ chung một phòng, tiểu thiếu niêm nằm lỳ trên giường, đột nhiên nhớ tới trong không gian vẫn còn một cái bảo bối, lập tức nhìn Nhiếp Tiêu.


"Ba ba, ba muốn đi tắm không?"


Nhiếp Tiêu đã vừa mới dùng khăn lau người, nghe cậu nói xong cũng hơi nghi hoặc. "Sao vậy? Cục cưng muốn tắm nữa sao?"


Hắn nhớ rõ ràng nhóc con vừa biến trở về thành hamster, đã tắm sạch sẽ trong cát mùi dâu tây rồi.


"Dạ! Bảo bảo muốn cùng ba ba tắm nước ấm!"


Nhiếp Tiêu lập tức đỏ mặt, "Không được."


Nhiếp Tiêu thực sự không biết tại sao nhóc con nhà mình có thể dùng vẻ mặt ngây thơ nói ra lời vô cùng không thuần khiết.


"Hiện tại không có điều kiện này, nếu cục cưng muốn tắm thì đi tìm Ninh Phong và Đoạn Ôn Du đi."


"Có điều kiện!"


Tiểu Ngũ Nhất không nhịn được mở miệng đánh gãy, gương mặt hơi ngại ngùng đỏ bừng trong bóng tối nhìn Nhiếp Tiêu.


"Kỳ thực... Lúc trước bảo bảo đã lấy hết dụng cụ tắm rửa trong giường học của ông hiệu trưởng rồi. Chỉ cần ba lắp vào nhà của chúng ta, vậy là có thể tắm nước ấm rồi."


Nhiếp Tiêu: "..."


Sau đó Nhiếp Tiêu liền tiến vào không gian của tiểu Ngũ Nhất, thấy bộ thiết bị máy nước nóng năng lượng mặt trời và máy phát điện có thể cung cấp điện cho cả một toà ký túc xá còn nguyên vẹn được đặt trên bãi cỏ.


Thiết bị lớn như vậy hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Nhiếp Tiêu, quay đầu lại nhìn nhóc yêu tinh nhỏ nhà mình, nghiêm túc nói: "Bảo bảo, như vầy thì là giết gà mà dùng dao mổ trâu, quá xa xỉ, hơn bữa biệt thự của chúng ta cũng không chứa nổi."


Tiểu Ngũ Nhất có chút thất vọng, "Ưm...Vậy làm sao bây giờ? Bảo bảo muốn tắm cùng ba ba."


Nhiếp Tiêu trực tiếp bỏ qua đề nghị cùng tắm rửa, suy tư nhìn kỹ đám thiết bị trước mắt. "Ngày mai để cho nhóm sinh viên và hiệu trưởng Viên xem xét đi, xem có thể lắp vào biệt thự ở bên ngoài hay không, lúc đó tất cả mọi người đều có thể tắm."


"Chỉ là phải làm phiền Đoạn Ôn Du mỗi ngày châm nước vào bồn chứa."


"Vậy chúng ta không thể lắp trong nhà sao?" Ngũ Nhất nhìn biệt thự lớn mà mình dời vài không gian, có chút tiếc nuối. "Bảo bảo muốn ở trong nhà mình tắm cùng ba ba, có phải bảo bảo chuyển hư nhà rồi không?"


Nhiếp Tiêu nghe xong, không khỏi mềm lòng. Tiến vào trong biệt thự, tỉ mỉ kiểm tra cơ sở thiết bị, tuy rằng đất đai dưới nền nhà đều không còn, thế nhưng đường ống, mạch điện lại không có bị đứt quá nghiêm trọng.


Nhiếp Tiêu lên kế hạch đại khái một chút, cảm thấy có thể sửa chữa, quay đầu nói với thiếu niên: "Ngày mai lúc ra ngoài thu thập vật tư, xem có thể tìm được máy phát điện với máy nước nóng loại nhỏ không, ba ba đem về lắp đặt vào cho cục cưng."


"Chúng ta cùng nhau sửa nhà."


"Có thật không?" Tiểu Ngũ Nhất mừng rỡ ngẩng đầu, lập tức nhào vào lòng ngực Nhiếp Tiêu. "Vậy chúng ta có thể tắm cùng nhau rồi!"


Nhiếp Tiêu tự lấy đá đập chân mình: "..."


A, thất sách.


***


Đoạn Ôn Du và Ninh Phong mệt mỏi cả ngày nhưng vẫn chưa ngủ, Ninh Phong nâng đóm lửa trong lòng bàn tay giúp Đoạn Ôn Du rọi sáng mặt bàn.


Đoạn Ôn Du cầm bút, ngoại trừ viết lại bản 'Công Ước Người Sống Sót' lúc ở sân bay Cáp Nhĩ Tân, còn vì căn cứ hiện tại đã thành lập, thêm vào các điều lệ chi tiết.


Ninh Phong hơi liếc mắt nhìn, liền bội phục sát đất, "Anh, ông nghĩ cũng quá chu đáo rồi!"


"Quy củ chế độ tốt nhất phải định ra sớm, nếu không sau này người nhiều lên mới quản lý thì rất phiền phức." Đoạn Ôn Du đẩy mắt kính, thở dài nói: "Ngược lại các cậu không có ai trông cậy được, haiz, số tôi quá khổ!"


Ninh Phong lập tức bóp tắt đóm lửa trong tay, nịnh hót bóp vai cho Đoạn Ôn Du. "Anh, châm dầu! fighting!"


(*châm dầu = cố lên)


Đoạn Ôn Du ở trong bóng tối ngẩng đầu lên nhìn Ninh Phong, trên mặt lộ ra một nụ cười xấu xa. "Kỳ thực, muốn cảm ơn cũng rất đơn giản, anh cậu bây giờ đang muốn thử nghiệm dị năng."


Ninh Tiểu Phong nhất thời cảm thấy sau lưng ớn lạnh.


***


Vì vậy sáng hôm sau.


Mọi người không chỉ thấy được Nhiếp Tiêu và Ngũ Nhất lấy ra thiết bị máy nước nóng, còn thấy quy định mà Đoạn Ôn Du viết ra, cùng với một Ninh Tiểu Phong cả người non mềm trơn mịn.


Niềm vui và phấn khích của hai người trước mang lại không ấn tượng bằng sự thay đổi của Ninh Tiểu Phong.


Tiêu Nghiên, Võ Văn Vũ và nhóm nữ sinh kinh ngạc đến gần, nặn nặn làn da trắng nõn căng bóng của Ninh Phong. "Trời ui, mới qua một đêm, làm sao mới có thể ướt được như vầy!!!"


(Chỗ này hai cu nhang dùng từ 'ướt' vì bản chất của hai chỉ giống tụi mình =))) nhưng từ đó cũng có nghĩa là dưỡng ẩm nữa. )


"Xí, đừng có dùng từ linh tinh!" Mặt Ninh Phong đỏ lên vì tức, trong mắt chứa đầy nước mắt bi phẫn chua xót. "Còn không phải tên khốn Đoạn Ôn Du bắt tui làm thí nghiệm, hắn dùng dị năng hệ thủy tàn phá cả thân lẫn tâm của tui!"


Đoạn Ôn Du đẩy mắt kính, ở bên cạnh cười híp mắt bổ sung. "Kỳ thật chính là tôi điều khiển các phân tử nước trong cơ thể cậu ấy, thuận tiện giúp cậu ấy làm một liệu trình chăm sóc sắc đẹp. Tôi chỉ muốn thử xem có thể làm được hay không, như vầy đã chứng minh rằng có thể."


Nước chiếm tỉ tệ rất lớn trong cơ thể các loài sinh vật, dị năng này của Đoạn Ôn Du chính là một loại hung khí bất khả chiến bại.


Đương nhiên, nếu không giết người thì đó chính là lợi khí làm đẹp.


Tiêu Nghiên cũng động lòng, sờ sờ da dẻ lâu ngày không được chăm sóc nên hơi khô của mình. "Vậy sau khi trở về cậu cũng làm cấp ẩm cho tôi đi!"


"A a em cũng muốn!"


Đoạn Ôn Du trong phút chốc đã biến thành bạn thân của phái nữ, cười híp mắt vui vẻ đáp ứng. Tiện thể cũng có thể rèn luyện năng lực khống chế nước của hắn.


Ninh Phong nhìn cảnh tượng khí thế ngất trời này, xuýt chút nữa tức phát khóc.


Tiểu Ngũ Nhất đứng ở một bên, tò mò chạy tới tham gia trò vui, sau đó bị một đám nữ sinh bài trừ ở bên ngoài.


Làn da trơn bóng như tròng trắng trứng gà luộc kia, căn bản không cần chăm sóc nữa.


Tiểu Ngũ Nhất cuối cùng chỉ có thể đứng cùng một chỗ với Ninh Phong, vỗ vỗ vai Ninh Phong, thở dài an ủi nói: "Thật đáng tiếc không cho tui làm, ba ba rất thích vò mặt của tui đây, Anh Cá Cá sau này cũng sẽ rất thích cậu."


(Đoạn Ôn Du - Du và ngư [cá] đều đọc là Yú)


Nhiếp Tiêu: "..." Tôi không có.


Ninh Phong: "..." Tui từ chối.


Những người khác: A ~ quả dưa thật là lớn.