Mau Xuyên: Cứu Vớt Boss Nam Chủ Hắc Hoá

Chương 173




Thiếu niên có chút ngoẹo đầu, nụ cười trên mặt mềm mại vô hại, quả thực là để cho phía sau người ta hàn khí dâng lên.

Sau khi đến phòng học, Trầm Mộc Bạch chỉ cảm thấy mình thở không ra, hấp hối nằm sấp trên bàn.

Chu Giai Lâm nhìn cô như cậu sao vậy? "

Trầm Mộc Bạch chậm rãi ngẩng đầu, hai mắt u oán nhìn Chu Giai Lâm một cái.

Chu Giai Lâm nhìn cô bị quầng thâm mắt cùng biểu lộ giật nảy mình," Cậu tối hôm qua làm gì? "

Trầm Mộc Bạch trầm mặc một hồi, đang chuẩn bị mở miệng nói chút gì, liền nghe được Chu Giai Lâm đối diện một mặt giật mình nhìn cổ cô nói," Tô Nhất Y, cậu bị con muỗi cắn? "

Trầm Mộc Bạch đắng không thể nói, chỉ có thể biệt khuất thừa nhận nói," Đúng vậy. "

Chu Giai Lâm đồng tình nói," Cậu không nói sớm. "Ngay sau đó từ dưới bàn móc ra một bình nước hoa, đưa tới trước mặt cô" Ầy, cho cậu. "

Trầm Mộc Bạch,".. Tớ thực sự là cám ơn cậu. "

Chu Giai Lâm một mặt phóng khoáng nói," Cảm ơn cái gì, cậu cứ việc dùng, tớ còn có một bình. "

Trầm Mộc Bạch đem nước hoa nhận.

Chu Giai Lâm nhìn chằm chằm cô," Cậu sao không dùng nha. "

Trầm Mộc Bạch nói bậy nói," Tớ chờ lát nữa đi nhà vệ sinh bôi. "

Chu Giai Lâm,"... "

Cho tới trưa, Trầm Mộc Bạch đều rất chột dạ ngồi tại chỗ, sợ người khác lại nhìn ra chút gì.

Buổi chiều, tiết thể dục của các cô lại cùng lớp mười 6 học chung.

Làm Chu Giai Lâm đưa ra đề nghị để cô và mình đi xem Tô Hoài Ngôn chơi bóng rổ, Trầm Mộc Bạch thái độ kiên quyết cự tuyệt.

Chu Giai Lâm một mặt đắng ba ba nói," Tô Nhất Y, cậu đi cùng tớ đi, tớ mời cậu ăn kem. "

Trầm Mộc Bạch thủ vững chút tiết tháo còn lại của bản thân nói," Không đi, cậu kêu người khác đi. "

Thế là Chu Giai Lâm đành phải từ bỏ, chẳng được bao lâu cô lại đã trở về.

" Hôm nay không có gặp Hoài Ngôn học đệ chơi bóng. "

Trầm Mộc Bạch mặt lạnh lùng.

Chu Giai Lâm nhìn cô chằm chằm năm giây, sau đó cười xấu xa nói," Cậu có phải cùng Hoài Ngôn học đệ giận dỗi hay không? "

Trầm Mộc Bạch vô cùng bình tĩnh nói," Không có. "

Chu Giai Lâm một mặt ta đã khám phá ra chân tướng một bộ dáng nói," Không có, cậu nghe tên hắn liền lộ ra bộ dáng hờn dỗi, lừa gạt ai đây. "

Trầm Mộc Bạch trầm mặc, hỏi hệ thống" Ta có sao? "

Hệ thống" Cô có. "

Trầm Mộc Bạch không nói, cảm thấy hệ thống cùng Tô Hoài Ngôn là một đám.

Nơi xa đi tới một thân ảnh quen thuộc, khuôn mặt thiếu niên tinh xảo xinh đẹp cùng thân hình hoàn mỹ rước lấy không ít nữ sinh ghé mắt, sau đó nhao nhao mắc cỡ đỏ bừng gương mặt.

Chu Giai Lâm một mặt kích động," Tô Tô Tô.. Hoài Ngôn học đệ đến rồi. "

Trầm Mộc Bạch nghĩ quay đầu liền đi, lại bị đồng đội heo kéo lại," Ai, Tô Nhất Y, em trai cậu tới tìm cậu. "

Trong lúc này, Tô Hoài Ngôn đã tới trước mặt hai người.

Khuôn mặt tràn ngập tính lừa gạt hướng về Chu Giai Lâm lộ ra một cái nụ cười ngọt mềm," Không sao đâu, tôi nghĩ cùng chị của tôi nói mấy câu. "

Chu Giai Lâm bị cái nụ cười này mê mẩn thần hồn điên đảo, vẫn không quên đem Trầm Mộc Bạch cả người hướng tới trước mặt hắn đẩy qua," Nói đi nói đi. "Chưa xong, còn thức thời quay người rời đi.

Trầm Mộc Bạch,"... "

Tô Hoài Ngôn ánh mắt nhìn chằm chằm thiếu nữ trước mặt, bên môi lúm đồng tiền mềm mại say lòng người," Chị, lại đây. "

Trầm Mộc Bạch không chỉ có không nghe, còn xoay người rời đi.

Tô Hoài Ngôn một phát bắt được cánh tay cô, đưa cả người cô hướng và bên trong hành lang, bức đến một bên vách tường, sau đó làm một kiểu kabedon.

" Chị, đừng có ý đồ chọc giận tôi."