[Quyển 1] [Mau xuyên] Điện Hạ Nhà Ta Có Chút Ngoan

Chương 114: Tiểu mỹ nhân ngư bệnh kiều (30)




Editor: Nha Đam


Ban đầu chỉ nghĩ là trêu đùa đối phương, thấy đối phương ngây thơ nên bắt nạt một chút.


Chính là hiện tại, Phong Thiển lại cảm thấy, cô giống như tự đem mình chôn vào hố rồi.


Đối phương ôm mình chặt đến phát đau.


Giờ phút này đem đầu gác ở trên vai cô, hô hấp ấm áp phun ở bên tai.


Tiểu mỹ nhân ngư nói ra lời nói khiến người ta mặt đỏ tai hồng.


Phong Thiển chỉ muốn đem mình chôn xuống.


Thật sự......cảm thấy rất thẹn thùng.


Tiểu mỹ nhân ngư cọ cọ vào cô, mi mắt cong cong: "Rất thích em nha ~ Thiển Thiển."


Chỉ muốn đem em giấu đi.


Chỉ cho phép nhìn đến một người là mình.


Chỉ thuộc về...... một mình hắn.


Vĩnh viễn có được cô.


Cô ngẩn người, mím môi.


Đây xem như là...... Thổ lộ?


Cô đối với mảnh nhỏ có hảo cảm, không bài xích thân mật như vậy.


Có lẽ cũng là...... Thích.


Phong Thiển chớp chớp mắt, nghiêm túc nói: "Em cũng...... Thích anh. Em sẽ bảo vệ anh thật tốt."


Nghe vậy, tiểu mỹ nhân ngư dừng một chút.


Không nghĩ tới cô sẽ nói ra như vậy.


Hắn ngẩn ra, đầu từ trên vai cô nâng lên, đôi mắt màu xanh nước biển gắt gao nhìn chằm chằm đôi mắt đen nhánh của cô.


Ánh mắt của cô trong suốt sạch sẽ, bộ dáng nghiêm túc.


Về phần người mà cô nói bảo hộ......


Tiểu mỹ nhân ngư cười cười, giơ tay chọc gương mặt mềm mại của cô.


"Anh cũng sẽ bảo vệ em thật tốt~"


Lại bị chọc.


Cô chớp chớp mắt, phồng má.


Phong Thiển bắt lấy ngón tay củađối phương, nắm chặt ở lòng bàn tay.


"Không được chọc em nữa."


Hung hung.


Bộ dáng tức giận của cô vẫn đáng yêu như cũ.


Tâm tình của tiểu mỹ nhân ngư sung sướng mà cười nhạt ra tiếng.


Xe ngựa tới cửa phủ công tước, ngừng lại.


Tiểu mỹ nhân ngư rũ mắt, thong thả ung dung cởi cà vạt đang trói chặt tay hai người ra.


Phong Thiển cúi đầu, lại nhìn tay hai người đang bị trói chặt.


Đôi mắt cô lộ ra một tia mờ mịt cùng vui mừng.


Giống như việc này, cũng rất không tồi.


Cô nhìn thiếu niên không nhanh không chậm cởi bỏ cà vạt.


Sau khi cởi xong, tiểu mỹ nhân ngư cong cong mắt, nở nụ cười ngoan ngoãn đáng yêu với cô.


Hắn xuống xe ngựa trước.


Phong Thiển xốc màn xe lên.


Tiểu mỹ nhân ngư đứng ở phía dưới, hai tay mở ra.


Má núm đồng tiền trên má hiện ra, dáng vẻ thập phần ngoan ngoãn.


Phong Thiển sửng sốt hạ, chớp chớp mắt.


Đây là muốn, tiếp được cô?


Tiểu mỹ nhân ngư dụ hống mở miệng: "Anh sẽ tiếp được em ~"


Âm cuối lười nhác, mang theo một chút lười biếng tà tứ.


Tay của cô bắt lấy mành, dừng một chút, đôi mắt nhìn chằm chằm đối phương.


Do dự một lát, Phong Thiển mím môi, nhắm mắt lại hướng vào vòng tay đối phương nhảy vào.


Giây tiếp theo.


Tiểu mỹ nhân ngư ổn định vững chắc tiếp được cô.


Cô nhắm mắt lại, lông mày nhăn thành một đoàn, một khắc kia khi rơi vào trong lòng tiểu mỹ nhân ngư, cô theo bản năng ôm chặt cổ đối phương.


Phong Thiển mở to mắt.


Vừa lúc đối diện với đôi mắt của tiểu mỹ nhân ngư.


Đối phương nhìn chằm chằm chính mình, đôi mắt xinh đẹp cuồn cuộn cảm xúc.


Cũng không hiểu sao, làm gương mặt cô nóng lên.


Phong Thiển cúi thấp đầu xuống, đem mặt chôn vào lòng hắn.


Tay nhỏ ôm chặt lấy cổ đối phương.


Tiểu mỹ nhân ngư cười nhạt, điều chỉnh tư thế, đem cô công chúa của hắn bế lên.


Phong Thiển sửng sốt.


Khóe môi tiểu mỹ nhân ngư mang theo ý cười, thoải mái hào phóng ôm cô đi vào phủ công tước.


Hoàn toàn không màng đến nhóm người hầu đi lại xung quanh, ánh mắt kinh ngạc tò mò.


Tiểu mỹ nhân ngư không cảm thấy cái gì, ngược lại thích như vậy.


Cô là người của hắn.


Ngay cả người khác...... cũng không thể mơ ước ~


Hắn muốn cho mọi người biết.


Cô ấy là của hắn.


Cô nhìn thấy ánh mắt của mấy người khác, gương mặt trắng nõn ửng đỏ, tay nhỏ nắm chặt cổ áo đối phương, đem mặt chôn đến càng sâu.


Ôi.


Thật xấu hổ.


*******


Chương này edit thêm tặng mn vì thứ 5 vừa rồi không đăng chương mới nhé ^^


À còn 3 chương nữa là kết thúc rồi, mình sẽ cố hoàn thành vào ngày mai nhé nên là vote nhiệt tình vào để mình có động lực ngày mai edit hết Thế giới 3 này nhé \(★^∀^★)/