[Quyển 1] [Mau xuyên] Điện Hạ Nhà Ta Có Chút Ngoan

Chương 87: Tiểu mỹ nhân ngư bệnh kiều (3)




Editor: Nha Đam


Phong Thiển giật mình, giây tiếp theo ngón tay lạnh lẽo của tiểu mỹ nhân ngư đặt ở bên eo nàng lại siết vài phần.


Tiểu mỹ nhân ngư mang cô bơi ra xa.


Phong Thiển mím môi, nhìn đối phương liếc mắt một cái.


Ai ngờ đối phương lại quay đầu nhìn lại, đối diện với tầm mắt của cô. Dưới ánh mắt sũng sờ của cô, hắn hình cô rồi cười, lộ ra má lúm đồng tiền, cánh môi đỏ hồng của hắn hé mở: "Đừng nhúc nhích nha ~"


Nếu không.


Tôi sẽ ném em xuống đấy......


Phong Thiển không nói.


Có chút buồn bực.


Cũng không hề nhìn đối phương.


Tiểu mỹ nhân ngư mang theo một cô gái tóc đen mắt đen chậm rãi du động trong làn nước biển xanh thẳm .


Chỉ chốc lát, phía trước mơ hồ có thể thấy được một du thuyền xa hoa đang đi tới nơi này.


Tiểu mỹ nhân ngư dừng động tác lại, ôm lấy eo cô ở giữa biển dừng lại.


Đối phương nghiêng đầu nhìn về phía cô, đôi mắt màu lam nhạt lóe lên vài tia sáng.


Phong Thiển chớp chớp mắt, mở miệng hỏi hắn: "Tên anh là gì?"


Mỹ nhân ngư...... Hẳn là cũng có tên đi.


Tiểu mỹ nhân ngư nghiêng đầu, khóe miệng gợi lên độ cung nhàn nhạt, nhìn không ra vui vẻ hay ác liệt, vẫn là không chút để ý......


Chỉ nghe hắn nhẹ nhàng phun ra mấy chữ: "Ariel."


"Ariel......" Cô nhẹ nhàng lẩm bẩm, lại ngước mắt nhìn về phía đối phương, "Tôi tên là Phong Thiển."


......


Du thuyền dần dần tới gần.


Tiểu mỹ nhân ngư híp híp đôi mắt xinh đẹp, nâng lên ngón tay thon dài, dưới tình huống cô không phòng bị dùng sức đẩy đối phương một cái.


Phong Thiển đột nhiên không kịp phòng ngừa bị đẩy như vậy, cả người hướng tới gần du thuyền, bởi vì không có dự đoán được đối phương sẽ có động tác như vậy, cho nên bị uống mấy ngụm nước biển.


Cô bị sóng biển nhấn chìm, một cơn sóng đánh qua rồi lại trồi lên mặt biển.


Phong Thiển nhìn tiểu mỹ nhân ngư đẩy mình, vẻ mặt mê mang.


Vì sao lại đẩy cô?


Tiểu mỹ nhân ngư lộ ra má lúm đồng tiền xinh đẹp, cánh môi đỏ hồng nhẹ nhàng phun ra mấy chữ.


Cách quá xa, Phong Thiển không nghe được đối phương đang nói cái gì, chỉ mơ hồ có thể phân biệt được khẩu hình đối phương.


Hình như là đang nói:


Tôi sẽ đến tìm em nha~


Phong Thiển: "......"


Cô mặt vô biểu tình mà nhìn nhìn mình càng ngày càng gần du thuyền, hơi hơi nhíu mày.


Mảnh nhỏ đây là, để cô lên chiếc du thuyền này?


Cô quay đầu nhìn về phía phía sau.


Lúc này, tiểu mỹ nhân ngư đã không thấy đâu.


Phong Thiển ngẩn người, ngước mắt nhìn thoáng qua du thuyền đang tới, giây tiếp theo lại bị một mạt bọt sóng bao phủ.


Cô còn chưa kịp kêu cứu, người trên du thuyền hình như phát hiện ra cô trước, vội vàng phái người xuống biển nghĩ cách cứu cô lên.


Mười lăm phút sau.


Một cô gái ướt sũng, mặt vô biểu tình ở trên boong tàu..


Mái tóc đen mềm mại của cô dán vào da thịt trắng nõn, giờ phút này còn có nước biển chậm rãi từ sợi tóc của cô nhỏ giọt xuống.


Chỉ chốc lát, một vị thiếu niên tóc vàng quần áo hoa lệ từ bên trong du thuyền đi ra.


Hắn ăn mặc lệ phục hoa lện đan xen giữa màu trắng và màu vàng, trên vai hắn được viền tơ vàng dệt thành tua.


Trang phục bó sát người phác họa ra thân hình thon dài rắn rỏi của đối phương.


Trên người thiếu niên lộ ra một cổ quý khí.


Sau khi nhìn thấy một cô gái ướt đẫm được cứu từ trong biển, trong đôi mắt màu xanh của hắn lộ ra một tia kinh ngạc, nhưng rất nhanh lại bị hắn thu xuống dưới.


Khóe miệng thiếu niên gợi lên nụ cười ưu nhã, lịch sự đi đến bên người cô.


"Tiểu thư xinh đẹo, xin chào. Tôi là Hoàng tử Chà của vương quốc này."


Phong Thiển còn chưa kịp tiếp thu cốt truyện, có chút mờ mịt.


Vương quốc?


Chad vương tử?


Nơi này chẳng lẽ đúng là là thế giới đồng thoại?


Hệ thống: "Bingo, ký chủ đoán đúng rồi!"


Phong Thiển: "......"


Cô ngước mắt nhìn thoáng qua vị hoàng tử ở đối diện, mím môi, không nói gì.


Đối phương tưởng cô còn bị kinh sợ, sai người đem cô đưa tới phòng trống của du thuyền, cũng chuẩn bị một bộ quần áo sạch sẽ.