Mau Xuyên Ký Chủ Là Người Không Thể Trêu Vào

Chương 108




"Ném."

Người đàn ông nhặt đá trên mặt đất lên, dùng sức ném lên người Ninh Hiên.

Tảng đá này bị gió thổi, hoàn toàn không giống loại cảm giác phù phiếm như đạo cụ nhựa.

Tệ quá!

[Hiên Hiên nguy hiểm!]

Đồng thời Lục Diễn tay nhanh mắt kéo Ninh Hiên qua, tảng đá to bằng nắm tay đánh vào mắt cá chân hắn, nghe thanh âm đều cảm thấy đau.

Trong khi đó, những tảng đá trên đỉnh núi bắt đầu trượt xuống và bùn ch.ảy xuống.

Cửa hang sụp đổ.

Là thật sự bị vây khốn, cửa động này trước đó có người chuyên môn kiểm tra qua, tuyệt đối an toàn.

Những tảng đá kia đều là đạo cụ bọt biển không thể đả thương người, hôm nay lại bị đổi thành thật.

Thú vị, Lục Diễn xo.ay tay bị đập bị thương, cười ra hai má lúm đồng tiền, li.ếm li.ếm cái răng nanh của hắn.

"Lục Diễn." Ninh Hiên lấy điện thoại ra bật đ.èn pin lên: "Anh không sao chứ. "

"Không có việc gì."

Lục Diễn cười tủm tỉm trả lời, một đôi mắt hoa đào cong thành trăng lưỡi liềm, một đôi lỗ tai mèo lắc lắc trên đầu.

"Lỗ tai mèo của anh đi ra." Lời nhắc nhở tốt bụng.

"Ừm."

"Lát nữa có người vào liền thấy."

"Ừm."

"Không phải anh không thu về được chứ?"

"Ừm."

Ninh Hiên:"?! "

"Sợ cái gì bọn họ tìm người đến cần thời gian, người tìm tới đào cửa động cần thời gian." Lục Diễn ngược lại không vội, tìm một chỗ sạch sẽ nằm xuống.

Ngay cả lỗ tai cũng hiện ra, hắn sợ là bị thương không nhẹ đi.

"Cho tôi xem một chút."

Ninh Hiên nắm lấy tay Lục Diễn, ph.át hiện cổ tay anh vô lực ch.ảy xệ, chỗ da rách đã chậm rãi bắt đầu sưng lên.

Lấy quần áo chuột đồng nhỏ cô để trong túi ra, nhẹ nhàng dọn sạch vết thương trên tay Lục Diễn.

[ Đinh, độ hảo cảm +10 độ hảo cảm trước mắt 70]

"Được rồi đừng lau nữa, tay cô thô như vậy làm tôi đau."

Ninh Hiên: Trái tim của anh nói với tôi rằng anh dường như rất thích như vậy.

"Lục Diễn, Ninh tiểu thư!" Đó là giọng nói của đạo diễn, "Hai người có khỏe không?"

"Ừ, cũng ổn." Ninh Hiên nhìn Lục Diễn nhắm mắt lại, vẻ mặt tôi nghỉ ngơi không quấy rầy, do dự nói.

"Vậy thì tốt rồi, hai người có bị thương hay không?"

"Tay Lục Diễn bị đá ném trúng." Ninh Hiên cố gắng lớn tiếng để cho bên ngoài nghe được.

"Xe cứu thương sắp tới rồi, vậy bây giờ tôi để cho anh lính cứu hỏa bắt đầu vào nhé?"

Anh trai lính cứu hỏa vừa tròn tuổi xuân xanh:?

Bên ngoài nổi lên động tĩnh, Ninh Hiên vội vàng chạy đến trước mặt Lục Diễn.

"Mau thu hồi lỗ tai mèo của anh đi." Bị người ta nhìn thấy liền phiền toái.

"Thu không được thì làm sao bây giờ?"

Đầu kia Lục Diễn cọ cọ trên người Ninh Hiên, giọng nói yếu ớt giống như mang theo vài phần hương vị làm nũng.

Không thu hồi được thì sao? Không thu hồi được phiền toái sẽ lớn!

Ấn cũng phải ấn trở về cho nàng a!

Theo thời gian trôi qua, trong động dần dần xuất hiện ánh sáng, động tĩnh cũng càng lúc càng lớn.

Ninh Hiên gấp đến độ giống như con kiến trên chảo nóng, Lục Diễn nhắm mắt lại, bộ dạng muốn choáng váng không thể choáng váng hơn.

Không, thể lực kém như vậy.

Vị diện trước của cô khiến người ta "pia" đâm một nhát ch.ảy máu nhiều lần cũng không nghiêm trọng như anh.