Mau Xuyên Nữ Xứng: Sủng Ngươi, Hắc Hoá Nam Thần

Chương 139: Như thế nào là cuồng em gái (39)




Hô hấp của Yến Lạc cứng lại, nhìn mấy người đè đứa nhỏ kia lại, nhéo một nhúm tóc đen của cậu, nâng đầu của cậu lên.

Trán cậu chậm rãi có vết máu chảy xuống, như là da đầu bị mạnh mẽ xé rách khiến máu chảy xuống.

Nhưng khuôn mặt nhỏ kia nhìn thanh tú xinh đẹp, khóe mắt mang theo nước mắt bởi vì đau đớn mà không tự giác tràn ra ngoài, đáy mắt tràn đầy phẫn nộ cùng không cam lòng.

Nam nhân đứng ở bên người cậu bé đã không có hơi thở kia cười, đi ra khỏi chỗ tối, trên quân phục đế quốc trắng tinh dính một vài vết máu, làm hắn thoạt nhìn càng thêm dữ tợn.

Ăn mặc nhìn như là con người, trên thực tế lại chỉ là khoác một tấm da người, làm chuyện còn không bằng cầm thú.

Cha mẹ sớm đã chết oan chết uổng, cuối cùng huynh trưởng cũng bị tùy ý nhục nhã, quất đánh, cuối cùng đã hoàn toàn không có tiếng động, trong mắt đứa nhỏ kia là hận ý ngập trời.

"Thượng tướng, cái này lớn lên xinh đẹp hơn, khi dạy dỗ sẽ càng có tư vị, chỉ tiếc không phải bé gái, bằng không nuôi lớn.. tư sắc bực này, chậc chậc." Người đang kéo tóc cậu cười khẽ, túm đầu cậu bé ác hơn.

"Bé trai không phải càng có cảm giác sao? Thế nào, phó quan muốn mang về?" Những người khác hoàn toàn là một bộ dáng xem náo nhiệt nhìn trận cửa nát nhà tan trước mắt này.

Nhìn sức lực trên tay phó quan, Yến Lạc phảng phất có thể nghe được thanh âm sợi tóc đứt đoạn từ chân tóc, thân mình không khỏi hơi hơi run lên, theo bản năng nắm chặt quần áo Lục Bất Trì.

Đại khái là do tinh thần lực lập tức phóng xuất ra ngoài, cảm xúc của Lục Bất Trì thoạt nhìn tốt hơn rất nhiều, cũng bình tĩnh không ít, chẳng qua lại vẫn gắt gao ôm chặt vòng eo của Yến Lạc, không cho cô rời đi.

Giờ phút này hắn không xem cảnh tượng chung quanh, hơi rũ con ngươi, che lấp cảm xúc dưới đáy mắt của hắn.

Mà tên thượng tướng kia đã đi tới trước mặt bé trai kia, nhìn khuôn mặt nhỏ kia, nhẹ giọng cười, duỗi tay cởi bỏ hai viên nút áo của hắn, quần áo bị xé bỏ hơn phân nửa, tựa hồ cảm thấy như vậy càng có cảm giác, nhấc chân đá cậu đến một bên.

Bé trai kia giãy giụa hoàn toàn không có bất cứ tác dụng gì, thanh âm gào rống hỗn loạn tuyệt vọng cùng không cam lòng, làm lòng người co rút đau đớn.

Vết máu dính trên người còn chưa khô, người nọ lại lần nữa rút cái roi còn đang nhỏ máu đặt ở một bên ra, mấy cái không vang, mặc dù là nỗ lực áp lực, nhưng thân mình của cậu bé vẫn là nhịn không được run nhè nhẹ một chút.

Cái roi kia dừng trên người cậu, cậu kịch liệt run rẩy, lại gắt gao ngăn chặn tiếng hô đau.

Yến Lạc trừng lớn một đôi mắt hạnh, tức đến mức ngực hơi hơi phát run, một bàn tay to dò lại đây, che khuất đôi mắt cô.

Âm thanh quen thuộc rốt cuộc vang lên, mang theo một tia khàn khàn cùng suy sụp, "Lạc Lạc.. Không cần xem, dơ.."

"Tiểu ca ca, anh.." Tay nhỏ cầm lấy bàn tay to đang ngăn trở đôi mắt mình kia, Yến Lạc không biết phải làm sao, chỉ có thể dựa vào trong lòng ngực hắn, nghe tiếng roi chung quanh cùng tiếng kêu rên đã khàn khàn.

Chợt một tiếng vang lớn phảng phất dừng ở bên tai, Yến Lạc theo bản năng dùng sức kéo tay Lục Bất Trì xuống dưới, gắt gao nắm lấy.

Chung quanh đang hơi hơi lay động, đám cầm thú vừa rồi chơi vui vẻ kia sắc mặt hơi đổi.

Có người bước nhanh từ ngoài phòng đi vào, xem đều không xem bé trai chật vật bất kham lấy một cái, "Thượng tướng, phó quan, sắp tập trung oanh tạc rồi, cấp trên yêu cầu chúng ta nhanh chóng rút lui khỏi tinh hệ này."

Thượng tướng kia nhẹ giọng lên tiếng tỏ vẻ chính mình đã biết, sau đó mới bước đến bên người bé trai đã không còn sức bò dậy, trên người máu thịt mơ hồ.