Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 115: Phụ nữ của tôi, cũng dám đánh? (3)




Editor: thanh huyền

"Hiểu!" Cục trưởng nói, dám không hiểu sao?

Đường Bạch Dạ chậm rãi buông tay áo, "Tối nay tôi có tới cục cảnh sát sao?”

"Không!"

"Tôi đánh người sao?"

"Không!"

"Bọn họ thế nào bị thương?"

"Huấn luyện bị thương."

Đường Bạch Dạ giống như rất hài lòng, ôm ngang Hạ Thần Hi lên, lạnh giọng nói, "Cục trưởng, chỉ một lần này, nếu là lại rơi vào tay tôi, tôi khuyên ông việc này cũng đừng làm.”

"Dạ, dạ, dạ..."

Cục trưởng lau mồ hôi, nhìn Đường Bạch Dạ ôm Hạ Thần Hi ra cửa, cuối cùng cũng ý thức được một việc.

Hạ Thần Hi này bọn họ không thể trêu vào.

Đường Bạch Dạ không phải muốn kết hôn với Tưởng Tuệ sao?

Vì sao cùng Hạ Thần Hi dây dưa không rõ?

Đường Bạch Dạ ôm Hạ Thần Hi ra, Lâm Nhiên là người sau người, lúc này mới thầm giật mình, Đường Bạch Dạ lần này là đùa thật , nghe thấy Hạ Thần Hi bị bắt đến cục cảnh sát, anh ta ngựa không dừng vó trở về gấp.

Anh ta rất kỳ quái, vì sao anh ta quan tâm Hạ Thần Hi như vậy.

Bây giờ nhìn Đường Bạch Dạ vì Hạ Thần Hi mà động thủ, anh liền biết, Đường Bạch Dạ tới là thực sự.

Bằng không, long trời lở đất cũng không thể khiến Đường Bạch Dạ động thủ.

Đây là chuyện gì đã xảy ra?

Anh vậy mà không biết.

Đường Bạch Dạ ôm Hạ Thần Hi ra, Hạ bảo bối vẫn đang đứng ở bên ngoài, thấy bọn họ ra, đưa tay nhìn đồng hồ một cái, "Đường tiên sinh, động tác quá chậm."

So với bé dự tính thời gian, vượt qua ba phút.

Đường Bạch Dạ chợt nhíu mày, Lâm Nhiên kinh ngạc, đứa nhỏ này vậy mà biết bọn họ làm cái gì ở bên trong?

Quá thần kỳ đi?

Đường Bạch Dạ chững chạc đàng hoàng giải thích, thế nào nhìn đều là một thân sĩ, "Không có ý tứ, lâu lắm không có động thủ, có chút mới lạ ."

Hạ Thần Hi ý bảo anh buông cô, Hạ bảo bối tiến lên, trầm mặc ôm lấy Hạ Thần Hi.

Mẹ, xin lỗi, bảo bối là chậm một bước, để mẹ chịu khổ.

Hạ bảo bối thầm nghĩ, bé vẫn là không đủ mạnh, vẫn là không có năng lực tốt hơn bảo vệ mẹ, nếu như bé là Đường Bạch Dạ , trước tiên tới rồi, sợ rằng không ai có thể thương tổn mẹ.

"Mẹ không có việc gì." Hạ Thần Hi nói.

Đau lòng xoa khuôn mặt bảo bối.

Khuôn mặt bé thật lạnh, xem ra là đứng bên ngoài gió rất lâu.

So với việc trên người bị thương, cô càng đau lòng đứa nhỏ hơn.

Đường Bạch Dạ để mẹ con họ lên xe, Lâm Nhiên lái xe, "Đi bệnh viện."

"Về nhà!" Hạ Thần Hi nói, "Tôi không muốn đi bệnh viện."

Đường Bạch Dạ nhíu mày, ánh mắt đảo qua mặt của cô, kỳ thực đều là bị thương ngoài da, không cần phải đi bệnh viện, hơn nửa đêm , cô cũng không thích một người ở trong bệnh viện.

Hạ bảo bối nắm tay Hạ Thần Hi, Đường Bạch Dạ nghĩ nghĩ, lái xe đưa bọn họ về nhà trọ cảnh biển.

Lâm Nhiên cáo từ trước, Đường Bạch Dạ đưa mẹ con hai bọn họ lên lầu.

Hạ Thần Hi cùng Hạ bảo bối cũng không có cự tuyệt.

Lâm Nhiên nhìn bóng lưng ba người, có một loại cảm giác rất kỳ quái, thế nào nhìn đều là một nhà ba người, rất hòa hợp.

Đây là lần đầu tiên Đường Bạch Dạ đến nhà Hạ Thần Hi.

Hơn một trăm mét vuông không gian được bố trí vô cùng ấm áp, là sắc điệu ấm áp, thoạt nhìn thật ấm áp, có cảm giác gia đình, một hồi đến, Tiểu Bảo cùng Tiểu Bối liền nhào tới, gào khóc gọi, Đường Bạch Dạ cẩn thận quan sát cái nhà này.

Giống như lập tức thích ở đây.

Thật ấm áp.

Bình hoa trên bàn ăn cắm một bó hoa bách hợp, phòng khách là một bó hoa hồng sâm panh, hai loại hoa không cùng màu sắc đem thêm cho toàn bộ căn phòng vẻ lịch sự tao nhã, thu dọn rất sạch sẽ, thoạt nhìn mẹ con bọn họ rất chú trọng cuộc sống.

Hạ bảo bối đến phòng ngủ mở nước, lại cho thêm vào nước một thìa muối ăn.