Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 1211: Đường tổng bị gài bẫy trong tuần trăng mật 50




Mắt thấy máy bay muốn bay lên, Đường Bạch Dạ còn chưa có đi lên, Hạ Thần Hi vội vã một thân mồ hôi lạnh, người phía sau họng súng bắn vào bình xăng đuôi cabin, Hạ Thần Hi bất đắc dĩ, cấp tốc bay lên, Đường Bạch Dạ chợt nhảy lên.

Thượng tá một tay nắm tay người đại binh da đen, người đại binh da đen nắm tay vịn bên trong buồng phi cơ, Đường Bạch Dạ nhảy lên, nắm lấy tay thượng tá, máy bay bay lên, Hạ Thần Hi theo màn hình trước nhìn thấy một quả đạn pháo đột kích.

Cô quay đầu, trầm giọng nói, "Giữ chắc anh ta, nếu anh ta rơi xuống, tôi liền kéo các anh chôn cùng!"

Cô vừa nói dứt lời, máy bay như mũi tên lửa, bay vút lên trời, các đại binh sợ đến hét chói tai.

Cô sao, ai lái phi cơ như vậy?

Đường Bạch Dạ thân thể treo trên không trung, dạ dày cuộn lên cuồn cuộn, Hạ Thần Hi, cô là chuyên gia lái máy bay a?

Hạ Thần Hi tuyệt đối là phi công đứng đầu thế giới, cứ như vậy bay lên cô tránh được hai quả đạn pháo, một quả bay lên không trung, một quả lại đánh vào tòa kiến trúc.

Lực phá rất mạnh, nhất định sẽ lan đến máy bay.

Chỉ có như vậy cấp tốc bay lên, mới có thể tránh.

"Kéo anh ta lên a."

"Shit! Chúng tôi ngồi còn chưa vững."

Hạ Thần Hi đem máy bay ổn định, thượng tá cấp tốc kéo Đường Bạch Dạ lên, đóng cửa khoang.

Màn mạo hiểm kết thúc.

Hạ Thần Hi cấp tốc đem máy bay, bay ra đảo nhỏ.

"Bạch Dạ, anh bị thương sao?" Hạ Thần Hi hỏi, Đường Bạch Dạ kinh hồn chưa định, em gái ngươi, đoàn hải tặc này thực sự là không dễ chọc, lửa đạn rất ác liệt, người đông thế mạnh, anh một người có thể thoát được thực sự là kỳ tích.

"Không có việc gì, vết thương nhẹ." Đường Bạch Dạ thở dốc nói.

Một lúc bình tĩnh lại, Đường Bạch Dạ chính kỳ quái, vì sao Hạ Thần Hi lái phi cơ, người đại binh da đen A nói, "Lão bà anh họng súng chỉ vào chúng tôi, nếu như anh chết, sẽ cho chúng tôi chôn cùng."

Đường Bạch Dạ nói, "Cô ấy có thể làm được, may mắn chúng ta không có thể làm bạn."

Trong lúc này, mọi người cùng anh nói đùa a, thượng tá vươn tay ra, "Đa tạ."

Nếu không phải để anh đi trước, dự đoán Đường Bạch Dạ cũng sẽ không bị nhốt.

Nếu người chết là anh, dự đoán các huynh đệ muốn đòi lại công đạo trên đảo nhỏ.

Bởi vì bọn họ trong thời gian tác chiến, tất cả đều chuẩn bị là quần áo nhẹ, chỉ chừa một thiết bị trò chuyện, mới ra đảo nhỏ không bao lâu, thượng tá liền cùng thiếu tướng liên hệ, bọn họ đi ra, Hạ Thần Hi nhìn màn hình liếc mắt một cái, hơi nhíu mày.

"Không cần cao hứng quá nhiều, có hai máy bay trực thăng đuổi qua đây."

Thượng tá ngẩn đầu, quay lại nói, "Chúng tôi có khách tới, báo cáo hoàn tất."

Hắn nói xong, cúp điện thoại, người đại binh da đen hô to, "Chết chắc rồi, chết chắc rồi, chết chắc rồi... Hai máy bay, chết chắc rồi."

"Câm miệng!" Hạ Thần Hi trầm giọng nói, tất cả người trong cabin không dùng được, lúc này hoàn toàn dựa vào phi công, đại binh da trắng B muốn đoạt lấy ghế điều khiển cũng không thể, Hạ Thần Hi một bên kiểm tra trang bị vũ khí vừa nói, "Nếu tôi lái phi cơ bị bắn rơi, anh sẽ phải chịu trách nhiệm."

Nhưng lời nói nhẹ nhàng, lại lộ ra không ít khí phách, có một loại đánh, lão tử chính là cảm giác trâu B.

Mọi người trầm mặc, nhao nhao rít gào, chỗ nào tới nữ nhân a a a.

Hai chiếc máy bay tả hữu công kích, đạn pháo tấn công như nhau bay tới, như nước hắt giống nhau, rậm rạp, Hạ Thần Hi trầm giọng nói, "Ngồi vững vàng."

Máy bay của cô bay lên bay xuống, như nhau biểu diễn tạp kỹ, phía sau máy bay đuổi theo cô không buông, vừa công kích lên một chút, máy bay Hạ Thần Hi chính là nhảy cầu giống nhau, chợt cao chợt thấp, ai cũng theo không kịp tiết tấu của cô.