Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 1880: Hoạn nạn thấy thật thương 9




"Người này ký ức có tính chọn lọc, quên mất." Hạ Thanh hướng anh cười, "Anh vẫn ở bên cạnh xem cuộc vui, rất thoải mái, tôi không tiếc để anh coi mình như người xem đâu, bất cứ lúc nào, anh đều là nhân vật chính."

"Tâm phụ nữ như đáy biển, cổ nhân không lừa tôi." An Tiêu Dao mỉm cười thở dài.

Hạ Thanh buông tay than, "Ai mượn anh đem một bom hẹn giờ bên người, đáng đời anh xui xẻo, tôi nếu như không bán anh người chết chính là tôi, tử đạo hữu không chết bần đạo luôn luôn là nguyên tắc của tôi, bên cạnh tôi trừ Thất Thất là tôi không bán ra, bất luận kẻ nào ở bên cạnh tôi, tôi cũng sẽ bán đi."

"Lại nói, anh đánh gãy chân của tôi, tôi còn chưa báo thù đâu."

Bọn họ nói tiếng Trung, người đàn ông da trắng nghe không hiểu, đột nhiên không kiên nhẫn rống to nói, "Các người đừng nói chuyện phiếm, nói, có tình báo gì?"

"Theo tôi được biết, Hắc bang Nga nguyên bản nắm trong tay hơn phân nửa buôn lậu súng ống đạn dược châu Âu, sau khi Tổ chức Vương Bài xuất hiện, mặc dù bọn họ không trực tiếp khống chế buôn lậu súng ống đạn dược ở châu Âu, súng ống đạn dược lại mấy thế gia chủ yếu lý xếp vào con rối âm thầm nắm trong tay thị trường buôn lậu súng ống đạn dược ở châu Âu, ảnh hưởng chảy về phía buôn lậu súng ống đạn dược, mấy năm này các người tổn thất thật lớn, tiền vốn liền gãy, nếu như một người lãnh đạo Vương Bài xuất hiện ở trước mặt anh, dự đoán anh hận không thể đem anh ta ăn sống nuốt tươi đi."

Người đàn ông da trắng nheo mắt lại, Hạ Thanh nghiên đầu hướng qua, "Nhìn đi, một vị lãnh đạo giảo hoạt nhất Vương Bài ngay trước mặt anh, tình báo này so với giết Mang Duy tướng quân quan trọng hơn đi."

"Thực sự là tức khắc bạch nhãn lang – ý nói có mắt nhìn người." An Tiêu Dao khẽ cười, nhìn không ra có cái tình tự gì dư thừa.

Người đàn ông da trắng cùng đặc công bên cạnh đều kinh ngạc nhìn An Tiêu Dao, không ai tin, vị trang chút nhàn nhã này, tướng mạo ôn nhã, thế nào nhìn đều giống như một người giáo sư đại học lại là Người lãnh đạo Vương Bài.

Bọn họ cùng Vương Bài qua lại nhiều thứ giao tế, hơn phân nửa là giao tiếp cùng Lục Trăn, chẳng sợ thấy qua Lục Trăn cũng không nhất định thấy gương mặt thật của Lục Trăn, huống chi là An Tiêu Dao.

An Tiêu Dao khâm phục, quản lý nguồn gốc tất cả tin tức Vương Bài cùng sở hữu tình báo thám thính đối thủ, tất cả làm việc đều là ẩn núp trong bóng tối, trên cơ bản người thấy qua anh ít lại càng ít, trên cơ bản chỉ nghe kỳ danh, không thấy người này, so với Long Tứ cùng Lục Trăn muốn thần bí nhiều lắm.

"Không có khả năng!" Người đàn ông da trắng hét lớn, "Cô vì mạng sống, nói ra cái gì đều nói dối, anh ta sao có thể là người lãnh đạo Vương Bài, một chút cũng không giống."

Hạ Thanh bĩu môi nhìn về phía An Tiêu Dao, người này cảm súc vô hại, đích xác dễ làm người ta hiểu lầm, coi như là cô lần đầu tiên nhìn thấy An Tiêu Dao bản thân cũng không tin, vậy mà đúng như vậy, đây là Vương Bài lý tối không giống người của hắc đạo, so với phong hoa tuyệt đại Lục Trăn, lại càng không giống một người người của hắc đạo, ánh mắt cũng chưa tới một chút lợi hại. Dung nhan như nước, đạm mạc như nước.

Nhưng mà, đây cũng là người  đàn ông Hạ Thanh kiêng kỵ nhất.

Anh đem câu đừng nhìn mặt mà bắt hình dong cái từ ngữ này phát huy tới cực hạn.

Hạ Thanh nhịn không được nói, "An Tiêu Dao, xem ra anh không có lực chấn nhiếp gì, cũng không có gì khí thế a, con mắt nhân gia cũng không nhìn anh, anh vội vàng thoái vị hiền quên đi, nói ra nhiều mất mặt."

Sắc mặt của cô càng lúc càng tái nhợt, trên người trúng vài vết thương, mất máu quá nhiều, vết máu đều nhuộm đỏ sàn nhà, ánh mắt lại hữu thần như vậy 囧 囧, An Tiêu Dao nhắc nhở cô một câu, "Cô bớt nói, bảo tồn chút khí lực đi, chết tôi không phụ trách."

"Hừ, anh dám không phụ trách, tôi hóa thành lệ quỷ đều sẽ không bỏ qua anh."

"Cô đối với tôi là nhiều chấp niệm, hóa thành lệ quỷ cũng muốn quấn quít lấy tôi."