Mẹ, Chúng Con Muốn Cha: Mật Đường Bảo Bối

Chương 106: Say rượu 2




Xe, ngừng lại cạnh bờ biển. Bởi vì trời quá tối, bờ biển đã sớm yên tĩnh không tiếng người!

Gió biển mát mẻ, thổi vào cửa sổ xe, thổi tới trên người của hai người, Đổng Vân Phi chợt cảm thấy khí trời thật sảng khoái. Có lẽ là xe lắc lư quá lâu, cũng có lẽ là do gió. Tiêu Tử Phượng cảm giác một hồi ghê tởm, cảm giác buồn nôn kích thích đầu óc của cô."A Long, em..em muốn...muốn ói."

"Tử Phượng, em nhịn một lát, anh ôm em xuống xe." Đổng Vân Phi lấy ôm Tiêu Tử Phượng, ra khỏi xe. Anh còn chưa đặt cô xuống, Tiêu Tử Phượng đã ói ra. Mùi khó ngửi ô uế, phun lên người Vân Phi. Rồi sau đó, lại chảy xuống dính đến trên váy của Tiêu Tử Phượng. Anh cúi đầu nhìn một chút, không nhịn được mỉm cười, lắc đầu một cái.

Đổng Vân Phi không ngại chuyện nam nữ. Anh cởi váy và áo của Tiêu Tử Phượng ra, ném trên bờ cát. Anh bế cô vào ghế sau trong xe, để cô nằm ngủ. Anh tìm được một cái khăn lông, cầm lấy quần áo dơ của Tiêu Tử Phượng, đến nước biển giặt.

Quần áo, được giũ sạch mùi khó chịu trong nước biển. Mùi trên thân của Đổng Vân Phi cũng được tẩy sạch.

Anh đem quần áo của hai người treo trước kính xe! Rồi sau đó chui vào trong xe, dùng khăn lông ướt lau đi những thứ mà Tiêu Tử Phượng nôn mửa còn sót lại.

Thân thể Đổng Vân Phi lạnh như băng, tiếp xúc được với thân thể ấm áp của Tiêu Tử Phượng xong, cả người không nhịn được nóng rang. Anh cố gắng khắc chế dục vọng của mình, giúp Tiêu Tử Phượng lau thân thể. Chính khi anh xoay người phải đi thì hai cánh tay Tiêu Tử Phượng ôm lấy cổ của anh. Bàn tay nhỏ bé ấm áp, xoa nắn trên sống lưng anh. Trong miệng, không ngừng phát tiếng mê sảng hấp dẫn người.

"A Long, đừng xa em." Hai gò ngực ma sát trước ngực của anh. Trong cơ thể anh, nhanh chóng dấy lên một luồng dục hỏa mãnh liệt. Khăn lông ướt, rơi dưới chân của anh.

Mặc dù Đổng Vân Phi không là sắc lang, nhưng cũng là một người đàn ông bình thường. Đối mặt trường hợp nóng bỏng như thế, làm sao không nóng máu được? Huống chi, chủ nhân thân thể này, lại là người mà anh luôn thương nhớ. Hai cánh tay của anh, ôm chặt cô. Môi của anh, rơi vào trên môi đỏ đang mê sảng kia. Đầu lưỡi linh hoạt, thâm nhập vào trong khoang miệng mở sẵn của cô!

Anh theo cổ của cô, trợt xuống dưới. Môi của anh, ngậm lấy đỉnh núi, nhẹ nhàng mút và bóp cắn. Một luồng khoái cảm, kích thích cả người Tiêu Tử Phượng.

"A Long, em... khó chịu!" trong miệng Tiêu Tử Phượng, nhẹ nhàng tràn ra tiếng rên. Đổng Vân Phi, cũng cảm thấy lửa nóng của mình càng mạnh mẽ! Anh tự tay kéo quần lót cô xuống, kéo được một nửa lại do dự.

Làm như vậy, có tính hay không lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn đây? Tiêu Tử Phượng tỉnh lại, có thể hay không trách anh? Ở trong tiềm thức của cô, anh không phải là Đổng Vân Phi mà là Đường Long!

Đổng Vân Phi buông lỏng ra cái đó nắm quần lót tay, không thể, anh không thể làm như vậy! Chính đang anh muốn chạy trốn, Tiêu Tử Phượng lại dán sát vào anh chặt hơn. Cô ngọa nguậy thân thể mềm mại không ngừng, ma sát.

Tiêu Tử Phượng là người phụ nữ bị vứt bỏ, Đổng Vân Phi anh là người không có hôn ước nào. Hai người bọn họ, ở cùng nhau, có thể như thế nào đây? Cho dù Tiêu Tử Phượng trách anh, anh cũng gánh chịu được! Dù sao, anh quyết định phụ trách tới cùng với cô!

Đổng Vân Phi trong nháy mắt đã điên cuồng lên, anh thoát quần lót, tiến vào trong cơ thể cô. Tiêu Tử Phượng 'a' một tiếng, sau đó càng ôm chặt lấy anh!

Trong xe, triển khai một cuộc chiến kịch liệt. Chiếc xe ấy, cũng khẽ đung đưa. Quần áo treo trước kính xe tựa như lá cờ tung bay phấp phới trên chiến trường tình yêu.

Đổng Vân Phi giống như một vị tướng trên chiến trường, không ngừng tung hoành ngang dọc. Tiêu Tử Phượng đang quyết đấu cùng anh, ngang tài ngang sức. Sau một số cảnh nóng, rốt cuộc thì Đổng Vân Phi mệt mỏi không chịu nổi mà hạ màn.

Một tia sáng chói làm đau ánh mắt của Tiêu Tử Phượng. Cô dụi dụi con mắt, vỗ vỗ đỉnh đầu đau đớn. Cả người đau đớn, ngủ cũng không thoải mái. Nhìn dáng dấp, không giống với chiếc giường mềm mại rộng rãi của cô! Trong đầu cô, xuất hiện hình ảnh ở Đường Uyển. Cũng nhớ, cô mua say ở quầy rượu. Những thứ khác, cô không nhở nổi.

Cô chỉ nhớ, mình có một mộng đẹp, chỉ có cô và Đường Long. Trong mộng, Đường Long yêu cô! Dịu dàng mà triền miên. Nhớ tới cảnh trong mộng, Tiêu Tử Phượng có chút ngượng ngùng. Ngượng ngùng rồi lại đau lòng. Có lẽ, cô chỉ nhận được sự dịu dàng của anh trong giấc mơ mà thôi.

Tiêu Tử Phượng chậm rãi mở mắt. Tầm mắt của cô, hình về phía mặt trời mọc, chuyển dời đến thân thể mình.

Cảnh trước mắt, khiến Tiêu Tử Phượng sợ hết hồn: một cánh tay đàn ông, vòng ở hông của cô. Đôi tay kia, thế nhưng lại đặt trước ngực trắng nõn. Mà cô cùng người đàn ông này, cư nhiên ôm nhau chung một chỗ, ngủ trong một chiếc xe con.

"A, người nào? Sao lại chung một chỗ với tôi?" Tiêu Tử Phượng nắm lấy tóc của Đổng Vân Phi, thức tỉnh anh từ trong giấc mộng. Cô nắm tóc anh, chính là muốn thấy mặt anh. Cô nhất định phải xem một chút, người đàn ông nào ăn gan hùm mật gấu, dám chiếm tiện nghi của Tiêu Tử Phượng cô.

"Tử phượng, em đã tỉnh?" Đổng Vân Phi bị đau, mở mắt. Vừa nhìn thấy khuôn mặt Tiêu Tử Phượng, cũng biết cô tức giận.

"Đổng Vân Phi, tại sao là anh?" Tiêu Tử Phượng không nghĩ tới, người đàn ông trong xe, lại là Đổng Vân Phi. Người này, không phải rất đàng hoàng sao? Sao lại làm ra loại chuyện thế này?

"Ngày hôm qua, em uống đến say trong quán rượu, không biết gì. Anh muốn đưa em trở về, em lại muốn anh đưa đến biển. Còn nôn mửa, không có cách nào, anh liền cỡi đồ của em ra để giặt....." Đổng Vân Phi chỉ 'lá cờ' trước kính xe, giải thích với Tiêu Tử Phượng.

Nguyên lai là có chuyện như vậy!

Tiêu Tử Phượng không khỏi một hồi lúng túng, vội vã cúi đầu. Ánh mắt kia, vừa lúc thấy được lạc hồng (*) trên chỗ ngồi trước. Lửa giận, lại một lần nữa bùng lên.

"Đổng Vân Phi, sao lại thế này? Giặt quần áo, có thể...... thế này sao?" Người này, cư nhiên xâm phạm thân thể trong trắng của cô. Tiêu Tử Phượng vung quả đấm, quyền đấm cước đá với Đổng Vân Phi một hồi.

(*): Lạc hồng là máu trinh, ợ ợ! Xu biết nhiều hơn nữa kia, nhưng không giải thích cặn kẽ đâu *vênh mặt* =))