Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa

Chương 80: Tôi nói phải thì phải




Ngày tốt cảnh đẹp như thế, nhưng vào lúc này lại bị phá hư!

Trình Du Nhiên nhíu nhíu mày, khi chính miệng Viêm Dạ Tước nói ra, trừ lạnh lẽo chính là bá đạo, thở dài một cái, nói: "Tôi lại không nói muốn đi."

Viêm Dạ Tước không nói gì, nhưng cũng không thu hồi tay đặt trên hông cô, cho dù cô nói một câu như thế, nhưng đối với anh mà nói, chỉ có níu lại mới chính là khẳng định.

Trình Du Nhiên biết anh sẽ không buông, không thể làm gì khác hơn là không hề gặng nói thêm nữa, thật ra thì, hôm nay cô vẫn muốn khiến Daniel nói với cô, lại nhớ tới anh toàn thân đều là vết thương kinh khủng, mặc dù không biết việc anh trải qua, nhưng trong lòng có chút buồn buồn vô cớ.

Dưới ánh trăng, đường cong mặt anh phác hoạ dáng vẻ cương nghị quen có còn có thâm trầm và lạnh lùng, bức chim ưng giương cánh dài từ vai trái đến tận cần cổ, thu bút hoàn mỹ sau tai bên trái, trông rất sống động, cặp mắt sắc bén ẩn chứa băng tuyết vĩnh vi không đổi, hô hấp phả ra bình ổn.

Trình Du Nhiên nghiêng đầu qua, nhìn anh, nhỏ giọng gọi anh: "Viêm Dạ Tước."

Anh chỉ ừ, lạnh lẽo quen có , nhưng vào giờ khắc này lại hiện ra từng chút dịu dàng.

"Sáu năm trước, anh xảy ra chuyện gì? Tại sao anh bị vết thương nặng như vậy?" Trình Du Nhiên vẫn nhìn anh, hình như muốn tìm ra đáp án từ trên mặt anh, nhưng thủy chung không có bao nhiêu tác dụng, người đàn ông này, không thể nào làm cho người ta nhìn ra được tim anh.

Viêm Dạ Tước trầm mặc chốc lát, quay đầu, chống lại đôi mắt cô, trầm giọng nói: "Đều là chuyện quá khứ, không cần thiết phải tìm hiểu, không nên hỏi cái này!"

Một câu nói của anh coi như trả lời, chuyện này, anh không muốn nhắc tới, chẳng lẽ như Daniel nói bởi vì anh từng tin tưởng anh ba?

Tay Viêm Dạ Tước vốn nắm ở bên eo cô, chợt bao trùm trên đỉnh đầu cô, mắt khép hờ nhìn cô, hình như không muốn nhắc tới chuyện sáu năm trước, xem ra, chuyện sáu năm trước đối với anh mà nói nhất định có ám ảnh rất lớn, nhưng nếu như anh có ám ảnh đối với chuyện sáu năm trước, như vậy thì không có mất trí nhớ?

Trong chuyện này thật sự có chút kỳ quái, nghĩ tới đây, Trình Du Nhiên giương mắt cẩn thận nhìn anh, chợt cầm lấy tay anh, thử bắt mạch, sau đó đưa tay muốn mở mí mắt ra nhìn một chút, hoàn toàn là dáng vẻ Đông y xem bệnh.

Viêm Dạ Tước chợt bắt được tay cô, cau mày, lạnh lùng hỏi: "Em đang làm gì vậy?"

"Viêm Dạ Tước, đầu anh chưa từng bị đụng qua?" Trình Du Nhiên không trả lời vấn đề của anh, mà hỏi ngược lại, dù sao cô là bác sỹ, cũng vừa hay có chút nghiên cứu Đông y đối với khoa giải phẫu thần kinh, có lẽ có thể tra ra chút gì.

Có điều trong lúc nhất thời cô lại không phát hiện lời nói của mình thật sự kỳ cục, nghe thế nào đều giống như đầu Viêm Dạ Tước bị đụng hư.

Viêm Dạ Tước xác thực nghe như thế, mi tâm nhíu chặt hơn, thật là một cô gái thích càn quấy, nhưng lúc khuôn mặt tự hỏi anh chuyện này rốt cuộc là như thế nào, nhìn bộ dáng này lại càng thêm đáng yêu, xem ra càng giống như là lo lắng cho anh.

Thật ra thì anh rất thích cô khẩn trương về thương thế của anh, bộ dáng lo lắng của cô, khuôn mặt nhỏ nhắn dịu dàng dưới ánh trăng càng thêm trắng trẻo, cặp mắt to tròn trịa chớp chớp, mà những lời ấy luôn luôn thẳng thắn.

Ở trong hoàn cảnh này, không thể nghi ngờ là một loại hấp dẫn.

Anh đột nhiên thô bạo đưa bàn tay đặt ở sau đầu cô, vừa thu tay lại, sẽ làm cho mặt cô giống như là trực tiếp đưa đến trước mặt anh.

Trình Du Nhiên còn chưa kịp phản ứng, liền bị Viêm Dạ Tước áp môi xuống, vậy mà, đang lúc kinh ngạc, anh trực tiếp khiến nụ hôn này sâu hơn.

Đang suy nghĩ việc mình từng trải qua, anh khẩn cấp cần mùi vị của cô, có loại hơi thở quen thuộc mà hoài niệm, mặc kệ Tiểu Nặc có phải con của anh hay không, mặc kệ cô đã từng có người đàn ông khác hay không, từ giờ trở đi, cô là của anh, về sau cũng sẽ là!

Tay anh vì kềm giữ cô, đặt ở hông và trên lưng cô, xuyên thấu qua trang phục, cũng có thể cảm nhận được xúc cảm ấm áp mê người từ trên da thịt cô truyền đến.

Động tác, vĩnh vi đều là bá đạo!

Trình Du Nhiên bị nụ hôn bất thình lình của anh hù dọa, muốn lui ra, nhưng lại bị cánh tay bền chắc của anh giữ chặt, anh vừa thu lại, khiến cho cả người cô dán vào lồng ngực lửa nóng của anh.

Cô nhìn gương mặt cương nghị gần hơn, không biết vì sao sao vào giờ khắc này, nhìn anh không còn lạnh lẽo, thấy cũng là anh muốn dùng dịu dàng đối đãi với cô, trong lòng đột nhiên ngẩn ra, đôi tay không tự chủ được vòng lên cổ anh, đáp lại nụ hôn đột nhiên xuất hiện.

Bàn đu dây nhẹ nhàng lay động ở trong gió đêm, bầu trời thay đổi từng mảng, ngọn đèn ấm áp chiếu rọi cả trấn nhỏ, đầu kia, thỉnh thoảng truyền đến tiếng hoan hô vui vẻ của mọi người.

Mà ở nơi đây, hai người ở trên bàn đu dây, giống như trời và đất, cũng chỉ có cô và anh.

Ở vào tình thế như vậy, bọn họ di ra một màn ôn tình trong trấn nhỏ.

Không biết lúc nào, nụ hôn này mới kết thúc, mà cả người cô đã bất tri bất giác ngồi ở trên đùi anh, bị anh ôm thật chặt vào trong lòng.

Trên mặt Trình Du Nhiên dâng lên một tia đỏ thắm, cô giương mắt nhìn mặt lạnh lẽo của Viêm Dạ Tước, cô muốn hỏi ra một câu cỡ nào.

Viêm Dạ Tước, nếu như tôi nói sáu năm trước chúng ta đã từng gặp nhau, anh còn nhớ rõ không?

Viêm Dạ Tước khép hờ mắt, nhìn khuôn mặt suy tính của cô, trầm giọng hỏi: "Trình Du Nhiên, mặc kệ tất cả, kể từ bây giờ em...em là của anh."

Anh không muốn nhớ lại chuyện đã xảy ra sáu năm trước, cũng không biết mình có một đoạn ký ức đã biến mất, chỉ biết là hiện tại, anh muốn cô vĩnh vi ở lại bên cạnh mình.

"Lời này của anh có phải quá bá đạo hay không?" Trình Du Nhiên cười bất đắc dĩ, sau đó ngước mắt nhìn anh, thầm nói: "Anh nói phải là phải sao? Tôi không chấp nhận."

"Tôi nói phải là phải!" Giọng nói trầm thấp của Viêm Dạ Tước vang lên, ngay sau đó, Viêm Dạ Tước dùng chiêu bài bá đạo hôn nhau lần nữa để ngăn chặn cô nói những lời làm mình tức giận.

Đêm này, cảnh sắc mù mịt, hứng gió biển thổi, nghe âm nhạc đặc sắc trên trấn nhỏ, Viêm Dạ Tước dần dần buông xuống lạnh lùng trước nay của anh, đem dịu dàng chưa bao giờ có biểu di trôi qua với người trong ngực, mà Trình Du Nhiên không tin tưởng vào tình yêu, cũng dần dần đẩy ra những lo lắng, thấy được ánh sáng.

Vậy mà, vào ban đêm ôn tình* bắn ra bốn phía, ở Newyork, bầu trời buổi chiều lại âm u, mặt trời vừa còn chiếu trên cao, vào lúc này liền thay đổi thành mây đen giăng đầy, giống như có bão táp lớn sắp ập tới.

*ôn tình: tình cảm dịu dàng

Mà ở trong trận bão táp này, lại nghênh đón gió bão lớn hơn!