Mẹ Kế - Linh Nhân Thịnh Thế

Chương 78: MÙA XUÂN ẤM ÁP




Ánh nắng sớm soi rọi cả một góc phòng, hắt lên gương mặt người đang say ngủ. Dịch Diệp Khanh từ từ mở đôi mắt ra. Mới ngủ dậy cô chưa kịp thích ứng với ánh sáng, bỗng dưng nhận ra một gương mặt xinh đẹp ngay sát mặt mình, đại tiểu thư sửng sốt, sau đó đã kịp phản ứng, "Dậy từ lúc nào thế?" Giọng Dịch Diệp Khanh nhừa nhựa, âm dinh dính vào nhau mang chút nũng nịu mang chút đáng yêu.

"Vừa mới thôi.." Giang Nhược Trần mỉm cười, nụ cười chất chứa sự mệt mỏi. Kỳ thật, Giang Nhược Trần vẫn chưa chợp mắt, Dịch Diệp Khanh ngủ được bao nhiêu cô thức nhìn bấy nhiêu. Cô sợ một khi mình nhắm lại, đến lúc tỉnh dậy chợt nhận ra tất cả chỉ là giấc mơ mà thôi, hạnh phúc bất thình lình ập đến, làm lòng người lo sợ được mất.

"Mấy giờ rồi?" Nhìn người bên cạnh mặc đồ ngủ, Dịch Diệp Khanh có chút ngượng ngùng, cánh tay lộ ra ngoài lập tức chui vào chăn. Chiếc chăn mỏng manh mà che đi cảnh xuân vô hạn.

"Giấu gì mà giấu, gì tôi cũng thấy rồi mà!" Giang Nhược Trần vẫn mỉm cười như trước. Cô ôm lấy đại tiểu thư đang giấu mình trong chăn. Đầu chạm đầu, thân mật vô cùng. Vuốt ve một hồi, Tổng giám đốc Giang giơ tay nhìn đồng hồ, "Tám giờ rồi, tôi phải dậy. Chín giờ rưỡi tôi phải họp hội nghị. Em ngủ tiếp đi."

"Hiếm có à nha, Tổng giám đốc Giang hôm nay sao không đi tập thể dục? Chẳng lẽ mặt trời mọc đằng tây?" Giang Nhược Trần là một công dân sinh hoạt tốt, sáng nào cũng dậy sớm tập thể dục, vẫn luôn kiên trì như vậy, gió mặc gió, mưa mặc mưa, vậy mà cũng có lúc lười biếng.

"Cũng chẳng có gì kỳ lạ hết, chỉ là tôi noi gương người xưa", Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Dịch Diệp Khanh, Giang Nhược Trần nhếch môi, đứng dậy cười nói, "Đêm xuân vắn vủn có ngần, ngai rồng từ đấy chậm phần vua ra..."(1)

"Giang Nhược Trần, đồ lưu manh!" Dịch đại tiểu thư hận đến nghiến răng nghiến lợi, càng quấn chăn chặt kín cả người. Trái lại Tổng giám đốc Giang chúng ta vẫn tỏ ra đứng đắn như không có chuyện gì, bỏ mặt Dịch Diệp Khanh đang làm trò, đi thay áo ngủ tơ tằm sang trang phục công sở. Cô thừa lúc tên oắt con kìa còn ngủ say trên giường thì chạy về phòng mình mang qua. Cô làm vậy chỉ vì muốn sáng hôm nay càng tốt đẹp hoàn mỹ.

"Vậy ngày hôm nay tôi phải về bệnh viện hả?" Nhìn Giang Nhược Trần mang bra vào che khuất hai ngọn núi ngạo nghễ, cổ họng Dịch Diệp Khanh đánh một vòng, lặng lẽ nuốt nướt bọt.

Giang Nhược Trần đang chỉnh lại quần áo, chợt nhận ra Dịch Diệp Khanh đang lén lút nhìn mình. Cô hơi cong khóe môi, "Không cần, bác sĩ bảo bệnh của em ở nhà tịnh dưỡng vẫn tốt!"

"Giang Nhược Trần, chị đang làm rối loạn kỉ cương, phép tắc vì việc tư sao?"

"Coi như vậy đi!"

Nhớ đến đêm ấy Giang Nhược Trần chỉ thẳng vào mặt cô, hét ầm trời rằng phải trở về bệnh viện, Dịch Diệp Khanh đến bây giờ vẫn còn để bụng. Nhưng nghe đến lời ngon tiếng ngọt của Giang Nhược Trần, trong lòng cô vui sướng không ngớt, nên không so đo gì nữa. Đêm qua cô cùng người phụ nữ dịu dàng này dây dưa với nhau, nay đã lại trở về Tổng giám đốc Giang cao cao tại thượng không thể với tới, cô có chút buồn bã mất mát.

"Tôi phải đi, em không muốn nói gì với tôi sao?" Dịch đại tiểu thư còn chìm đắm trong ấm ức của mình. Giang nữ vương sau khi quần áo chỉnh tề bước hai bước về giường lần hai, nằm lên người tên oan gia. Thừa dịp tên kia còn đang thất thần, cô hôn lên trán, "Tôi sẽ nhớ em, bảo bối à!"

Gì chứ? Giang Nhược Trần gọi cô là bảo bối? Còn nói là sẽ nhớ cô? Là Giang Nhược Trần đổi tính, hay là thính lực Dịch Diệp Khanh có vấn đề? Dịch đại tiểu thư ngoáy ngoáy lỗ tai, làm sao cũng không tin được mấy lời này từ miệng Tổng giám đốc Giang thốt ra...

Thấy dáng dấp ngây ngốc ngờ nghệch của oắt con kia, phỏng chừng là đang phỉ báng mình, Giang Nhược Trần mặc kệ, không thèm để ý Dịch Diệp Khanh nghĩ như thế nào. Hai tay cô ôm ngang eo Dịch Diệp Khanh, nhìn người nằm dưới, gằn từng chữ, "Tiểu Dịch! Ngoan! Nói với tôi — 'Em cũng sẽ nhớ chị, em sẽ chăm sóc bản thân thật tốt, chị cứ yên tâm đi làm đi!'"

Mỗi từ Giang Nhược Trần nói ra tựa như có ma lực. Cô vừa dứt lời, một đại tiểu thư luôn làm theo ý mình vậy mà như con vẹt lặp lại không thừa không thiếu một chứ. Khó thấy được Dịch Diệp Khanh ngoan như vậy, Tổng giám đốc Giang vui mừng như kí được hợp đồng tỉ đô với doanh nghiệp lớn. Vỗ nhẹ gò má đại tiểu thư, dịu dàng nhìn sâu vào đôi mắt, bịn rịn nói, "Nghi ngơi tốt nha, ngoan nghe lời..."

Một đêm không ngủ nhưng thần thái Giang Nhược Trần vô cùng sáng láng, vô cùng uy phong. Hội nghị được diễn ra trong bầu không khí tươi vui. Nhưng bất đồng đó là hôm nay Tổng giám đốc Giang liên tục nhìn đồng hồ trên tay mình,

Vừa xong hội nghị, Giang Nhược Trần phóng như bay về biệt thư Dịch gia, vú Ngô vô cùng kinh ngạc khi thấy phu nhân vẻ mặt mệt mỏi phong trần chạy về, chiếc khay cầm trong tay suýt rơi xuống đất, nhưng Tổng giám đốc Giang chúng ta không lo lắng mấy chuyện này. Cô nhìn vú Ngô bưng cơm nước rời đi, cô bất chợt nhíu mày, "Tiểu thư còn chưa rời giường sao?" Chẳng lẽ nhóc con kia nằm lì trên giường sáng giờ, Giang Nhược Trần nghĩ thầm, hay là có chỗ nào khó chịu?

Vú Ngô thấy đôi mày của phu nhân nhăn lại thành chữ "Xuyên" (川), không dám giấu diếm, "Vú gõ cửa phòng tiểu thư, tiểu thư nói đau đầu, không muốn ăn, phu nhân ngài xem thử..."

"Cái này để tôi đưa lên cho cô ấy, vú Ngô cứ yên tâm." Vừa nói chuyện, Giang Nhược Trần vừa nhận lấy chiếc khay trong tay vú Ngô, sau đó đi về phía cầu thang. Điều cô lo lắng lúc này chính là Dịch Diệp Khanh bị bò đá rớt não rồi chăng.

Giang Nhược Trần vừa mới nhấc chân, chẳng ngờ cổ tay bị vú Ngô bắt lại. Thấy vú có điều muốn nói lại thôi, Giang Nhược Trần dừng bước.

"Phu... Phu nhân, ngài đừng để tiểu thư đi bệnh viện được không? Thật ra... Thật ra tiểu thư không hề thích bệnh viện, ngược lại còn có chút sợ chỗ đó, năm ấy phu nhân... À! Vú là nói mẹ tiểu thư hay đi bệnh viện, nên tiểu thư lúc nhỏ đã rất ghét bệnh viện và bác sĩ, do đó tiểu thư từ nhỏ dù có gặp bệnh gì cũng chỉ để mỗi bác sĩ Trần chữa mà thôi, nên xin phu nhân..."

"Vú Ngô, tôi sẽ không ép cô ấy nữa đâu, vú cứ yên tâm..." Giang Nhược Trần nói nhẹ nhàng nhưng đầy trách nhiệm, trước kia để tính toán oắt con rơi vào bẫy, cô đã dùng hết mọi thủ đoạn. Một lần lại thêm một lần cô ép buộc Dịch Diệp Khanh chỉ để đạt được mục đích. Cô đã cố ý chọn lựa việc xem nhẹ cảm nhận người ta. Bước tiếp theo, tình yêu bền lâu không thể mãi luôn dựa vào thủ đoạn. Hôm nay chính là lúc cô thu lại cái gai trên người mình...

Giang Nhược Trần bước nhanh lên lầu, tâm tình khẩn trương làm cô bỏ qua cả phép lịch sự là gõ cửa trước khi vào phòng. Thấy người ta nằm trên giường, lúc này cô mới thoáng thở phào nhẹ nhõm. Nhẹ nhàng đặt khay thức ăn xuống, cô luồn tay vào mớ tóc tìm đến trán Dịch Diệp Khanh.

Đại tiểu thư thật vất vả mới ngủ được, tức thì cô cảm thấy lành lạnh nơi vầng trán làm giật mình tỉnh giấc, "Sao chị về rồi? Đến giờ tan ca rồi sao?" Vừa mở đôi mắt còn ngái ngủ ra, lại gặp hình bóng quen thuôc, cô tưởng chừng như đã trải qua cả đời rồi.

Rõ ràng chỉ mới rời nhau vài tiếng đồng hồ, lại tựa như cách nhau mấy thu, Giang Nhược Trần sờ trán Dịch Diệp Khanh, nhất thời không biết nói gì, một lúc lâu sau mới thở dài nói, "Tại sao em lại không ngoan nữa rồi?"

"Tôi làm gì mà không ngoan?" Từ lúc Giang Nhược Trần đi rồi, cô vẫn luôn lâm vào tình trạng mâu thuẫn và đấu tranh nội tâm. Cô không thể phủ nhận rằng từ đêm qua đến sáng nay Giang Nhược Trần mang đến cô cảm giác hoàn toàn khác lạ. Hai người yêu nhau là một loại hạnh phúc cô chưa bao giờ trải nghiệm qua. Nhưng hạnh phúc đi qua chỉ còn lại vô tận tự trách và áy náy vô vàn...

"Vì sao không ăn trưa? Em đáp ứng tôi sẽ ngoan ngoãn,..."

"Bữa trưa? Sao giữa trưa chị đã chạy về? Họp hành xong chưa?" Phải biết rằng ai cũng biết Tổng giám đốc Giang có thể không ăn trưa, nhưng không thể thiếu ngủ trưa.Vào buổi trưa Giang Nhược Trần phải ngủ đúng một giờ, chuyện này đã được ghi vào nhật trình. Đại tiểu thư đã biết điều này khi còn làm trợ lý cho Tổng giám đốc.

"Họp xong rồi. Vì muốn ăn trưa với em nên mới quay về. Chẳng lẽ Dịch đại tiểu thư không nể mặt mũi tôi sao?" Giang Nhược Trần chờ đợi đại tiểu thư phản ứng lại, nhưng đợi nửa ngày oắt con này nói thầm gì đó trong miệng không chịu rời giường, ai oán nhìn Tổng giám đốc Giang. "Em thật không nể mặt tôi?"Giang Nhược Trần nói.

"Không phải là không nể mặt mũi mà là ra giường..."

"Gì? Ra giường thì sao?" Nhìn Dịch Diệp Khanh níu chặt ra giường, Giang Nhược Trần lại liếc mắt nhìn ra giường màu xanh nhạt, như nghĩ đến điểu gì. Lại nhìn Dịch đại tiểu thư mặt đỏ như gấc, vậy càng xác nhận suy đoán của mình, cô không khỏi cười nhẹ, "Phụ nữ sẽ có ngày như vậy, làm gì mà phải xấu hổ chứ?"

"Đừng nói nữaaaa!" Thẹn quá hóa giận, đại tiểu thư chui đầu vào núp trong chăn, mặc cho Giang Nhược Trần khuyên bảo cách nào cũng không thèm vươn đầu đà điểu mình ra.

"Mau dậy đi cục cưng ngoan. Không là vú Ngô lo đó, ngộ nhỡ để vú thấy em vậy còn tưởng tôi ức hiếp em thì sao đây?" Giang Nhược Trần vừa dụ vừa dỗ, dốc toàn lực bản năng làm mẹ của mình ra, nhưng đại tiểu thư chúng ta vẫn không lay chuyển chút nào. Nói đến vú Ngô, Dịch đại tiểu thư càng kích động hét lên, "Không dậy, không dậy, không dậy đâuuu! Vú Ngô thấy mất!"

"Vậy cũng đâu thể cả đời không dậy?" Nói đến chỗ mấu chốt, Tổng giám đốc Giang bắt đầu bày mưu nghĩ kế, tấn công trái phải, không ngừng làm rối trí người giả chết kia, "Mau dậy, tôi có cách, vậy còn dễ hơn làm người khác nghi ngờ..."

Nghe xong câu này, đại tiểu thư trốn trong chăn mới từ từ thò đầu ra, "Chị có cách gì?"

"Đổi ra khác thôi, không phải em thích gì đều giữ một phần dự bị sao?" Hóa ra Dịch đại tiểu thư từ nhỏ đã có máu xa xỉ, bất luận mua gì cũng thích mua hai thứ, nhỏ thì như cục gôm cục tẩy, lớn thì nữ trang. Mọi thứ đều như vậy. Tất nhiên ra giường cũng không ngoại lệ, trong ngăn kéo một xấp thật dày thì hết một nửa đã giống nhau như đúc.

Được Giang Nhược Trần nhắc nhở, đại tiểu thư động tâm. Lúc này cô mới chui ra khỏi chăn, thân thể muốn đứng dậy. Có lẽ là sợ người ta thấy cơ thể mình, cô vẫn giữ chặt chăn không dám buông tay. Giang Nhược Trần hiểu tên nhóc này đang nghĩ gì, thấy cô loay hoay xuống giường, cũng không chấp nhặt. Giang Nhược Trần nhanh nhảu lấy một bộ ra giường giống y trong ngăn kéo ra thay. Còn Dịch Diệp Khanh hai tay giữ chăn từng bước từng bước đi về phòng tắm, nhìn tướng tá lạch bạch lạch bạch giống y như chim cánh cụt vụng về làm người ta buồn cười.

Đợi Dịch đại tiểu thư đóng cửa phòng thay đồ, Giang Nhược Trần mới bắt tay vào việc dọn giường. Vết máu đỏ sẫm trên ra đập ngay vào mắt, mặc dù đã khô lại, nhưng tựa như ánh sáng rực rỡ chói qua tim cô.

Giang Nhược Trần cẩn thận thay ra giường. Đến khi Dịch Diệp Khanh thay quần áo xong xuôi thì ra "sạch" đã bọc lấy giường rất phẳng phiu. Thấy vết tích khó xử kia biến mất, rốt cuộc Dịch đại tiểu thư thấy lòng mình thanh thản không ít. Chỉ là khi cô liếc nhìn Giang Nhược Trần vẫn ôm khư khư thứ "bẩn" đó tựa như bảo bối, đại tiểu thư bước vội đến muốn đoạt đi, "Đưa lại cho tôi, tôi đi vứt!" Trong mắt đại tiểu thư, món đồ này không khác gì bằng chứng phạm tội của kẻ giết người, chỉ có hủy thi diệt tích thì người ta mới không phát hiện được.

Có điều Tổng giám đốc Giang chúng ta không nghĩ như vậy. Thấy đại tiểu thư giận dữ đến độ cuống cuồng, cô giương mày nhếch môi cười rất đắc ý, "Không cho! Bây giờ nó cũng giống như em, tất cả đều là của tôi!"

"Đồ điên!" Dịch Diệp Khanh thả tay với Tổng giám đốc Giang mặt như lưu manh. Tức giận để lại một câu cảm thán, ảo não đi xuống lầu.

Rốt cuộc Dịch đại tiểu thư không biết được ra giường của mình đã đi về đâu. Đồ lưu manh chết tiệt, ưng giấu thì giấu đi, dù sao cũng chẳng phải đô la, không sợ trở nên không đáng một đồng.

Giang Nhược Trần cùng Dịch Diệp Khanh ngồi cùng bàn ăn cũng chẳng có gì kỳ lạ, kỳ lạ chính là bữa ăn này vô cùng nhẹ nhàng, tựa như gái mới về nhà chồng vậy. Dịch đại tiểu thư vừa nhận tình yêu, sự chăm sóc từ Giang Nhược Trần, vừa thấp thỏm lo âu tòa án lương tâm mình phán tội.

Từ lúc hiểu lòng nhau, tình cảm hai người không ngừng phát triển, Giang Nhược Trần vì duy trì sự thân mật này mà nghĩ hết cách, thay đổi hình tượng lạnh lùng hà khắc của một nữ doanh nhân kiên cường đứng đầu một công ty. Đối với Dịch Diệp Khanh, cô luôn chăm sóc tỉ mỉ cẩn thận. Tất cả sự dịu dàng ân cần của người phụ nữ cô đều thể hiện trước người này.

Sau "đêm định mệnh" ấy, hễ đến nửa đêm, Giang Nhược Trần sẽ kiếm cớ chui vào khuê phòng thiên kim tiểu thư Dịch, không phải để thân mật mà chỉ là đã quen với cơ thể ấm áp ấy.

Vì né tránh bức ảnh nằm trên đầu giường, đại tiểu thư tuyệt đối không bước qua phòng Tổng giám đốc Giang nửa bước. Về điều này thì Giang Nhược Trần hiểu và cảm thông. Ai bảo người cô thích là con rùa rụt cổ, nhát gan làm chi. Cô đành chịu thiệt thôi. Về việc này, Dịch đại tiểu thư cũng rất ăn ý. Dù trễ thế nào cô cũng sẽ để cửa cho "Đăng Đồ lãng tử" chui vào. Vì vậy sau này hai người luôn lấy chuyện này ra chọc ghẹo nhau.

Có lần Tổng giám đốc Giang về trễ, thừa dịp đêm đen vắng người, cô rón rén chuồn êm vào phòng đại tiểu thư. Vậy mà Dịch Diệp Khanh đang ngủ say như chết, nghe được tiếng động, theo bản năng đá một phát vào Tổng giám đốc Giang lăn quay xuống giường.

Bên này đại tiểu thư và Giang nữ vương lén lút thân mật, bên kia Lê Nặc và yêu tinh cũng không nhàn rỗi...

(1) "Đêm xuân vắn vủn có ngần, ngai rồng từ đấy chậm phần vua ra..." (Tản Đà dịch)

Trích trong Trường hận ca của Bạch Cư Dị

Hán Việt:

"Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi.

Tòng thử quân vương bất tảo triều."