Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài

Chương 36: Nhóm vị hôn phu




Lý Hi không hiểu suy nghĩ trong đầu Kỷ Lương, nhìn thấy mặt cô cau có, hắn tưởng cô đang lo lắng về gã đàn ông đang bám dính kia, liền mở miệng an ủi: “Yên tâm đi, không vấn đề gì đâu.”

“Ừ!” Hi vọng thế, Kỷ Lương nở nụ cười gượng gạo.

Lý Hi gật đầu, nhìn cô một lúc, sau đo rút trong ba lô của mình ra một túi đồ trang điểm: “Ngồi xuống đi.” Cô nàng này nhìn vốn cũng không tệ lắm, nhưng sao lại cứ tự mình làm mình trở nên nhếch nhác như vậy chứ.

“Hả?” Kỷ Lương ngẩn người để mặc hắn kéo cô ngồi xuống salon, sau đó trợn mắt nhìn Lý Hi lấy các loại sản phẩm từ túi đồ trang điểm ra…

“Chất da rất đẹp, cũng không cần dùng quá nhiều phấn, thật là tức chết người ta mà… Ánh mắt này, trừng to như mắt bò thế làm gì… Lông mày của cô bao lâu rồi không sửa thế hả, dáng lông mày đẹp thế này nhưng cũng phải chỉnh sửa một chút chứ… Còn nữa, cô nói xem, môi cô thế này là sao? Chết tiệt, khô ráp đến tróc cả da ra thế này à… Làm phụ nữ như cô… đúng là thật quá mất mặt…”

Kỷ Lương âm thầm đổ mồ hôi lạnh, vì đang có việc nhờ hắn nên đành ngoan ngoãn thu gọn hết gai góc của mình lại, cứ để cho hắn tác quai tác quái một lần đi. Cô yên lặng, để mặc hắn tô tô vẽ vẽ loạn cả lên như đang vẽ tranh trên mặt cô vậy.

“Còn nữa, nếu muốn tôi đóng giả làm vị hôn phu của cô, thì chúng ta cũng phải thân mật một chút. Cô cũng phải ra dáng phụ nữ một chút chứ…” Làm xong, Lý Hi thu dọn đồ đạc lại, vừa lòng thưởng thức thành quả của mình.

Kỷ Lương tuy không phải là người đẹp kiều diễm, ấn tượng gì, nhưng cũng thuộc loại nhìn qua đã thấy thanh tú, xinh tươi, nhìn lâu cũng không thấy chán. Hơn nữa, lớp trang điểm nhàn nhạt tự nhiên này khiến cặp mắt linh động càng thêm tươi sáng, đôi môi được tô lên một lớp son bóng càng trở nên hồng hào, gợi cảm, rất… ngon miệng, kết hợp với làn da trắng hồng nõn nà của cô, thì vừa nhìn đã thấy… chà, dùng cách nói hiện đại thì là vô cùng tươi trẻ. Lý Hi vừa lòng thưởng thức tay nghệ của mình, là một bậc thầy trang điểm, hắn quả nhiên có khả năng biến gỗ mục thành gỗ hương.

“Ôi! Cảm giác cứ kì kì thế nào ấy!” Giống như đang đeo mặt nạ vậy. Kỷ Lương làm mặt quỷ, không ngừng vặn vẹo các cơ mặt của mình.

Lý Hi đưa tay ôm đầu, cô nàng kia chỉ cần lên tiếng là đã phá hỏng cảm giác tươi mát kia rồi: “Vừa rồi cô có nghe tôi nói không thế? Phải thân mật một chút, dịu dàng một chút, ra dáng phụ nữ một chút…”

Thân mật một chút? Cái này cô biết! Kỷ Lương kéo tay hắn qua, kéo hắn ngồi xuống cạnh mình, ôm vai hắn: “Thế này đủ thân mật rồi đúng không…” Còn dịu dàng, ra dáng phụ nữ à, ừ, giọng mềm xuống một chút là được: “Hi, người ta thế này đã đủ dịu dàng, đủ ra dáng phụ nữ chưa!”

Lý Hi chấn động nhìn quái vật đang ngồi cạnh mình --- hàng này là pê đê phải không? Có phải là một gã đàn ông vừa chuyển đổi giới tính thành công, mới từ Thái Lan về, cho nên hành vi cử chỉ mới có thể trái ngược với khuôn mặt kia như vậy?

“Này, nét mặt của anh.” Cứ như gặp quỷ ấy! Kỷ Lương trừng mắt nhìn hắn.

Hắn tự định thần lại, quyết định phải dạy dỗ cô cho thật kỹ càng, xem sự dịu dàng mà phụ nữ nên có, và cái gọi là ra dáng phụ nữ ấy nó như thế nào.

“Dịu dàng không nhất thiết là cứ phải nhớt cái giọng cô ra như thế, đây là cảm giác. Trước hết, cô phải tự nhiên một chút… Đúng, cô phải tự nhiên một chút, sau đó, nhìn sâu vào mắt tôi, mềm mại một chút, đừng có làm ra vẻ như gái nhà lành bị áp bức thế chứ… Sau đó, lát nữa, cô đừng có chuyện gì cũng giành lấy lên tiếng trước, nhớ cho kỹ, giờ tôi là người đàn ông của cô, là người để cô dựa vào…”

Đang mải nói, cả hai người chợt nghe bên ngoài cửa có tiếng dừng xe.

Kỷ Lương cuống lên: “Anh ta đến rồi.”

“Mẹ ---.” Người chưa vào, tiếng đã vào trước. Kỷ Duệ hô to muốn nhắc nhở Kỷ Lương, kẻ địch lớn đã tới: “Mẹ, ông chú kì quái lại tới nữa…”

Cửa mở, thân người cao lớn đứng sừng sững ở đó, ngỡ ngàng nhìn đôi nam nữ đang có cử chỉ thân mật quá mức trên ghế salon kia.

“Tiểu Duệ, cháu về rồi à.” Lý Hi đứng lên, xoay người, rất tự nhiên nói với Kỷ Duệ: “Cháu mau đi cất cặp sách vào phòng đi, lát nữa chú đưa hai mẹ con đi ăn cơm…” Khóe mắt hắn hơi liếc sang bóng người vẫn đang đứng sững tại chỗ kia. Đối phương vẫn còn ở đó. Lý Hi không phủ nhận rằng hắn hơi hiếu kì, rất muốn nhìn xem nhân vật có thể khiến Kỷ Lương cảm thấy lo lắng như thế rốt cuộc là người như thế nào: “Cháu bảo ông chú kì quái gì đó đi về đi, đêm nay mẹ cháu không rảnh…”

Khi tầm mắt hướng về phía người đứng đối diện kia, Lý Hi ngẩn ra một chút, rồi hai mắt lập tức sáng lên, bất tri bất giác mà kích động đến run rẩy toàn thân…

Đôi mắt lạnh lung của Hạ Vũ đảo qua gượng mặt đẹp đến quá mức của Lý Hi, long mày khẽ nhìu: Cô nàng này kết giao với những tên quái quỷ gì đây.

“Em định ra ngoài à?” Hạ Vũ nhìn Kỷ Lương, đây là lần đầu tiên anh thấy cô trang điểm.

“Ừ.” Kỷ Lương đi tới, chủ động cầm tay Lý Hi: “Tôi quyết định đính hôn với Hi rồi, chúng tôi đang định đi ăn kỉ niệm một chút.”

“Đính hôn à!” Hạ Vũ nhìn chằm chằm vào bàn tay hai người đang nắm chặt kia.

Lý Hi kín đáo rút tay về, sắc mặt hơi xấu hổ, ngại ngùng nói: “Tôi thấy, đính hôn là chuyện lớn, vẫn nên suy nghĩ kĩ một chút thì hơn.”

Khóe miệng Kỷ Lương vừa kéo lên đã phải hạ xuống, chuyện cô lo lắng nhất quả nhiên đã xảy ra. Lý Hi không đủ sức chông chọi lại kiểu đàn ông như Hạ Vũ.

“Lý Hi, mẹ nó chứ, anh đưng có háo sắc ở đây được không?!” Kỷ Lương kín đáo nhéo mạnh một cái vào lưng Lý Hi, nhỏ giọng nói:

“Người đàn ông này rất quyên rũ.” Lý Hi nuốt nước miếng một cái, nhỏ giọng đáp lại: “Hoàn toàn hợp khẩu vị của tôi.”

“Nếu anh thích anh ta như vậy, thì càng nên chia rẽ tôi và anh ta, để cho anh ta tuyệt vọng đi, sau đó anh mới có cơ hội chứ."

Hai người đứng đó thì thầm to nhỏ, còn Hạ Vũ đứng ở cửa tiếp tục trầm mặc, khiến người ta không thể đoán được tâm tình của anh.

“A --- cũng đúng nhỉ!” Lý Hi nghĩ nghĩ, thấy nàng nói có lý, lập tức vòng tay ôm vai Kỷ Lương nói: “Tôi cân nhắc kĩ rồi, đính hôn với Lương là quyết định cực kì chính xác, bắt đầu từ giờ phút này trở đi, tôi chính là vị hôn phu của cô ấy!”

“Vị hôn phu à!” Hạ Vũ lặp lại lời của hắn, cố tình đọc to, rành mạch ba chữ kia lên.

“Đúng, vị hôn phu.” Kỷ Lương gật gật đầu, nhấn mạnh lại lần nữa: “Anh ấy rất tốt với tôi, cũng rất tốt với Kỷ Duệ, mấy năm nay anh ấy vẫn thường chăm sóc cho tôi, sau này cũng sẽ tiếp tục chăm sóc cho tôi.”

Im lặng, sự im lặng kì dị khiến Kỷ Lương cảm thấy như có thể nghe được tiếng tim mình đang đập --- thình thịch --- thình thịch --- thình thịch ------

Mỗi một lần đối mặt với anh, cô đều không thể kiểm chế sự bối rối của mình. Đây là di chứng do nhiều năm tình cảm trước để lại, là bệnh, phải chữa trị. Phương pháp chữa bênh tốt nhất là phải đuổi anh ra khỏi cuộc sống của cô, để hai người trở thành người xa lạ, bởi vì, anh chính là nguồn gốc căn bệnh của cô.

Ầm---

Cánh cửa đột nhiên bị người bên ngoài mở rộng ra, một bóng người vọt vào trong phòng, lướt qua vị thần giữ cửa tôn quý đang đứng kia, cố lấy dũng khí chạy tới, ôm Kỷ Lương hét to: “Hạ Vũ, Lương Lương bé nhỏ là của tôi, chúng tôi đã sắp đính hôn rồi, anh không thể cướp đoạt người yêu của tôi được.”

Kết quả thì, Thi công tử cũng coi như là một người có nghĩa khí, sau khi cân nhắc kĩ lưỡng, hắn vẫn quyết định tình nghĩa chạy đến đây hỗ trợ Kỷ Lương.

Sau khi làm ầm lên, Thi Thanh Trạch mới phát hiện ra trên vai Kỷ Lương còn một cánh tay nữa, hai gã đàn ông một trai một phải ôm Kỷ Lương, còn Kỷ Lương? Đã hóa đá rồi!

“Hai vị hôn phu à?” Người đàn ông đứng như tượng đá nãy giờ kia khẽ nhíu mày, hai tay vòng qua ngực nhìn hai người đàn ông và một người phụ nữ đang đứng trong phòng khách.

“Tôi mới là…” hai gã đàn ông đồng loạt lên tiếng, rồi cùng dừng lại.

Rầm ---

Cánh cửa lại bị đẩy ra, Tần Dịch là vọt vào, vừa lao vừa hét: “Đội trưởng Lương, làm bạn gái của tôi đi.”

Để cô chết đi cho xong.

Kỷ Lương quyết định bước vào trạng thái chết giả.