Mẹ Mạnh Mẽ Mua Một Tặng Hai

Chương 118




Trình Quân Hạo thở dài một hơi, đối với CBD mà nói, xì căng đan lần này chắc chắn không thoát được, nhưng là. . . . . . Tình hình này đối với bọn họ rất có ích.

Chỉ trong thời gian một ngày, tin tức đã nhanh chóng lan truyền, người của Trình Quân Hạo, cộng thêm An Bình ra tay, hình tượng An Tâm Á ngay lập tức thuận lợi lên cao, mà những tin tức về Ôn Tâm hôm nay được tuôn ra, trên web có người tung ra rất nhiều hình của cô tay nào là bồi rượu, bồi ngủ với các đạo diễn, gồm có đạo diễn Lưu người đở đầu đã một tay nâng đở cô ta đến với sự nổi tiếng hiện tại. . . . . .

Trong nhất thời, khán giả vô cùng xôn xao.

Trên web nhất thời bàn luận sôi nổi, ra sức chỉ trích mắng chửi ả ta, không khí vô cùng ngột ngạt, một chiêu này của Trình Quân Hạo quả thật đủ độc, đối với một nữ nghệ sĩ mà nói, sợ nhất chính là việc bại lộ những hình ảnh khiêu dâm mất hình tượng loại này, mấy chuyện bồi ngủ lên giường. . . . . .

Sẽ làm cho khán giả vô cùng chản ghét mình, làm cho ngay cả một người nghệ sĩ dù đang rất nổi tiếng cũng rất khó khăn để tiếp tục sinh tồn, họ sẽ rất nhanh chóng bị tảy chay, quả nhiên, đối với người luôn cố gắng xây dựng hình ảnh Nữ Nghệ Sĩ vừa xinh đẹp cùng rất có tài, thuộc phái thực lực như Ôn Tâm, không có ngờ tới cuối cùng cũng xảy ra loại chuyện như vậy, trong lúc nhất thời quần chúng khó có thể tiếp nhận, nhưng lời phỉ nhổ không ngừng bay tới, chuyện này hoàn toàn giáng cho Ôn Tâm một đòn đả kích trí mạng.

Lập tức CBD liền tiếp tiếp đón các công ty lớn cần quảng cáo thi nhau đến hủy hợp đồng, yêu cầu hủy hợp đồng với Ôn Tâm, đối với sự hổn loạn lần này, Trình Quân Hạo chỉ là cười nhạt, đối với tổn thất lần này, căn bản không coi là gì, tất cả nhưng cuộc hẹn trước với Ôn Tâm cũng đều bị hủy, ngay cả một cái vai phụ cũng không có phần.

Trình Quân Hạo cười bình tĩnh, muốn hủy diệt một người, phải phá hủy người đó đến mức người đó hoàn toàn không còn khả năng chống đỡ, hơn nữa phải không còn một chút năng lực nào để phản lại mình, đối với Ôn Tâm, cho dù hiện tại cô ta muốn đi phát triển ở một công ty giải trí khác, cũng không ai dám thu nhận cô ta.

Trợ lý Lâm lấy báo cáo ra, có một công ty lớn yêu cầu An Tâm Á làm người đại diện phát ngôn, Trình Quân Hạo hơi giật mình, sau đó lại cười ão não, cô gái này, xem ra rất được lòng người nha, cũng có rất nhiều nhà kinh doanh giàu có thực sự thích cô.

"Những chuyện này đi nói với Ngụy Mạn, có thể nhận thì nhận. . . . . ." Trình Quân Hạo mím môi mỉm cười, "Đây cũng là ý của tôi. . . . . ."

"Hiểu. . . . . ." Trợ lý Lâm nhíu lông mày mang theo bảng báo cáo đi ra ngoài.

Trình Quân Hạo mất hồn chốc lát, khẽ mỉm cười, An Tâm Á, có được cơ hội không dễ dàng này, em cũng đừng làm cho người đàn ông của em phải thất vọng. . . . . .

Dư luận trên mạng đã nhanh chóng phân chia phe phái rõ ràng, mọi người thì nhau đưa Ôn Tâm lên đầu gió đỉnh sóng, ngược lại đối với chuyện của An Tâm Á lại không chú ý chút nào, bây giờ đối với chuyện do Ôn Tâm tung ra lại tỏ ra không tin tưởng được bao nhiêu, chuyện này cũng giống như Ôn Tâm tự cầm tảng đá đập chân của mình. . . . . .

Trong việc này cũng có nhiều chuyện rất tình cờ, tất nhiên cũng có người cảm thấy rất khó hiểu, tự nhiên cũng có người hoài nghi chuyện này có vấn đề, nhưng là, hình ảnh trên mạng làm độ tin cậy cao lên rất nhiều, mọi người liền quay qua bàn luận về Ôn Tâm, không ai rảnh đi trông nom An Tâm Á, dù sao cũng là vu khống. . . . . .

Ôn Tâm giận dữ, ả ta bị chọc tức điên khuôn mặt dữ tợn không chịu nổi, ả ta cho rằng sự phản kích của ả ta đã rất thành công, ả ta nghĩ mình đã có thể đem An Tâm Á kéo xuống, thậm chí cũng đã tính toán đến tình huồng xấu nhất, cùng lắm thì rời CBD, tìm một công ty tốt hơn để phát triển, nhưng lại không ngờ được, cuối cùng mọi chuyện lại diễn ra theo hướng này. . . . . .

Ả ta hoàn toàn không ngờ rằng, thì ra CBD vẫn luôn nắm trong tay những tấm hình như vậy về ả ta, nhưng chuyện quá khứ mà ả ta làm trong CBD, hiện tại, đối với ả ta Trình Quân Hạo càng có lực phản kích mạnh hơn, hơn nữa là một kích phải trúng, Ôn Tâm tức giận muốn hộc máu, mặt không có chút máu, trắng bệch không chịu nổi.

Vốn là muốn tiếp cận với các công ty giải trí khác, nhưng ngay cả một cuộc điện thoại cũng không muốn nói chuyện ả ta, Ôn Tâm thầm kêu không tốt, ả đã hao tổn tâm cơ phấn đấu để đạt được thành quả này, bây giờ đã vỡ tan, không còn một mảnh, vô cùng thảm . . . . . .

"Trình Quân Hạo, An Tâm Á, các ngươi là những kẻ đáng chết. . . . . ." Khuôn mặt dữ tợn của ả ta trắng bệch tức giận mắng.

Truyền đến tiếng bước chân ở sau lưng, Ôn Tâm vốn đang tức giận, căn bản không nghe thấy, đang tức giận đến mất hồn, giọng nói của đàn ông vang lên, "Ôn Tâm, bây giờ cô thân bại danh liệt, tất cả đều là do Trình gia, cô không phải muốn báo thù sao? !"

Ôn Tâm đột nhiên cả kinh, lập tức bình tĩnh trở lại, nhìn qua khuôn mặt phách lối của Phó Vũ Hoàng, trong lòng ả ta hơi giận, cũng không dám phát tiết, "Rất muốn như vậy, nhưng không có năng lực, vậy còn ngươi Phó tiên sinh. . . . . ."

Ả ta tất nhiên biết lần trước hắn cũng bị thương tổn không ít, sau này điều tra được là có liên quan tới Trình Quân Hạo, tự nhiên ghi hận trong lòng, cùng với ả ta nhất thời chí lớn gặp nhau.

Phó Vũ Hoàng khẽ cười lạnh, trong mắt phát ra ánh sáng nhàn nhạt lạnh lùng, "Thời cơ đến, những người cùng chí lớn tự nhiên sẽ hợp lại một chổ. . . . . ."

Ôn Tâm cúi đầu không nói, ả ta không biết mình còn có giá trị lợi dụng gì, chỉ sợ Phó Vũ Hoàng sinh tâm tư khác, những tin đồn vừa mới tung ra, khiến ả ta ở làng giải trí cũng thân bại danh liệt, chổ này. . . . . .Ở tại Hổ Bang này vốn đã cực kỳ nguy hiểm, bây giờ Ôn Tâm đã mất đi bảo đảm, ả ta trong lòng càng kinh hãi.

"Ôn Tâm. . . . . ." Phó Vũ Hoàng cười hắc hắc, "Còn có tin đồ, có người bỏ ra một triệu mua một chân của cô. . . . . ."

"Cái gì? !" Ôn Tâm sắc mặt trắng bệch, ả ta chỉ là một diễn viên, cùng chỉ là một người phụ nữ, nếu mất đi một chân, hậu quả có thể tưởng tượng ra được, ả ta sững sờ kinh hãi luống cuống , tay chân run rẩy.

Ánh mắt của Phó Vũ Hoàng sắc bén như dao, "Chỉ là chân của một phụ nữ, lại có người thậm chí nguyện ý bỏ ra một triệu, bộ não Trình Quân Hạo chứa nước lã hay sao? !" Nhưng thông tin tung ra cũng không nói là hắn mua, nhưng Phó Vũ Hoàng không nghĩ ra, ngoại trừ Trình Quân Hạo có thù oán với ả ta, còn có ai nguyện ý bỏ ra giá tiền một triệu, còn mời hẳn cả một sát thủ đẳng cấp, giết gà sao lại dùng dao mổ trâu chứ? !

Phó Vũ Hoàng suy luận theo cả trăm cách vẫn không có cách nào lý giải được, ánh mắt nhìn Ôn Tâm rất lạnh lùng.

Cả người Ôn Tâm nổi lên nổi da gà, "Tôi, tôi không biết. . . . . ." Môi ả ta run run sợ hãi.

"Bộ Phi Yên. . . . . ." Phó Vũ Hoàng cười hắc hắc, "Chỉ sợ là đã trên đường tới thành phố A, Hổ Bang không thể lưu cô nữa, Ôn Tâm. . . . . ."

Ôn Tâm hai tay run rẩy, "Tôi, tôi. . . . . . Anh muốn đuổi tôi đi. . . . . ." Một triệu a, nếu ả ta ra khỏi cái cửa này, rất có thể sẽ ngay lập tức. . . . . . Ả ta quả thật không thể tưởng tượng.

Kiên nhẫn của Phó Vũ Hoàng đã dùng hết, đơn giản phân phó mấy đứa đàn em, "Ném ra ngoài cho ta. . . . . ." Giọng nói có vẻ không nhịn được nửa, giống như người đàn bà này là một con chuột cống, người gặp người đuổi.

"Không, không cần. . . . . ." Sắc mặt Ôn Tâm trắng bệch như giấy, giùng giằng bị người kéo đi ném ra khỏi Hổ Bang.

Phó Vũ Hoàng đưa đầu ngón tay thật dài phủi phủi vạt áo, cười lạnh một tiếng, "Chỉ là một người phụ nữ, là ai lại căm ghét đến như vậy? !" Lúc này hắn sinh lòng hoài nghi.

Hắn cũng không phải e sợ chuyện này, mà là, Bộ Phi Yên danh tiếng của người này, tạm thời hắn không chọc nổi, sát thủ hạng nhất này, ra tay chưa bao giờ thất bại, luôn nhận tiền không nhận người, lãnh huyết vô tình, giết người như giết gà, tạm thời hắn đắc tội không nổi, nếu chỉ bởi vì một người phụ nữ, lại làm cho nguyên khí tổn thương nặng nề lần nữa, hắn thật sự không chịu nổi, ý nghĩ mất đi thực lực rồi đến khi đấu với Ưng Môn sẽ là thảm bại, cái này, thua như vậy thật không đáng. . . . . .

Những ngày này, Trình Quân Hạo dường như vì cuộc sống gia đình mới tạm ổn có chút im hơi lặng tiếng, ông trời cũng giúp hắn, Phó Vũ Hoàng hừ lạnh một tiếng, bỏ xuống tờ báo trong tay, nghênh ngang rời đi. . . . . .

An Tâm Á. . . . . . Hừ. . . . . .