Mẹ Ngốc Cực Phẩm Thật Uy Vũ

Chương 168-1: Vài tia sát khí 1




"Nặc Nhi, tôi ra ngoài viện hít thở không khí." Giang Tiểu Băng đứng lên, quay người đi ra bên ngoài, cùng Mộ Tiêu Tiêu ở trong một cái phòng, quả thật làm cho cô cảm thấy rất ngột ngạt. Phải biết cô và Lam Đình Ngạn trải qua tuần trăng mật ròng rã một tháng, Lam Đình Ngạn căn bản cũng không có chạm qua cô. Dạng hôn nhân này, cô cũng không muốn, thế nhưng mà chuyện đã trở thành kết cục đã định, như vậy cô cũng chỉ có thể lựa chọn đánh bại địch nhân, dùng thực lực rèn luyện từ nhỏ đoạt lại người đàn ông của mình.

Đương nhiên, Giang Tiểu Băng có thể không biết, Mộ Tiêu Tiêu đâu phải là Tiểu Tam gì, cô căn bản cũng là người bị hại. Đơn độc ở trong một cái phòng với Nặc Nhi, bầu không khí còn có áp lực hơn vừa mới rồi.

Ngón tay Nặc Nhi không ngừng vòng quanh mái tóc dài của mình, ánh mắt như lửa gắt gao trừng Tiêu Tiêu, hận không thể dùng ánh mắt giết chết cô ở đây.

"Mộ Tiêu Tiêu, tôi thật không biết cô làm thế nào câu dẫn Lam Đình Ngạn. Cô và Lam Đình Ngạn phát sinh qua bao nhiêu lần? Còn có lần trước cô nói cô tới làm bạn gái Hiên Viên Liệt, chẳng lẽ, cô cũng bò lên trên giường Hiên Viên Liệt sao? Thật sự là có bản lĩnh tốt. Hai người đàn ông kim cương quý báu, đều bị cô đoạt tới tay rồi." thân thể Nặc Nhi nửa nằm, lười biếng nói qua.

Tiêu Tiêu cũng không có bất kỳ biểu lộ gì, cũng không có biểu lộ ra cảm xúc, cô biết Nặc Nhi đây là đang thay Giang Tiểu Băng chế nhạo cô, cái này bản thân cũng là một hiểu lầm, cho nên dù cho Nặc Nhi nói nhiều, cô cũng không muốn phản bác.

Thấy Mộ Tiêu Tiêu không nói lời nào, Nặc Nhi duỗi lưng một cái. Cũng không có tiếp tục nói cái gì, chỉ là trên khóe môi của cô một mực ôm lấy một nụ cười giết người.

Vượt qua đêm thứ nhất ở Italy, không nghĩ tới lại thống khổ như vậy. Một cái giường lớn như vậy. Vừa vặn cho ba người ngủ, ba cái gối đầu kề thật chặt cùng một chỗ. Còn có ba người đều là phụ nữ, cái này khiến cô cũng căng thẳng thở ra một hơi. Tiêu Tiêu ngủ ở tận cùng bên trong nhất, mà Giang Tiểu Băng liền ngủ ở phía ngoài cùng, cô không nguyện ý có bất kỳ tiếp xúc nào với Mộ Tiêu Tiêu, cho nên nghiêng người ra bên ngoài. Một ngày qua đi, cô cơ hồ không có nhìn qua Tiêu Tiêu một chút.

Tiêu Tiêu cũng không có mặt nóng qua đón mông lạnh, bất quá, làm cho cô buồn bực là, sau khi hai người một trong một ngoài, Nặc Nhi liền muốn ngủ ở bên trong rồi.

Mặc dù là hiểu lầm, thế nhưng mà Nặc Nhi khắp nơi đều muốn giết cô.

Nặc Nhi ngồi ở chân giường, nắm lấy chân Giang Tiểu Băng: "Tiểu Băng, tôi không muốn ngủ ở giữa."

Giang Tiểu Băng thờ ơ quét cho Nặc Nhi một cái: "Vậy đêm nay cô đừng ngủ nữa."

"Tiểu Băng, cô cũng không phải không biết, tôi không thích ngủ cùng một chỗ với người phụ nữ này, tôi và cô đổi chỗ." Cô ta nắm lấy chân Giang Tiểu Băng kéo ra bên ngoài.

Mộ Tiêu Tiêu cũng nghiêng thân thể đi tường bên kia, không nhìn tới các cô, cũng không nghe các cô nói cái gì, ngủ, ngủ, ngủ một giấc, ngày mai cái gì cũng qua rồi.

"Tôi cũng là phụ nữ, cô coi như đổi vị trí với tôi, còn không phải ngủ dán vào tôi sao." Giang Tiểu Băng lãnh đạm nói qua.

"cô không phải khác sao, cô là bạn tôi, ai nha, tôi không nên dán vào Mộ Tiêu Tiêu ngủ!" Nặc Nhi cãi lộn lên, chỉ thiếu chút nữa đem giường lật tung.

Nếu như có thể đóng lỗ tai lại thì tốt, cô đã rất nỗ lực không nghe đối thoại giữa Nặc Nhi và Giang Tiểu Băng, có thể căn bản cũng không có biện pháp, vén chăn lên, cô ngồi lên: "Tôi đi ngủ ghế sô pha."

"Mộ tiểu thư, không cần rồi! Chúng ta đều là đến tham gia thi đấu, nên hưởng thụ đãi ngộ ngang nhau, nếu như cô đi ngủ ghế sô pha, ba người chúng ta đều đi ngủ ghế sô pha." Giang Tiểu Băng lập tức nói ra. Cô không nghĩ đến lúc Lam Đình Ngạn nói cô cố ý xa lánh Mộ Tiêu Tiêu, cô muốn thắng bên trên đấu trường đường đường chính chính, nói cho Lam Đình Ngạn, đến cùng ai mạnh hơn ai.