Mẹ Ngốc Cực Phẩm Thật Uy Vũ

Chương 203-2: Tâm đứng lên 2




"Không, mẹ! Mẹ sai rồi! Mẹ không thể." Thanh âm thanh thúy truyền đến, là Hiên Viên Tiểu Nha đi đến.

Bỗng nhiên quay đầu, nhìn thấy con gái bà rõ ràng có mấy phần giật mình: "Tiểu Nha?! Con sao lại thế... Điều đó không có khả năng." Từ hôm qua bà bắt đầu ra lệnh cho người canh chừng Tiểu Nha thật tốt không cho phép cô ra khỏi cửa phòng nửa bước. Vì cái gì Tiểu Nha sẽ ra ngoài rồi.

Mẹ kinh ngạc, đây cũng là trong dự liệu Hiên Viên Tiểu Nha, dù sao hôm qua cô bị trông coi, hơn nữa còn là "Trọng binh trấn giữ" lấy năng lực của cô, nói cái gì cũng ra không được. Thế nhưng là... Người tính không bằng trời tính, cô leo tường, chỉ cần không có để cho cô cùng ngoại giới hoàn toàn ngăn cách, không có vấn đề.

"Mẹ, mẹ nhất định đang nghĩ con là thế nào đi ra, nói cho mẹ cũng không có quan hệ, bởi vì... Tới nơi này không phải một người con."

Hiên Viên Tiểu Nha dứt lời, từ bên ngoài đi tới một người khác.

Anh có thân ảnh cao lớn thon dài, một đầu tóc màu đen cùng mắt đen, lạnh như băng. Anh không có một động tác đều mang ưu nhã cùng bá khí khó mà kháng cự.

"Liệt, Liệt nhi..." Nhất thời mắt Hồng Tuyết Mai trợn tròn, nhìn Hiên Viên Liệt đi tới, trong nháy mắt trong lòng lạnh một nửa, cũng biến thành khẩn trương, nếu như là con trai, xác thực có năng lực kia điều người bà phái đến trông coi Tiểu Nha.

Hiên Viên Liệt nhìn mẹ, ánh mắt rất nhanh rơi xuống Tiêu Tiêu, anh đi qua, nhìn bộ dáng Tiêu Tiêu từ trên xuống dưới.

Phải biết, Tiêu Tiêu đã ở chỗ này sáu ngày, sáu ngày không có rửa mặt, bộ dáng bây giờ có đủ chật vật cũng là nhiều chật vật. Tóc cũng loạn thành một đoàn...

"Đi thôi." Anh lạnh lùng nói với Tiêu Tiêu.

Tiểu Nha lập tức chạy lên trước kéo cổ tay Tiêu Tiêu: "Là, Tiêu Tiêu, chúng ta đi thôi." Có anh ở đây cô mới không có chút nào lo lắng mẹ. Tuy nhiên mẹ cường ngạnh, nhưng là không có biện pháp cầm anh. Tuy nhiên hôm qua bị giam, nhưng là cô chỉ cần gọi điện thoại cho anh, giả bộ đáng thương cầu cứu, là giải quyết. Ha ha...

Tiêu Tiêu lại trầm mặc, con mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm Hiên Viên Liệt, anh hiện tại là cứu cô sao? Trong lòng đã giống đổ nhào, thế nhưng cô biết, lúc này không nên cố chấp, cũng không nên tùy hứng, nếu như không đi theo Hiên Viên Liệt, không cách nào qua núi Kim Vực. Lại phải thiếu anh rồi...

Đi tới, gần sát Hiên Viên Liệt.

"Liệt nhi, con không thể dung túng cô như vậy!!" Hồng Tuyết Mai nổi giận, xác thực không nghĩ tới Liệt nhi thật trở về, phải biết con trai thế nhưng là rất ít về gia tộc. Lại là vì người phụ nữ này.

"Mẹ, mẹ... Quá phận rồi!" Hiên Viên Tiểu Nha cũng tức giận, cô thật không biết vì cái gì mẹ lại biến thành cái dạng này.

"Tiểu Nha, con im miệng!" Hồng Tuyết Mai giận dữ mắng mỏ Hiên Viên Tiểu Nha.

Dọa đến cô run rẩy, cắn răng ngoác miệng ra.

Hiên Viên Liệt giống như không có để ý em gái cùng mẹ cãi lộn, hai con ngươi nhìn chằm chằm Tiêu Tiêu, bàn tay vươn qua, cổ tay nắm ở phần eo của cô, đưa cô dựa sát vào đến bộ ngực của mình.

"Mẹ, con hi vọng đây là một lần cuối cùng mẹ làm khó cô." Ánh mắt anh băng lãnh lúc này mới nhìn về phía Hồng Tuyết Mai.

Câu nói này nhìn như không có cái gì, nhưng kỳ thật lực uy hiếp cực lớn. Hiên Viên Liệt dù sao cũng là con trai của bà, bà vẫn là biết rõ tính cách con trai.

Cắn môi dưới, cau mày, đã không biết có thể nói cái gì.

Lúc này Hiên Viên Tiểu Nha mới thở dài một hơi, vẫn là anh có biện pháp. Đừng nhìn anh bình thường giống như rất nghe mẹ, nhưng kỳ thật, mẹ là rất sợ anh... Cô cũng chỉ bắt lấy điểm này, mới có thể tìm anh cầu cứu.

Ôm lấy Tiêu Tiêu đi ra phòng tối. Hiên Viên Tiểu Nha đi theo sau, một đường không ai dám nhìn, mọi người vừa nhìn thấy Hiên Viên Liệt, đều nhao nhao cúi đầu.