Mẹ Ngốc Cực Phẩm Thật Uy Vũ

Chương 64: Đây là mộng đi




Đã lâu cảm giác đau đớn giống như mang theo điện lưu kim châm tiến lỗ chân lông của cô, cắn răng lại cũng không khắc chế, nghẹn ngào kêu lên.

Giống như là bị lửa nóng nhấn chìm, cô bởi vì đau đớn kịch liệt mà trước mắt biến thành màu đen, nước mắt cuối cùng khắc chế không được chảy xuống. Cô chỉ cảm thụ qua một lần, nhưng là lần này, cơ hồ là để cho cô một lần nữa nhớ tới ban đêm sáu năm trước.

Sắc mặt Tiêu Tiêu càng tái nhợt rồi. Thế nhưng, lại thế nào sánh được trong lòng! Cô thật hận, thật hận người đàn ông này không để ý tới cảm thụ của cô.

Mắt đen nhíu lại, anh bởi vì cô run rẩy mà đình chỉ. Sao lại thế... Cái người phụ nữ này đã sinh qua một đứa nhỏ, làm sao lại còn như thế... Mà lại... Cái này giống... Có thể muốn mạng mỗi một người đàn ông.

"Người phụ nữ đáng chết." Thật chặt ôm người phụ nữ, cô quá có ma lực, mỗi một lần đụng vào để anh muốn ngừng mà không được.

Người mềm mại như thế, anh giống như đã từng có được qua... Nhưng là quá mơ hồ rồi.

Cô nói không nên lời cảm thụ, não cũng là một mảnh mê loạn, chỉ biết là, cuối cùng kết thúc, a, đây là mộng đi. Lại trở lại sáu năm trước đi.

Nước mắt cô không ngừng theo gương mặt tuột xuống. Kết thúc rồi à? Tiêu Tiêu cho rằng như thế.

Lại một lần nữa... Hồi lâu...

Lúc này, cô đã kiệt sức, không muốn nói chuyện.

Mệt mỏi quá, giờ phút này, cô chỉ muốn ngủ một giấc thật tốt.

Cô nhắm mắt lại. Đã không có sức suy nghĩ bất luận cái gì khác, thế nhưng là trong mơ mơ màng màng cô vẫn cảm giác được một cánh tay...

Trong mộng, cô bởi vì âm thanh rên khẽ một tiếng. Đã từ từ mất đi ý thức. Cảm giác mệt mỏi trước nay chưa có, để cho cô rơi vào trong bóng tối, bất tình nhân sự.

Ánh trăng mông lung, khi nó hoàn toàn biến mất trên bầu trời, sắc trời cũng chậm rãi sáng ngời...

Lâm Âm Nhi một đêm không ngủ, co rút trong chăn khóc một đêm. Tối hôm qua bà Lâm nhìn cô đến gian phòng Hiên Viên Liệt cứ yên tâm hài lòng trở về phòng ngủ rồi.

Thế nhưng là ai ngờ sáng sớm thấy tiểu thư co rút trong chăn thút thít.

"Tiểu thư... Cô làm sao rồi hả? Làm sao ở gian phòng của mình? Tối hôm qua cô không phải..." Bà Lâm nghi hoặc nhìn Lâm Âm Nhi.

Thân thể chậm rãi bò đứng lên, còn ăn mặc áo ngủ ngày hôm qua: "Liệt... Anh Liệt... Ô... Anh, ô ô tôi..."

Một bên nghẹn ngào muốn nói không nên lời.

"Đến cùng làm sao rồi hả? Các người, không có?"

Đầu lắc lắc: "Anh, anh đuổi tôi đuổi ra, đi ra rồi." Cô vừa lớn tiếng khóc lên, bất quá lúc này thanh âm của cô khàn giọng cực độ.

Trong phòng, Lâm Âm Nhi khóc thành một đoàn.

Mà trong một phòng khác, hai người dán thật chặt cùng một chỗ, một người tráng kiện, một người nhu mị. Mí mắt Tiêu Tiêu run rẩy. Khó chịu để cho cô trở mình.

Đây là cái gì?

Tay mò tới trên thân Hiên Viên Liệt. Ấm áp, cô từ trong mông lung hiếu kỳ mở hai mắt ra, một khuôn mặt tuyệt mỹ thu vào mi mắt của cô.

Tóc ngắn màu đen hơi có vẻ lộn xộn, mặt của anh, là như vậy để cho người ta quen thuộc.

Cô ngồi lên, chăn mền trượt xuống, cúi đầu xem xét, giờ phút này cô lại là...

Vặn vẹo đầu nhìn về phía anh ngủ ở bên cạnh, mi thật chặt nhíu chung một chỗ, mơ hồ mang theo đau nhức, phần eo cũng không được. Hình ảnh đêm qua một chút một chút bay qua.

Cô nhớ tới tình cảnh anh kéo cô vào giữa phòng, ngày hôm qua anh quá mức bá đạo, để cho cô không có phản kháng.

Trên mặt hồng hồng, thế nhưng trong lòng của cô lại vô cùng xấu hổ giận dữ.

Tranh thủ thời gian chống đỡ thân thể bò đứng lên, tiện tay tóm lấy một bộ đồ ngủ, chuẩn bị hướng trên thân...

"Bối rối như thế làm gì? Nên làm, đã sớm làm xong rồi." Thanh âm u lãnh truyền đến, Hiên Viên Liệt dựa vào, một tay chống đỡ cái đầu.

Tiêu Tiêu hốt hoảng một bộ áo ngủ hướng trên thân, mới xoay người.

Bốn mắt tại không trung nhìn nhau, anh mắt đen vẫn mang theo băng lãnh như cũ, mà bên trong hai tròng mắt của cô lại là phẫn nộ, còn có xấu hổ: "Hiên Viên Liệt, anh quá phận rồi."

Giờ khắc này, cô không phải gào thét, không phải gào rít, mà chính là rất bình thản nói ra, nhưng là loại bình thản này mang theo căm hận thật sâu.

"A... Chỉ là một buổi tối mà thôi. Cô đây là ngại biểu lộ cái gì? Tối hôm qua, cô không phải cũng rất thỏa mãn sao?" Nhếch miệng lên cười, anh ngồi dậy xích lại gần Tiêu Tiêu, tay nắm cằm của cô.

Đầu của cô bị anh nâng, chỉ có nhìn xuống anh: "Tôi không ngại? Cô dựa vào cái gì cảm thấy tôi không ngại? Một buổi tối? A... Cô nói rất hay nhẹ nhàng linh hoạt."

"Không nên làm bộ giống như mất đi cái gì quan trọng. Cô cũng không phải lần đầu tiên. Làm cũng làm rồi." Anh buông cằm cô ra. Đứng lên.

Lúc này anh cũng không có mặc cái gì, nhưng lại như một người không có chuyện gì cầm lấy quần áo mặc.

"Anh có ý gì, không phải lần đầu tiên liền không quan trọng sao? Anh liền có thể tuỳ ý chà đạp tôi sao?” Cô cắn môi dưới, trong lòng bùng nổ.

"Chẳng lẽ không đúng sao?" Anh nghiêng mắt, đã mặc tốt quần áo rồi.

"Anh coi tôi là cái gì? Người phụ nữ tuỳ tiện?" Nhảy xuống, phần eo mềm nhũn, nhưng là vẫn chống nạnh, hướng anh đi qua.

Anh duỗi bàn tay, ôm cô: "Nếu như cô muốn,tôi không ngại cho cô thêm." Mắt đen lóe lên.

"Hiên Viên Liệt, anh đừng quá phận!" Cô tránh ra khỏi bàn tay của anh.

"Cô nói đi, cô muốn cái gì? Tiền? Thế lực?" trong tròng mắt đen giống như hồ đã hơi không kiên nhẫn rồi.

Tiền? Thế lực?

Tiêu Tiêu chấn động, đổi lấy một câu nói như vậy: "A... Chẳng lẽ anh cho rằng, tôi hiện tại tức giận là vì hướng anh lấy tiền, lấy quyền?"

Thanh âm của cô băng lãnh cực độ, đương nhiên băng lãnh cũng là bắt nguồn từ phẫn nộ của cô.

Mắt đen mấy phần nộ khí, gần sát cô, bóp lấy cổ của cô: "Cô...tôi khuyên cô đừng có rượu mừng không uống lại muốn rượu phạt. Không biết bị bao nhiêu người đàn ông chà đạp, còn ở nơi này ra vẻ thanh cao, thuần khiết?