Mê Vợ Không Lối Về

Chương 126: Lạnh lẽo vô tận




Hắn rõ ràng là đang đùa.

Cũng may hắn không trực tiếp từ chối Lâm Nhụy Hi khiến cho bé đau lòng, về sự trêu đùa này cũng không tính là gì.

Lâm Tân Ngôn nghiêng đầu qua chỗ khác, sống mũi tự dưng chua xót: “Cảm ơn.”

Cô quay đầu muốn đi, lại bị Tông Cảnh Hạo nắm lấy cổ tay, hắn khom người đối diện cùng Lâm Nhụy Hi: “Ba có chuyện muốn nói với mẹ, con ra ngoài trước có được không?”

Lâm Nhụy Hi cũng biết điều, dùng sức gật đầu, tự mình dựa vào bàn trượt xuống, Lâm Tân Ngôn sợ bé ngã, đưa tay ra đón lấy bé, bé còn không cho: “Con không sao, không cần đỡ, mẹ và ba nói chuyện đi.”

Nói xong bước đôi chân ngắn đi ra ngoài.

Lâm Tân Ngôn nhìn bóng dáng nhỏ bé của con gái, bất an trong lòng lại càng sâu, nếu như biết người bé tự nhận là ba ba, không phải là ba, thì bé sẽ thế nào?

Lâm Tân Ngôn không dám nghĩ tiếp.

Sao bé lại biết gọi Tông Cảnh Hạo là ba đây?

Thật là quá vô lý rồi!

Tinh thần Lâm Tân Ngôn đang mơ màng, Tông Cảnh Hạo dùng sức nơi tay, cơ thể cô bỗng nhiên ngã về phía trước, nhào vào trong lòng Tông Cảnh Hạo, Tông Cảnh Hạo siết chặt eo của cô, cánh tay dùng sức ôm chặt, toàn bộ cơ thể của cô đều dán lên người hắn.

Lâm Tân Ngôn sở hãi: “Đây là nhà anh, bên ngoài có người.”

Tông Cảnh Hạo không để ý tới lời của cô, mà vươn một tay khác ra đóng cửa phòng toilet lại.

Trái tim của Lâm Tâm Ngôn theo cánh cửa đang đóng lại thoáng cái rơi lộp bộp.

“Anh, anh, anh muốn làm gì?”

Tông Cảnh Hạo cũng không trả lời cô, chỉ cúi xuống nhìn cô.

Lâm Tân Ngôn né tránh cái nhìn trực tiếp của hắn: “Cơm nước đều nấu xong rồi, nên ăn cơm thôi.”

Tông Cảnh Hạo nắm lấy cằm của cô, để cô đối diện với mình, con ngươi của hắn đen kịt, cuồn cuộn sóng to gió lớn.

Trong lòng Lâm Tân Ngôn căng thẳng, cẩn thận hỏi: “Anh không vui sao?”

Tông Cảnh Hạo im lặng không nói.

Lâm Tân Ngôn càng thêm bất an: “Không phải là bởi vì Tiểu Nhụy chứ? Con bé từ nhỏ đã không có ba, có thể là nhận nhầm anh, anh cũng đừng để ý, sau này tôi…”

“Đêm hôm đó, cô thật sự giữ được trinh tiết?”

Đột nhiên nói những lời này, cô không hiểu được.

Cô lẳng lặng nhìn hắn vài giây.

“Ý anh là…” Đầu óc của cô căng lên, hình như đã hiểu rõ hắn muốn nói cái gì.

Lúc đó cô đã hôn mê, khi tỉnh lại, quần áo trêи người cô đều bị cởi ra, cúc quần phía dưới cũng bị mở.

Cô chỉ có thể chắc chắn là bản thân không bị làm nhục, còn về phần lúc cô hôn mê, Hà Thụy Trạch làm gì cô, cô cũng không biết.

Cô đối diện ánh mắt của Tông Cảnh Hạo không hề né tránh, thản nhiên nói: “Tôi không biết hắn đã làm gì tôi, tôi chỉ có thể khẳng định, hắn không hề đụng vào tôi.”

Chính xác mà nói, không phải không đụng, mà là lúc Hà Thụy Trạch muốn đụng đến cô, thì cô tỉnh lại.

Nếu như cô tỉnh lại muộn mấy phút, cô không biết hậu quả sẽ là gì.

Cô nhẹ nhàng rũ mắt xuống, cố che giấu nước mắt: “Xin lỗi.”

Tông Cảnh Hạo nghĩ đến video ghi lại cô bị lột đồ kia, máu liền dồn hết lên đầu hắn.



“Xin lỗi cái gì?”

“Tôi không biết.”

Cô thật sự không biết, đầu óc rối hết cả lên.

Cô thật sự không biết tại sao mình lại nói câu đó, tại sao lại muốn nói xin lỗi với hắn.

Cô duỗi tay đẩy hắn ra, Tông Cảnh Hạo không những không di chuyển, ngược lại còn giữ chặt đầu cô, hôn xuống môi cô.

Ngậm chặt cánh môi của cô ở trong miệng cho thỏa, đại não của Lâm Tân Ngôn bỗng nhiên nổ tung, trời rung đất chuyển, cô dùng sức đẩy Tông Cảnh Hạo: “Vì sao anh đột nhiên hỏi tôi chuyện này.”

Có phải hắn đã biết chi tiết ngày hôm đó xảy ra chuyện gì?

Ngay cả cô cũng không biết chi tiết?

Tông Cảnh Hạo không trả lời cô, mà một lần nữa giữ chặt đầu cô lại, lần thứ hai hôn môi của cô, Lâm Tân Ngôn muốn hỏi đến cùng, hai tay cố gắng đẩy thân thể rắn chắc của hắn: “Đừng… anh nói cho tôi biết… đừng… anh, có phải là anh đã biết chuyện gì?”

Sự phản kháng của cô khiến hắn hôn cô càng thêm mạnh bạo. Hắn hôn chặt môi cô, không để lại một chút khe hở nào, cướp đi toàn bộ không khí của cô, khiến cho cô không thể nói, chỉ có thể chủ động lấy không khí ở trong khoang miệng của hắn.

Trong không gian nhỏ hẹp, nóng bỏng khắp nơi.

Bước chân của hắn ép tới gần, Lâm Tân Ngôn buộc phải lùi về phía sau, ầm một tiếng, phía sau lưng của cô dựa vào cửa nhà vệ sinh, phát ra tiếng vang.

Trong phòng khách Trang Tử Khâm và иɦũ ɦσα Vu đang chơi với Lâm Nhụy Hi đều nhìn về phía cửa nhà vệ sinh.

Đều là người từng trải, dường như bên trong lại xảy ra chuyện gì.

иɦũ ɦσα Vu cười: “Người trẻ tuổi.”

Trang Tử Khâm cũng không vui vẻ như má Vu, chỉ là buồn bã vô cùng.

Bà múc một muỗng canh trứng gà đút vào trong miệng Lâm Nhụy Hi: “Đã ly hôn rồi, như vậy không thích hợp.”

“Ly hôn có thể kết hôn lại mà.” иɦũ ɦσα Vu lại cảm thấy hai người bọn họ rất hợp.

Bà chưa từng thấy Tông Cảnh Hạo kiên trì với người phụ nữ nào như thế.

Đặc biệt sau khi Lâm Tân Ngôn đi, tâm trạng của hắn thay đổi nhanh như thời tiết vậy, nói tức giận là sẽ tức giận.

Bà chưa từng thấy Tông Cảnh Hạo táo bạo như vậy.

Trang Tử Khâm thản nhiên nói: “Nào có dễ như vậy.”

Hai đứa con này, chính là trở ngại lớn nhất.

Bà không tin, người như Tông Cảnh Hạo có thể chấp nhận hai đứa con này.

Cũng không phải mình Tông Cảnh Hạo, là rất nhiều đàn ông không chấp nhận được mà?

Phụ nữ trêи đời cũng đâu chết hết, việc gì phải tìm một người phụ nữ đã có hai đứa con.

Xét cho cùng, nếu như con hắn còn sống, tìm một người phụ nữ mang theo hai đứa con về làm vợ, trong lòng bà cũng không thoải mái.

Huống chi là gia đình như nhà họ Tông, càng sẽ không đồng ý.

Xí nghiệp của gia tộc bọn họ, tài sản khổng lồ, làm sao có thể cho người ngoài dính vào.

Việc Trang Tử Khâm không đồng ý ở trong mắt иɦũ ɦσα Vu là do chuyện trước đây Tông Cảnh Hạo và Lâm Tân Ngôn ly hôn, ghi nhớ ở trong lòng.

“Đừng lo lắng quá, qua mấy ngày nữa là tốt rồi.” иɦũ ɦσα Vu tính toán ở trong lòng, đợi đến lúc Lâm Hi Thần khá hơn một chút, bà mang đi gặp Tông Khải Phong, để cho ông ta nhìn, rồi nghĩ cách, nhìn xem hai đứa con có đúng là của Tông Cảnh Hạo hay không.

иɦũ ɦσα Vu vẫn cảm thấy hai đứa trẻ này là con của Tông Cảnh Hạo, rõ ràng là giống hắn khi còn bé như vậy.

Bây giờ không phải có DNA cái gì đó sao, đi xét nghiệm là rõ ràng.



Bà nghe nói chỉ cần một sợi tóc là có thể xét nghiệm.

иɦũ ɦσα Vu nhìn về hướng toilet: “Hôn sự do phu nhân chọn cho thiếu gia, đương nhiên là tốt.”

Trang Tử Khâm nghe thấy như thế, ngẩng đầu nhìn má Vu, muốn nói lại thôi, khẽ thở dài, không muốn nhắc lại chuyện cũ. Nhìn xuống, tiếp tục cắt bánh ga-tô cho Lâm Nhụy Hi ăn.

Trong toilet, Lâm Tân Ngôn thở hổn hển, sắc mặt đỏ lên, cô khó chịu đến sắp chết rồi, cô không ngừng đánh mạnh vào hắn ta, nhưng người đàn ông không nhúc nhích chút nào.

Trong lòng Lâm Tân Ngôn xẹt qua một cái, há mồm cắn xuống.

Tông Cảnh Hạo đau đớn hừ một tiếng, sức lực cũng nới lỏng, Lâm Tân Ngôn nhân cơ hội đẩy hắn ra: “Đang ở nhà.”

Bên ngoài đều là người, nếu để cho người ta biết, thật sự xấu hổ.

Tông Cảnh Hạo cũng không vì bị đẩy ra mà tức giận, trái lại nhìn cô chăm chú hỏi: “Không ở nhà thì có thể?”

Lâm Tân Ngôn: “…”

“Anh…” Cô mất nửa ngày nói không ra lời, nhả ra hai chữ: “Đáng ghét.”

Tông Cảnh Hạo cười khẽ, lấy tay xoa đôi môi sưng đỏ của cô: “Tôi đáng ghét chỗ nào?”

Lâm Tân Ngôn cúi đầu, tên này sao có thể không biết xấu hổ như vậy?

Mặt mũi đâu?

Mặt mũi ở chỗ nào?

Có còn cần mặt mũi nữa hay không?

Là lưu manh sao?

“Không cần.”

Lâm Tân Ngôn: “…”

Cô kinh ngạc nhìn theo hắn, hắn, hắn sao lại biết cô đang nghĩ gì?

Chẳng lẽ hắn là con giun trong bụng cô? Tông Cảnh Hạo hắng giọng một cái, nghiêm túc nói: “Trêи mặt em viết rất rõ ba chữ.”

“Chữ gì?” Lâm Tân Ngôn hỏi.

“Đồ lưu manh.”

Dáng vẻ hắn nghiêm túc nói lời thô tục như vậy cũng là lần đầu tiên Lâm Tân Ngôn thấy.

Lâm Tân Ngôn lờ đi ánh mắt của hắn, không dám nhìn thẳng, phủ nhận nói: “Không có.”

Giọng nói của cô rất nhỏ, có vẻ không đủ tự tin.

Vừa rồi ở trong lòng cô đúng là đã mắng như vậy.

Lúc này, điện thoại trong túi quần của Tông Cảnh Hạo vang lên.

Không cần nhìn, Tông Cảnh Hạo cũng đoán được là ai gọi đến, vừa mới gửi video đến, hắn không có chủ động trả lời điện thoại, bây giờ mới không giữ được bình tĩnh tìm đến hắn.

Lâm Tân Ngôn không thấy hắn nghe điện thoại, hỏi: “Điện thoại di động của anh đang kêu, không bắt máy sao?”

Tông Cảnh Hạo chậm rãi dùng tay vuốt lại cổ áo bị nhăn của cô: “Em ra ngoài trước đi.”

Lâm Tân Ngôn gật đầu, xoay người kéo cửa đi ra ngoài.

Vào lúc cửa nhà vệ sinh đóng lại lần nữa, sắc mặt Tông Cảnh Hạo trầm xuống, không còn mỉm cười, thậm chí là vô cùng lạnh lùng.