Mê Vợ Không Lối Về

Chương 134: Đừng ngốc nghếch cho đi chân tình




Tông Cảnh Hạo ngay lập tức thắng xe mới không tông vào người đó.

Hà Thụy Trạch đứng trước đầu xe, cứ chốc chốc lại nhìn Lâm Tân Ngôn, quả nhiên cô và Tông Cảnh Hạo hòa hợp rồi.

Cho dù anh đã che giấu sự thật năm đó cũng không thể ngăn cản cô và Tông Cảnh Hạo ở bên nhau.

Ánh mắt anh tối sầm: “Anh muốn nói chuyện với em.”

Anh xuất hiện quá đột ngột khiến Lâm Tân Ngôn không kịp chuẩn bị tâm lý.

Chuyện tới nước này, Lâm Tân Ngôn thấy mình không thể trốn tránh, không nghĩ, không hỏi tới nữa.

Sự xuất hiện của anh nói cho cô biết tất cả những chuyện xảy ra đều là thật, anh trai trong lòng cô, thay đổi rồi.

Thay đổi tới mức cô không nhận ra.

Thậm chí còn sợ hãi.

“Tránh ra.” Ánh mắt Tông Cảnh Hạo lạnh lùng, giọng nói giá băng, khí thế mạnh mẽ như thể sắp đập vỡ lớp kính ô tô.

Hà Thụy Trạch không tránh ra mà vẫn nhìn chằm chằm Lâm Tân Ngôn: “Ngôn Ngôn, chúng ta quen nhau bao nhiêu năm rồi? Anh thừa nhận lần này là lỗi của anh, là anh có lỗi với em nhưng thẳng thắn mà nói, trước đây anh có tốt với em không?”

“Lúc anh quen em, em mới chỉ là cô bé mười mấy tuổi, vì em trai, vì mẹ, em dũng cảm lại kiên cường, em hiểu chuyện tới mức khiến người ta xót xa, em còn nhớ không?”

Lâm Tân Ngôn nắm chặt tay mình nín thở không dám động đậy, những chuyện trước đây chỉ có thương đau, cái chết của em trai là vết thương cô không thể nào chữa lành.

“Sau đó em về nước kết hôn, biết tại sao anh cũng quay về không? Bởi vì em.” Anh cười trong đau khổ: “Sau đó, em ly hôn, rồi gặp tai nạn là anh đưa em rời khỏi, em còn nhớ những năm tháng đen tối đó không? Lúc em muốn giữ lấy hai đứa nhỏ, trải qua những đớn đau khổ sở, là ai đã ở bên em, giúp em chăm sóc mẹ, chăm sóc em?”

Anh kể lại chi tiết từng li từng tí chuyện giữa anh và cô trước đây. Anh thật tâm hy sinh, cùng thật lòng thích cô.

Yêu không được, cuối cùng sinh hận.

“Em đối với anh, lẽ nào chỉ còn lại hận thù, không còn chút tình cảm nào sao?”

“Đừng nói nữa.” Lâm Tân Ngôn nhắm nghiền mắt lại vì lời Hà Thụy Trạch nói, cô không thể phủ nhận.

Anh từng làm tổn thương cô cũng không thể phủ định sạch trơn những điều anh đã hy sinh, những điểm tốt của anh.

Toàn thân cô không ngừng run rẩy: “Anh muốn nói gì thì nói thẳng.”

Hôm nay, họ đi tới bước này đã không còn đường lui, không thể quay về trước đây nữa.

Anh nói những điều này cũng chẳng qua chỉ muốn tình cảm.

Thứ tình cảm mà anh từng đối tốt với cô.

Hà Thụy Trạch cười, anh biết Lâm Tân Ngôn nhận lời yêu cầu của anh thì tất cả giữa họ sẽ tan thành mây khói.



Nhưng anh không lùi bước vì đã không còn đường để lùi nữa.

“Bỏ qua cho nhà họ Hà.”

Lâm Tân Ngôn chau mày, lời này là sao?

“Ý của anh là gì?” Lâm Tân Ngôn nghi hoặc.

Hà Thụy Trạch nhìn Tông Cảnh Hạo cười lạnh lùng: “Em không biết, anh ta biết.”

Tông Cảnh Hạo đang chìm trong suy nghĩ về những nói của Hà Thụy Trạch, anh nghĩ rất kỹ, mặc dù anh và Lâm Tân Ngôn có duyên trời định nhưng quá khứ của cô, anh chỉ nghe nói chứ chưa từng tham dự vào.

Anh vẫn luôn bài trừ chuyện trước đây của cô, cô từng trải qua những gì, từng hạnh phúc bên người đàn ông như thế nào.

Vậy mà lúc này anh lại khát khao muốn biết.

Anh ngả người ra sau và đặt hai cánh tay của mình lên cửa sổ xe. Anh rất khinh bỉ cách làm của Hà Thụy Trạch: “Tại sao, dám làm mà không dám chịu, bây giờ lại cầu sinh sự sống theo cách này?”

“Tôi bằng lòng gánh chịu tất cả, tha cho Lâm Lâm, tha cho nhà họ Hà, dù sao thì Lâm Lâm cũng từng bên anh, anh đối xử với con bé như vậy, không áy náy sao?”

Hai tay Hà Thụy Trạch buông thõng đã siết chặt lại thành nắm đấm.

Trong nhận thức của anh, Tông Cảnh Hạo cũng không phải người tốt gì, ngay cả người phụ nữ từng bên cạnh mình cũng không nương tay.

Lâm Tân Ngôn nghe mờ mịt đầu óc, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Sao cô không biết gì cả?

Tông Cảnh Hạo cười lạnh lùng nhưng vẫn chưa đáp trả Hà Thụy Trạch.

Lòng người không đáy, là cô ta hết lần này tới lần khác hủy đi chút tình nghĩa anh dành cho cô ta.

Lần này đã chạm tới giới hạn chịu đựng của anh.

Có một số chuyện có thể nhịn, có một số chuyện lại không thể!

Lâm Tân Ngôn chau mày hỏi: “Rốt cuộc có chuyện gì?”

Hà Thụy Trạch bảo cô xem tin nóng của thành phố B.

Vì hiểu rõ sự tình, Lâm Tân Ngôn lấy điện thoại ra xem tin tức hai ngày qua, tất cả đều liên quan tới chuyện Lâm Hi Thần bị bắt cóc.

Tất cả những mũi công kϊƈɦ đều đồ dồn về nhà họ Hà, nói họ cậy thế hϊế͙p͙ người.

Đột nhiên Lâm Tân Ngôn vỡ lẽ ra mọi chuyện.

Hôm đó, Lâm Hi Thần nói Tông Cảnh Hạo cố ý để họ bắt cậu đi, hóa ra là vì bày kế này.

Bây giờ danh tiếng của nhà họ Hà bị tổn hại nên Hà Thụy Trạch tới tìm cô, muốn nhờ cô cầu xin Tông Cảnh Hạo tha cho nhà họ Hà.



Nói thật lòng, cô cũng không ngờ Tông Cảnh Hạo sẽ làm như vậy.

Trong lòng cô có hơi kϊƈɦ động.

“Ngôn Ngôn…”

Lâm Tân Ngôn đẩy cửa định xuống nhưng Tông Cảnh Hạo lại tóm lấy tay cô, hình như không đồng ý cho cô xuống xe. Lâm Tân Ngôn cười với anh: “Tôi chỉ xuống nói với anh ta mấy câu.”

Tông Cảnh Hạo nhìn cô một lát rồi thả tay ra.

Lâm Tân Ngôn đẩy cửa bước xuống, đi tới trước mắt anh, nhìn kỹ khuôn mặt quen thuộc mà xa lạ chưa từng đó, quen nhau lâu như vậy rồi nhưng cô lại không hiểu được nội tâm anh.

“Là anh thay đổi hay em chưa từng hiểu anh?” Mắt cô đột nhiên đỏ hoe: “Nhất định anh cảm thấy em rất vô tình, quen em lâu như thế, chăm sóc em nhiều đến vậy, nhưng em lại không bằng lòng đón nhận anh…Thật ra, em từng nghĩ sẽ ở bên anh, những anh không biết, mẹ anh từng tới tìm em, bà ấy cảm thấy chúng ta không hợp nhau, không hy vọng chúng ta ở bên nhau. Em gái anh rất thù hận em, cho dù em nhận lời anh, giữa chúng ta cũng có rất nhiều cách trở.”

Đôi mắt cô đã phủ lên một lớp sương mỏng, thất vọng vì anh: “Em nói với anh những điều này không phải giải thích mà chỉ là không muốn anh hiểu lầm em là người vô tình, sau này gặp nhau ngoài đường, em cũng muốn lưu lại ấn tượng rốt, dù sao thì chúng ta cũng từng tồn tại trong thế giới của nhau.”

Hà Thụy Trạch chau mày, trong lòng hoang mang tột độ, mẹ anh từng tìm cô?

“Vì vậy, không phải em không thích anh mà chỉ là bị ngăn cách bởi mẹ và em gái anh…”

“Không phải.” Lâm Tân Ngôn ngắt lời: “Em không thích anh, nếu như không có họ, em bằng lòng thử đón nhận anh để báo đáp tình cảm của anh. Không phải là thích, càng không phải là yêu.”

Cô không yêu anh, điều này cô rất rõ.

Chút hy vọng mong manh tan biến khiến Hà Thụy Trạch im bặt.

“Em nhận lời với anh.” Lâm Tân Ngôn quyết định.

Nói rồi, cô quay người đi.

“Đợi đã…” Hà Thụy Trạch gọi cô: “Em còn nhớ…”

“Đừng nói nữa.” Lâm Tân Ngôn ngắt lời bởi vì anh lại nói chuyện trước đây.

Cô không muốn nghe, tất cả tới đây chấm dứt, ai đi đường nấy.

Hà Thụy Trạch vốn định nói cho cô biết sự thật nhưng sau khi bị cô ngắt lời, anh mới bình tĩnh lại, ánh mắt nhìn về phía Tông Cảnh Hạo, khóe môi cong lên như đang chế giễu, trào phúng.

“Tông Cảnh Hạo, anh cũng không có kết cục tốt hơn tôi.” Máu mủ của mình ở ngay trước mặt nhưng lại hoàn toàn không biết, có phải là quá thê lương?

Tông Cảnh Hạo chẳng thèm để ý tới anh ta mà khởi động xe.

Khi chiếc xe đi qua, Hà Thụy Trạch nghiêng người sang một bên và khi cửa sổ xe lướt qua anh, anh nói: “Đừng ngốc nghếch cho đi chân tình mà bị những điều tốt đẹp che mờ đôi mặt.”

Lâm Tân Ngôn quay đầu nhìn anh.

Hà Thụy Trạch có ý gì?