Mê Vợ Không Lối Về

Chương 146: Quỷ đòi mạng từ địa ngục quay lại




Lần đầu tiên Tông Cảnh Hạo nhìn thấy dáng vẻ cô mặc lễ phục, cả người mặc một bộ đồ tơ lụa màu hồng sáng bóng để lộ đường cong hoàn hảo, những đường cắt tinh tế, thắt lưng bó lại để lộ chiếc eo thon, thẳng đến mắt cá chân, mái tóc buông hững hờ quyến rũ, toát lên vẻ quyến rũ của người phụ nữ .

Cô xoay người mới phát hiện ánh mắt của người kia, hơi nghiêng đầu đã nhìn thấy người đàn ông đứng cạnh xe.

Cô vừa định chào hỏi, Tông Cảnh Hạo cũng đã bước đi vào bên trong, không có ý muốn nói chuyện cùng cô.

Dường như Lâm Tân Ngôn biết vì sao anh có phản ứng như vậy, có lẽ anh đã nhìn thấy xe của ɖu͙ƈ Tú rời đi.

ɖu͙ƈ Tú và Lâm Tân Ngôn đến phòng tiếp khách, Tô Trạm đã gọi điện thoại đến cho Tông Cảnh Hạo.

Anh không hề do dự lập tức chạy đến, lo lắng ɖu͙ƈ Tú sẽ làm khó cô hoặc là làm ra chuyện gì khiến cô khó chịu, không ngờ, kết quả lại thấy hai người cười đùa nói chuyện với nhau.

Ngược lại anh cảm thấy kì lạ, Lâm Tân Ngôn trở lại cũng không được bao lâu, hai người sao có thể gặp nhau?

Còn có quan hệ rất tốt.

Thấy người đi vào là Tông Cảnh Hạo, Tô Trạm lập tức đi tới: “Vừa mới đi.”

“Tôi nhìn thấy.” Tông Cảnh Hạo nhếch miệng, cũng không hề lộ nụ cười.

Tô Trạm nhún nhún vai: “Hai người vào trong phòng nói chuyện, mấy người chúng tôi không nghe được gì, không biết hai người ấy nói cái gì, nhưng tôi có thể khẳng định, hai người đó không phải là gặp nhau lần đầu tiên.”

Bởi vì lúc gặp mặt, họ cũng không hề cảm thấy xa lạ.

“Trước kia cậu đưa cô ấy về nhà? Cho nên cô ấy biết?” Tô Trạm cảm thấy không thể nào, với tính cách của Tông Cảnh Hạo, lúc ấy sẽ không đưa Lâm Tân Ngôn trở về.

Chuyện của anh không ai có thể xen vào, duy chỉ có lúc kết hôn, anh mới không có cách nào cự tuyệt, bởi vì đó là người mẹ đã qua đời của anh đã quyết định hôn ước cho anh.

Anh lạnh nhạt lên tiếng: “Không có.”

Tô Trạm lập tức im lặng, chuyện này rất lạ, sao Lâm Tân Ngôn lại có tiếp xúc với ɖu͙ƈ Tú?

Tô Trạm còn muốn nói gì, lại bị Thẩm Bồi Xuyên kéo, nhỏ giọng nhắc nhở: “Không thấy người ta tâm tình không tốt sao?”

Tô Trạm bĩu môi một cái rồi ngậm miệng.

Lúc này cũng không ít người đã tới, Lâm Tân Ngôn trở về đến đại sảnh không thấy Tông Cảnh Hạo, lại bị bà William kéo đi giới thiệu bạn cho cô biết, Lâm Tân Ngôn không thể làm gì khác, chỉ đành đi xã giao.

“Quần áo sau này của tôi đều làm phiền tới cô rồi.” Người phụ nữ giàu sang ung dung, nhìn qua có lẽ hơn năm mươi tuổi, vóc người hơi mập mạp, mặc chiếc đầm màu đen, lụa mỏng xõa vai, cũng toát lên vẻ cao quý.

Có thể mặc vào quần áo mà LEO thiết kế, không giàu thì cũng là sang.

Thành phố B cũng được coi như thủ đô của nước Z, dĩ nhiên là phú quý không kể hết, những người có tiền nhiều không đếm xuể.

“Thật cảm ơn sự tín nhiệm.” Lâm Tân Ngôn mỉm cười.

“Trước kia muốn mặc lên đồ mà LEO thiết kế, còn phải ra tận nước ngoài đó, bây giờ thì tốt quá rồi.” Vừa nói người kia nhìn về phía bà William, có chút oán trách nói: “Bà phải mở chi nhánh trong nước sớm hơn mới đúng.”

Người kia tò mò tại sao bà William bỗng nhiên muốn mở cửa hàng, còn mở chi nhánh, hơn nữa quốc gia đầu tiên lại là nước Z: “Sao bà lại đột nhiên nghĩ ra việc mở cửa hàng? Vẫn còn ở nước Z bà William lộ vẻ khó xử, nhắc tới chuyện này, cũng liên quan tới một chuyện từ rất lâu trước kia, bà cũng không muốn nói ra, Lâm Tân Ngôn tiến lên giải vây nói: “Là tôi, tôi xin bà William mở chi nhánh, tôi là người nước Z, dĩ nhiên cửa hàng sẽ được mở ở đây.”

“À, thì ra là như vậy.” Vốn cũng không phải chuyện lớn gì, cho nên những người kia cũng không hoài nghi điều Lâm Tân Ngôn nói.

“Chờ một chút nữa sẽ có show trình diễn, là thiết kế đặc biệt của LEO làm cho lần khai trương này, sẽ rất đặc sắc, nếu thích có thể mua lại.” Bà William lại hàn huyên với cô.



Lúc này, cửa lại có người đi vào, là Hạ Trân Dung, bên cạnh là Hà Thụy Lâm, bởi vì gia đình liên tiếp xảy ra biến cố, sắc mặt của Hạ Trân Du cũng hơi tiều tụy, nhưng bởi vì có quan hệ tốt với bà William, cho nên không thể không tới.

Bên cạnh là Hà Thụy Lâm đang kéo tay, cô chủ của nhà họ Lâm thân phận dĩ nhiên cao quý, cả người mặc lễ phục màu đen, thiết kế hở lưng, hai bên hở ra, kéo dài tới tận thắt lưng để lộ mảng da thịt trắng nõn, toát ra vẻ quyến rũ mê người.

Chắc biết nơi này có Lâm Tân Ngôn, cho nên có thể nhìn ra, phải mặc trang phục lộng lẫy tham dự.

Cô ta cũng không thô lỗ như trước, thấy Lâm Tân Ngôn là lại khó chịu, lần này cô ta rất yên tĩnh đứng ở bên cạnh Hạ Trân Du.

Người phụ nữ kia vừa chào hỏi Hạ Trân Du, những người phụ nữ giàu có này cũng thường xuyên cùng chồng tham dự các hoạt động, thường xuyên qua lại nên dĩ nhiên có quen biết, lần này gặp mặt cũng muốn hàn huyên đôi câu.

Những người đó cũng có quen với bà William, cũng là bởi vì quần áo trang sức.

Những người đó đều là vợ của các chủ tịch hoặc là tổng giám đốc công ty, rất chú trọng đến việc ăn mặc, yêu cầu đối với quần áo cũng cao, những thiết kế đặt may mới thoả mãn được yêu cầu.

Không sợ đụng hàng sẽ gây lúng túng.

Còn có thể yêu cầu làm những kiểu dáng tình nhân, phối hợp tương ứng với đồ âu của chồng.

Dù sao cũng là nơi công cộng, chuyện xảy ra trong nhà liên quan đến Lâm Tân Ngôn nhưng đang ở bên ngoài, Hạ Trân Du cũng không biểu hiện ra trêи mặt, mỉm cười chào hỏi cô.

Lâm Tân Ngôn không quen biết cô ta, chỉ vì quan hệ với Hà Thụy Trạch nên mới có thể biết.

Cô cũng cười đáp lại, không nói chuyện.

Trong góc, tay của Thẩm Tú Tình nắm chặt cây lau nhà, hung hãn trợn mắt nhìn Lâm Tân Ngôn, con gái bà ta vẫn không biết tung tích, còn bà ta bị giam trong tù chịu khổ, còn cô lại được hưởng thụ sung sướиɠ.

Lúc này cửa lại có người đi tới, người đàn ông mặc âu phục đi giày da, không còn tinh thần phấn chấn, lại thêm phần tang thương, âu phục trêи người cũng không mấy phẳng phiu.

Thấy người tiến vào, Thẩm Tú Tình há miệng một cái, muốn gọi ông ta lại, nhưng nghĩ đến sự vô tình của ông ta, lại ngưng động tác.

“Ngôn Ngôn.” Ông ta đi về phía Lâm Tân Ngôn.

Sắc mặt Lâm Tân Ngôn dần dần trầm xuống, ông ta tới đây làm gì?

“Cửa hàng của con khai trương, dĩ nhiên ba cũng muốn tới để chúc mừng con.” Giọng nói của ông ta hơi nhỏ, bởi vì lúc ông ta tới, đã thấy xe đậu bên ngoài, tới người không thì thật không có mặt mũi.

Thật sự ông ta không đếm xuể những người trong đây.

“Không cần, ông hãy trở về đi.” Lâm Tân Ngôn cự tuyệt ý tốt của anh ta.

Trải qua ân oán, cô cũng không muốn truy cứu, nhưng cũng đừng nghĩ bảo cô tha thứ.

Lâm Quốc An cũng không vì lời nói của Lâm Tân Ngôn mà đi hoặc là lùi bước, trải qua biến cố sáu năm trước, ông ta mới nhìn rõ lòng người.

Ông ta cầm tay con gái, trong thời khắc mấu chốt đã ôm đống tiền bỏ chạy, để lại cục diện rối rắm.

“Ngôn Ngôn, ba phải cảm ơn con.”

Lâm Tân Ngôn cau mày: “Cảm ơn tôi cái gì?”

“Sáu năm trước công ty xảy ra biến cố, nếu như không có Tông Cảnh Hạo trợ giúp, chỉ sợ con cũng không thể nhìn thấy ba.”

Cái gì?

Sáu năm trước, chuyện trong công ty do Tông Cảnh Hạo giúp ông ta giải quyết?



“Lúc ấy ba cũng cảm thấy rất lạ, tại sao cậu ta lại giúp ba, cậu ta nói là bởi vì con.”

Lâm Tân Ngôn càng không hiểu, tại sao Tông Cảnh Hạo lại làm như vậy?

Dường như cô nhớ ra, lúc ấy có một người phụ nữ có thai muốn nhảy lầu, cô muốn khuyên người phụ nữ có thai đó, nói muốn tiền của mình cho cô ấy.

Trong mắt Tông Cảnh Hạo, là cô không muốn Lâm Quốc An xảy ra chuyện?

Cô chỉ không muốn người phụ nữ có thai đó gặp nguy hiểm mà thôi, lúc ấy cô cũng đang mang bầu, cho nên cũng không muốn nhìn thấy người phụ nữ đó xảy ra chuyện.

Sau đó Tông Cảnh Hạo cũng cho tiền, về sau Tông Cảnh Hạo nói muốn ly dị, cô rời khỏi nước Z, không biết mọi chuyện trong nước, cũng không biết chuyện kia giải quyết như thế nào.

“Ba cảm thấy cậu ta thật sự thích con, nếu không cũng sẽ không vì con mà giúp ba.” Lâm Quốc An vì chuyện này đã tự giam mình trong phòng một ngày, không ăn không uống, cũng không phải kϊƈɦ động, mà là ủ rũ, nếu như quan hệ của ông ta và Lâm Tân Ngôn không tệ như vậy, bây giờ nhà họ Lâm, sợ rằng phải cao thêm được một bậc.

Lần trước trong lúc vô tình gặp Trang Tử Khâm dắt hai đứa bé, ông ta đã quyết định giành lại Trang Tử Khâm, có được sự tha thứ của Lâm Tân Ngôn.

Bởi vì ông ta cảm thấy hai đứa bé kia là con của Tông Cảnh Hạo, Lâm Tân Ngôn đã sinh cho Tông Cảnh Hạo hai đứa bé đáng yêu như vậy, chắc chắn cậu ta đối xử không tệ với Lâm Tân Ngôn?

Đến lúc đó ông ta cũng được thơm lây.

Nếu như bây giờ Lâm Tân Ngôn không có gì cả, chưa chắc ông ta đã thấp giọng lấy lòng.

Bản tính của con người không phải muốn thay đổi là có thể thay đổi ngay.

Quả thật Lâm Tân Ngôn không nghĩ tới, sau khi cô rời khỏi Tông Cảnh Hạo sẽ còn nghĩ đến Lâm Quốc An.

Tại sao ông ta lại làm như vậy, thật sự vì cô sao?

“Ba không ngại chuyện của con, ba sẽ tìm một chỗ yên tĩnh ngồi, đông người nhìn sẽ náo nhiệt, con cứ để ba giúp con thêm phần náo nhiệt.” Lâm Quốc An sợ Lâm Tân Ngôn đuổi ông ta, tự rút lui trước, tìm một chỗ tầm thường rồi ngồi.

Lâm Tân Ngôn không để ý, ông ta muốn làm gì thì kệ ông ta vậy.

Muốn cô tha thứ, không dễ dàng như vậy.

Ông ta làm cô và Trang Tử Khâm tổn thương, đó là vết sẹo vĩnh viễn không thể xóa mờ, mỗi lần nhớ tới, vết sẹo vẫn còn đau.

Thẩm Tú Tình tức giận tới cực điểm, vốn dĩ khuôn mặt được bảo dưỡng rất tốt, nhưng ở trong nhà giam bị hành hạ đã mất đi vẻ đẹp, hai mắt trừng lớn, dáng vẻ rất kinh khủng.

Bà ta chưa từng nhìn thấy Lâm Quốc An thấp giọng đi cầu xin ai điều gì, bây giờ vậy mà ông ta lại làm.

Lại còn là làm với Lâm Tân Ngôn.

Bà ta không thể chấp nhận được thay đổi như vậy, không thể chấp nhận sự chán nản của mình, tất cả những thứ này cũng bởi vì Lâm Tân Ngôn trở về nước mới xảy ra.

Chết đi, đi chết đi!

Bà ta bỏ lại cây lau nhà, đi đến chỗ của Lâm Tân Ngôn, mau chóng đến bên người Lâm Tân Ngôn, lấy ra một con dao nhọn đã sớm chuẩn bị trong người.

“Lâm Tân Ngôn, cô đi chết đi!”

“Cẩn thận.”

Lâm Tân Ngôn quay đầu đã nhìn thấy một con quỷ đòi mạng trở về từ địa ngục, mặt mũi dữ tợn đáng sợ, dao nhọn trong tay lóe lên ta sáng, đang định đâm thẳng vào ngực cô.