Mê Vợ Không Lối Về

Chương 157: Anh cũng đừng mong đạt được




Thẩm Bồi Xuyên và Hà Thuỵ Lâm dường như đều đồng thời nhìn về phía cánh cửa.

Tông Cảnh Hạo đứng ngoài cửa, ánh đèn chiếu từ trêи xuống, những ngón tay thon dài cở cúc cổ tay ra, anh sắn tay áo lên làm lộ nửa cánh tay.

Khuôn mặt anh quá bình tĩnh, trái tim Hà Thuỵ Lâm trở nên lạnh lẽo, cô ta rất rõ Tông Cảnh Hạo sẽ làm gì sắp tới.

Trái tim run rẩy đập thình thịch: “Dù anh có giết chết tôi, anh cũng đừng mong biết cô ta ở đâu.”

Tông Cảnh Hạo mím chặt môi: “Bồi Xuyên, cậu đi ra ngoài.”

Thẩm Bồi Xuyên không dám động đậy, nếu anh thật sự kϊƈɦ động đến mức giết người thật thì chuyện này phiền phức rồi.

“Cái này…”

“Ra ngoài!”

“Tôi yêu cầu được gặp luật sư của tôi.” Hà Thuỵ Lâm hoảng loạn.

Muốn thoát khỏi chỗ này, nhưng hai tay của cô ta đang bị còng, người cũng bị trói chặt trêи ghế, muộn động đậy cũng không được.

“Anh không có chứng cứ là tôi bắt Lâm Tân Ngôn, anh đánh tôi là phạm pháp.” Hà Thuỵ Lâm hoảng loạn hét lên: “Thẩm Bồi Xuyên, anh mau đưa anh ấy ra khỏi đây.”

Thẩm Bồi Xuyên chắp tay: “Xin lỗi, tôi không làm gì được.”

Nói xong anh bước ra khỏi phòng thẩm vấn, không dùng ít thủ đoạn cô ta sẽ khó mà mở miệng ra được.

Thẩm Bồi Xuyên ra khỏi phòng thẩm vấn sau đó đóng cửa lại.

“Tông Cảnh Hạo, anh đừng kϊƈɦ động.” Hà Thuỵ Lâm rất sợ hãi.

Sợ anh sẽ giết chết cô ta thật.

Tông Cảnh Hạo nhìn từ trêи cao xuống, anh nắm lấy cằm của cô ta, quan sát tỉ mỉ, ánh mắt toát ra sự lạnh lẽo: “Tối hôm đó cô nói là cô.”

Hà Thuỵ Lâm sợ hãi: “Anh, anh nói cái gì, em không hiểu.”

Anh, anh không thể biết chân tướng của đêm hôm đó, người biết chuyện đó đều chết rồi, dù có chưa chết cũng sẽ bảo vệ bí mật cho cô ta.

Anh sẽ không biết, vĩnh viễn cũng sẽ không biết.

“Nghe không hiểu à?” Tông Cảnh Hạo cười lạnh: “Vậy tôi nói cho cô biết, tôi vốn không động vào cô.”

Thấy tờ giấy cô ta đã từng cứu anh, anh mới tin lời cô ta nói lúc đó là thật, không hề đi điều tra chuyện tối hôm đó.

Chỉ vì như vậy mà anh lại bỏ lỡ Lâm Tân Ngôn.

Một sai lầm mất sáu năm trời.

Tông Cảnh Hạo bóp mạnh, Hà Thuỵ Lâm không chịu được, cô ta đau đến mức toàn thân run lên.



Anh nhìn cô bằng ánh mắt hung dữ, đầu ngón tay càng bóp cô ta mạnh hơn, Hà Thuỵ Lâm khóc lóc kêu tên anh, mới kêu một tiếng đã bị ngón tay của anh kẹp chặt hơn, hàm răng đang mở ra lại bị kẹp chặt vào.

“Cô giả làm ai?”

Hà Thuỵ Lâm nhắm tịt mắt lại, anh biết rồi à?

Sao anh lại biết được cơ chứ?

Nước mắt Hà Thuỵ Lâm rơi xuống, cô ta cười điên dại: “Nếu anh đã biết thì em cũng không giấu anh, đúng vậy, đêm hôm đó không phải em, người đó là người anh đang tìm.”

Cô ta nhìn anh bằng ánh mắt oán hận: “Anh quen em trước, lúc nhỏ em còn cứu anh, sau này anh còn cho em ở bên cạnh anh. Nhưng từ trước đến nay anh chưa hề cho em một danh phận nào, anh có biết em cũng là một cô gái bình thường, em cần người khác yêu em, nhưng từ trước đến nay anh chưa hề làm điều đó.”

“Sau này anh trúng độc, em biết cơ hội của em đến rồi, nhưng lúc đó em đã không còn trong sạch nên em mới bỏ tiền ra tìm một gái gọi còn trong sạch để đưa đến căn phòng đó. Đợi cô ta đi ra em lại vào đó, giả vờ để anh cho rằng anh đã lấy đi lần đầu của em, để anh phải chịu trách nhiệm với em.”

Cô ta mỉm cười: “Sự thực chứng minh, em đã cược đúng, anh cảm thấy có lỗi với em, phải chịu trách nhiệm và phải đối tốt với em, thậm chí anh còn thề sẽ cưới em.”

Cô ta chợt trở nên buồn rầu: “Em trăm tính ngàn tính nhưng lại không tính tới việc, cô gái kia lại là không phải người của nước A mà là người trong nước, càng làm em không đề phòng chính là cô ta còn có hôn ước với anh, cho nên em rất hoảng loạn, em sợ anh sẽ phát hiện ra thân phận của cô ta nên em mới nói em mang thai, sau đó dựng nên vụ tai nạn xe để nói em sảy thai, mục đích cuối cùng là để anh ly hôn với cô ta.”

Cô ta nhìn người đàn ông trước mặt cười một cách điên dại: “Anh biết không? Vì để cô ta biến mất hoàn toàn trêи thế giới này, em cũng đã sắp xếp một vụ tai nạn xe hơi, những khổ đau mà em đã nhận, cô ta cũng phải nếm thử, em vốn hi vọng cô ta sẽ chết trong vụ tai nạn lần đó, nhưng mạng của cô ta quá lớn, cô ta đã thoát khỏi, nhưng…”

Cô ta cười nham hiểm: “Lần này cô ta sẽ không may mắn như thế nữa đâu.”

Bốp!

Một cái tát lướt qua bên tai cô ta, như một tia sét đánh xẹt qua mặt cô ta vậy, mặt cô ta lúc này dường như đang sưng lên.

Hà Thuỵ Lâm nghiêng đầu, cú vừa rồi nóng rát như lửa đốt, một bên tai của cô ta như ù đi, để lại những tiếng ung ung trong đầu, khoé miệng nồng đậm mùi máu, có thể thấy cú vừa rồi của Tông Cảnh Hạo tàn độc đến mức nào.

Tông Cảnh Hạo lại bóp cằm cô ta, dường như muốn bóp nát hàm dưới của cô ta: “Nói, cô ấy đang ở đâu?”

“Em không biết.” Hà Thuỵ Lâm cắn chặt răng: “Thứ em không có được thì cô ta cũng đừng nghĩ tới!”

Cô ta nhếch miệng, kẽ răng toàn là máu: “Anh cũng đừng mong có được.”

Nói xong cô ta cười lớn.

Điên rồ tới mức khiến người khác không biết nên ra tay từ đâu.

Lúc này, cửa phòng thẩm vấn lại bị mở ra, Thẩm Bồi Xuyên chạy nhanh vào: “Có manh mối rồi.”

“Cấp dưới của tôi tìm thấy tung tích của cô ấy ở quán bar Tri Âm, hơn nữa còn tìm thấy điện thoại của cô Lâm.”

Tông Cảnh Hạo buông Hà Thuỵ Lâm ra, Thẩm Bồi Xuyên đưa giấy cho anh, tay của anh bị vấy bẩn bởi máu của cô ta.

Tông Cảnh Hạo lau tay của mình, ánh mắt anh trầm đục, ghim chặt lên người Hà Thuỵ Lâm: “Nếu cô ấy có điều gì không may xảy ra thì cô cũng đừng mong sống sót.”

Nói xong anh xoay người rời đi.

Thẩm Bồi Xuyên liếc nhìn Hà Thuỵ Lâm, anh hít một hơi nói: “Việc gì phải thế?”

Sao tâm lý lại có thể vặn vẹo đến mức như vậy?



Hà Thuỵ Lâm bật khóc, cô ta nuốt một ngụm máu: “Là anh ấy phụ lòng tôi trước.”

Thẩm Bồi Xuyên không biết phải nói rõ ràng với cô ta như thế nào.

Tông Cảnh Hạo cho cô ta ở bên cạnh chỉ vì cô ta đã từng cứu anh, anh tìm cho cô ta một công việc tốt để báo đáp cô ta.

Sao cô ta có thể hiểu là anh yêu cô ta được chứ?

Ôi.

Thẩm Bồi Xuyên thở dài, anh ấy cho người giam cô ta để giám sát, sau đó mới chạy theo Tông Cảnh Hạo rồi ngồi lên xe.

Nhìn thấy dáng vẻ điên cuồng của Hà Thuỵ Lâm, Thẩm Bồi Xuyên chuẩn bị cho tình hình xấu nhất, mấy lần anh muốn mở miệng nói nhưng lại không dám hỏi.

“Chỉ tìm được tung tích thôi, không phải tìm được người.” Thẩm Bồi Xuyên rào trước với anh.

Tông Cảnh Hạo nhìn anh ấy, sắc lẹm như dao.

“Cô Lâm nhất định sẽ không sao, người tốt được ông trời phù hộ, chúng ta nhất định sẽ tìm thấy cô ấy, hơn nữa cô ấy sẽ bình an vô sự.”

Thẩm Bồi Xuyên lập tức sửa lại.

Hiện giờ Lâm Tân Ngôn chính là điều cấm kỵ mà anh không thể động vào.

Không dám nói điều gì không hay trước mặt anh.

Còn cách một đoạn, nhưng Thẩm Bồi Xuyên đã nhìn thấy cấp dưới của mình, anh ấy cho xe dừng lại, đẩy cửa xe đi ra.

Người bên đó thấy hai người đi đến, người đứng đầu liền chạy tới: “Tổng giám đốc Tông, đội trưởng Thẩm, đây là chỗ chúng tôi tìm thấy điện thoại.”

Nói rồi anh ấy cũng đưa điện thoại lên, sau đó cho hai người xem màn hình máy tính của mình: “Đây là camera quan sát chúng tôi lấy được ở gần đây, chỉ có một video này thôi.”

Người đó chỉ vào cái camera được lắp trêи góc tường: “Bên trêи hiện rõ, cô ấy ngồi trêи chiếc xe bảy chỗ, muốn điều tra chiếc xe này e rằng hơi khó, rộng quá, hơn nữa…”

“Dù có như vậy cũng phải điều tra, mau đi đi.” Thẩm Bồi Xuyên ngắt lời cấp dưới.

Người đó cũng không biết làm sao: “Vâng, tôi sẽ cho người tiếp tục đi tìm.”

Bầu trời bỗng ánh lên màu trắng bạc.

Đã một đêm không tìm thấy tung tích của Lâm Tân Ngôn.

Tông Cảnh Hạo dựa người vào xe, anh cúi đầu nhìn điện thoại trong tay, đây đúng là điện thoại của Lâm Tân Ngôn.

Ngón tay anh khẽ lướt qua, màn hình điện thoại chợt sáng lên, cô ấy không để mật khẩu nên Tông Cảnh Hạo có thể dễ dàng vào trong xem.

Anh xem hết tin nhắn wechat, MIS, QQ của cô nhưng không thấy nơi nào đáng nghi hết.

Mãi đến khi anh mở hộp tin nhắn của cô ấy ra…