Mê Vợ Không Lối Về

Chương 179: Tiễn phật phải tiễn đến Tây Thiên




"Cô Lâm? Cô Lâm?”

Trong mơ mơ màng màng, Lâm Tâm Ngôn nghe thấy tiếng có người gọi mình, cô từ từ mở mắt ra, nhìn thấy Tiểu Liễu đang đứng ở mép giường, thấy cô mở mắt ra, cười nói: "Cô tỉnh rồi?"

Lâm Tâm Ngôn cử động, ngồi dậy, cô xoa xoa mắt cho tỉnh ngủ, dáng vẻ buồn ngủ hỏi: "Bây giờ là mấy giờ rồi?"

"Mười hai giờ trưa, cô đã ngủ một buổi sáng, tỉnh dậy ăn chút gì đi" Tiểu Liễu rất kính cẩn, Cậu chủ đã giao phó phải chăm sóc thật tốt người này, dĩ nhiên cô ấy không dám thờ ơ.

"Có thể giúp tôi rót một ly nước không?" Bây giờ cô không đôi chút nào cả, chỉ là vừa mới tỉnh ngủ, cổ họng hơi khô. "Được." Tiểu Liễu xoay người đi ra ngoài rót nước.

Lâm Tân Ngôn nhìn bóng lưng của cô ấy biến mất ở cửa, vén chăn lên xuống giường, cái chân bị thương được quấn băng gạc, mắt cá chân vẫn còn sưng đỏ, cô đưa tay lên nhẹ nhàng ấn xuống một cái, đau đớn lập tức làm cô cau mày, trong đầu nghĩ mấy ngày nay quả thực không thể tốt lên nổi.

Cô dùng lực của cái chân không đau, thử đứng lên.

"Cô muốn què chân luôn sao?" Giọng nam trầm thấp vang lên ở cửa.

Lâm Tâm Ngôn ngẩng đầu đã nhìn thấy người đàn ông đang ngồi trêи xe lăn.

Anh ta đẩy xe lăn tiến vào trong nhà: "Mắt cá chân của cô bị thương tới màng xương, nếu như tiếp tục dùng sức, không phải là mười ngày nửa tháng là có thể khỏe lại được, nếu như nghiêm trọng... sẽ thành giống như tôi"

Câu cuối cùng anh ta còn cố ý lên giọng, tự mình nhạo báng: "Ngồi xe lăn cũng chẳng phải chuyện vui vẻ gì "

Lâm Tân Ngôn ngồi lại trêи giường: "Chỉ là tôi muốn thử một chút." "Cô Lâm, nước của cô." Lúc này Tiểu Liễu bưng nước đi vào. Lâm Tâm Ngôn nhận lấy, nói: "Cảm ơn." "Cô là khách của cậu chủ, dĩ nhiên tôi phải chăm sóc tốt" Tiểu Liễu cười, lúc nói chuyện còn nhìn Bạch Dận Ninh. Có người ở đây, cô ấy cũng không dám làm loạn, nhìn một chút sẽ thu lại ngay.

Lâm Tâm Ngôn nhìn thấy cũng giả bộ như không nhìn thấy, bưng ly nước lên uống mấy ngụm, để đỡ bị khô miệng.

"Cô Lâm, cô đói bụng rồi chứ?" Tiểu Liễu đặt bàn ăn nhỏ lên trêи chiếc giường: "Chân cô bị thương không thể đi, cậu chủ bảo tôi thức ăn cũng phải bưng vào trong phòng."

Lâm Tận Ngôn nhìn về phía Bạch Dận Ninh, nói: "Cảm ơn."

Bạch Dận Ninh chân mày khẽ giơ lên: "Không cần cảm ơn, biển người mênh ʍôиɠ, chúng ta có thể gặp cũng coi là duyên phận, cô cứ yên tâm ở chỗ này dưỡng thương, sau khi khỏi, tôi đưa cô trở về, đúng rồi, cô Lâm là người ở đâu?"

"Thành phố B" Lâm Tâm Ngôn thành thật trả lời. Trong lòng lại có chút kinh ngạc, cô muốn gọi điện thoại nhưng anh ta cho, bây giờ còn nói muốn đưa cô về?

Anh ta muốn làm cái gì?

"Thành phố B?" Bạch Dận Ninh lẩm bẩm trong miệng, ánh mắt anh ta lần nữa rơi vào chiếc vòng ngọc trêи cổ tay Lâm Tân Ngôn dường như là đang suy nghĩ gì, nghĩ đến thất thần.

"Ông Bạch, sao vậy?"

Bạch Dận Ninh lắc đầu, cười khẽ: "Không có gì, chỉ là nhớ đến một số chuyện" Ánh mắt anh ta dừng lại trêи mặt Lâm Tân Ngôn: "Tôi có giá không?"



Lâm Tâm Ngôn: ".."

Cô đột nhiên bị hỏi cảm thấy bối rối.

Anh ta có ý gì?

"Tôi mới 26, cô gọi tôi là ông, tôi còn tưởng rằng tôi đã hơn ba mươi rồi" Không đợi Lâm Tâm Ngôn trả lời, anh ta đã mở miệng lần nữa: "Cô cứ gọi tôi là Dận Ninh"

Lâm Tâm Ngôn: "..."

Gọi thẳng tên ra như vậy dường như không phù hợp lắm, chỉ có những người rất thân thiết mới gọi như vậy thôi.

"Sao vậy, tôi cứu cô một mạng, bây giờ ngay cái tên cũng không muốn gọi tôi, phải gọi tôi bằng cái danh xưng già nua cô mới vui vẻ sao?" Giọng nói của anh ta rất nghiêm túc, trong mắt lại giống như không có ý trách móc nào.

Lâm Tâm Ngôn cụp mắt xuống: "Chỉ là tôi cảm thấy gọi thẳng tên như vậy hơi thân mật quá mức."

"Có chỗ nào thân mật? Tóm lại chắc chắn tôi không cho phép cô gọi tôi là ông Bạch nữa, chẳng lẽ cô định gọi tôi bằng mấy từ đó sao?"

Lâm Tân Ngôn bị anh ta chọc cười.

"Vậy cô gọi lại đi, tôi thử nghe một chút." Bạch Dận Ninh cười. Ánh mắt lông mày rất có hồn, dường như còn mang theo chút mong đợi.

Lâm Tâm Ngôn mím môi, trong lòng suy nghĩ, anh ta cứu mình, gọi tên thôi cũng coi như báo đáp, thỏa mãn yêu cầu của anh ta, thử gọi một tiếng: "Bạch Dận Ninh?"

"Bạch, làm lại lần nữa vậy."

Lâm Tâm Ngôn không nhịn được thầm mắng trong lòng, còn rất nhiều yêu cầu nữa.

Cắn răng: "Dận Ninh"

"Hay lắm."

Anh ta cười rạng rỡ.

Lâm Tâm Ngôn thật sự buồn nôn, không biết hay ở đâu nữa?

Dù sao anh ta cũng là ân nhân cứu mạng của cô nên cô cũng không chấp anh ta.

Tiểu Liễu bưng thức ăn vào, đã nghe thấy tiếng cười của Bạch Dận Ninh, không khỏi nhìn sang Lâm Tâm Ngôn, cậu chủ đối xử đặc biệt với cô ấy thì không nói, bây giờ lại còn cười vui vẻ đến vậy với người phụ nữ này, người phụ nữ này rốt cuộc là ai?



Có quan hệ như thế nào với cậu chủ nhà này?

Cô ấy nghi ngờ đặt thức ăn lên bàn.

"Tôi không biết khẩu vị của cô thế nào, thích gì cứ nói với tôi, tôi sẽ làm cho cô." Bạch Dận Ninh nói.

Lâm Tâm Ngôn lại không muốn quấy rầy anh ta, có ơn thì phải trả, cô không muốn mắc nợ anh ta quá nhiều, huống chi cô cũng cũng không kén ăn, không có thứ gì không thích.

"Tôi không kén ăn, cái gì cũng được." Lâm Tân Ngôn cười.

Rõ ràng cho thấy vẫn duy trì một khoảng cách với anh ta, Bạch Dận Ninh cũng không tức giận, chỉ nói: "Được, nếu có gì cần cứ nói với tôi."

“Được.”

Ăn cơm xong, Lâm Tân Ngôn nhàm chán nằm ở trêи giường, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng suy nghĩ làm thế nào mới có thể liên lạc được với Lâm Hi Thần?

Bạch Dận Ninh này tại sao không cho cô mượn điện thoại?

Anh ta có mục đích gì?

"Căn phòng này. Ngoài cửa vang lên giọng nói của Tiểu Liễu. Ngay sau đó cô ấy đi tới, theo sau là hai người công nhân, trong tay mang theo bể cá cảnh.

Tiểu Liễu bảo công nhận đặt ở trước giường: "Để ở nơi này"

Sau khi lắp đặt xong, công nhân rời đi, Lâm Tâm Ngôn mới hỏi: "Làm gì vậy?"

"Cậu chủ nói cô không thể xuống giường, ở trong phòng cả ngày chắc chắn sẽ rất nhàm chán, tìm mấy thứ để cho cô giết thời gian" Tiểu Liễu đứng ở mép giường, hâm mộ nói: "Cậu chủ đối xử với cô thật tốt"

"Nếu không, cô nói thử xem là bởi vì cái gì?" Lâm Tâm Ngôn chậm rãi ngước mắt lên nhìn.

Tiểu Liễu cứng họng. "Thôi vậy" Tiểu Liễu không nhận được câu trả lời, trong lòng cũng không mấy thoải mái, xoay người đi ra ngoài.

Lâm Tân Ngôn rút một tờ giấy xoa nước trêи tay, vén chăn lên xuống giường, chống vào thành giường, dùng chân không bị thương dần dần đi ra khỏi cửa.

Chỗ này rất lớn, cô lại ở tầng một, nhớ đến Bạch Dận Ninh đi đứng không tốt, cũng sẽ không ở trêи tầng, Tiểu Liễu không biết đang làm gì, phòng khách lớn trống rỗng, không một bóng người.

Lâm Tâm Ngôn nhìn thấy điện thoại cố định ở trêи bàn cạnh ghế sofa.

Hai mắt cô sáng lên, đây là cơ hội liên lạc với bên ngoài của cô, cô hơi dò xét, chắc chắn không có ai mới vịn tường, đi về phía điện thoại cố định.

Cô thuận lợi ra đến phòng khách, một tay chống lên ghế sofa, sau đó đưa tay đi lấy điện thoại cố định.