Mê Vợ Không Lối Về

Chương 267: Bỗng nhiên bị người nào đó tóm lấy cổ tay




Thật sự rất đông, cũng may cổng vào và cổng ra không thiết kế ở cùng một góc, cùng đi vào trong cũng sẽ không hiện rõ sự chật chội.

Tài xế theo sát bước chân của Lâm Tâm Ngôn, sợ xảy ra chuyện bản thân không kiểm soát được.

Anh là tài xế lái xe, cũng là vệ sĩ cùng Lâm Tâm Ngôn khi ra ngoài, dĩ nhiên là phải giữ an toàn cho cô, nếu không quay về anh cũng không biết khai báo như thế nào.

Chỗ này có ba tầng, tầng nào cũng rất rộng, từng cửa hàng nội sát nhau, hàng hóa bày la liệt, cái gì cũng có, chỉ có điều không ngờ tới là chỗ này không có gì là không có.

Tầm mắt của Lâm Tân Ngôn bị cửa hàng đồ chơi hấp dẫn, có lẽ là bởi vì cô là mẹ của hai đứa nhỏ nên vừa nhìn thấy đồ chơi là muốn vào xem, xem có đồ chơi mà con cô thích hay không.

Lâm Hi Thần thích đồ chơi cần động não, cái gì mà thẻ đồ chơi hình con chó con mèo bằng lông nhung, cậu cũng chẳng thèm nhìn, nhưng ngược lại Lâm Nhụy Hi rất thích những đồ chơi lông lá xù xì này.

Tầm mắt của Lâm Tân Ngôn bị một khối Rubik hấp dẫn, cô cầm lên tay ngắm nhìn một chút, một mặt có gần năm mươi ô hình vuông, mỗi ô chỉ có kϊƈɦ thước bằng ngón tay út, tổng cộng có sáu mặt.

Lâm Tâm Ngôn xoay đi xoay lại vài lần, cảm thấy rất khó.

"Cái này người bình thường chơi không được, nếu như cô muốn mua cho con, tôi nghĩ có nên mua những cái này" Ông chủ cửa hàng đồ chơi đi tới giới thiệu, chỉ từng hàng trêи giá có các loại khối Rubik khác, có khối Rubik hình tam giác hoặc Rubik hình lập phương: "Những cái này rất hợp với trẻ từ năm đến mười tuổi, bé nhà chị bao tuổi rồi?"

"Năm tuổi" Lâm Tân Ngôn vẫn thích cái mình đang cầm trong tay.

Những cái này không làm khó được Lâm Hi Thần, quá đơn giản.

"Cái này hợp đó" Chủ tiệm lấy ra một cái Rubik hình tam giác, so với hình lập phương có mới lạ hơn một chút, ít ô hơn, tương đối là đơn giản, phù hợp với bé năm tuổi.

Lâm Tân Ngôn cười, lấy ví tiền ra: "Tôi lấy cái này, giúp tôi gói lại"

Ông chủ cũng cười, khách muốn mua cái nào thì ông bán cái đó thôi, quan trọng là cứ bán được là được.

"Tôi giúp chị lấy cái mới nhé." Chủ cửa hàng vào bên trong tìm túi bóng gói lại, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Người này là thế nhỉ, cứ nghĩ rằng con mình là thiên tài vậy"

Cửa hàng của ông có hai loại khối Rubik, lẽ ra là được đặt trong hộp, tuy người đến xem nhiều, nhưng căn bản không có ai muốn mua, vì đều cảm thấy không thể lắp ráp được, sau đó không còn cách nào, ông đành gỡ hộp ra để khách vào ngắm, người chơi thử cũng rất nhiều nhưng mà vẫn như vậy chẳng có ai mua.

. Nhưng hôm nay lại bán hết, trong lòng ông cảm thấy rất vui, để làm ra khối Rubik này rất phức tạp, giá mua vào cũng rất cao, ông cứ nghĩ là sẽ phá sản nhưng mà không ngờ được rằng hôm nay lại bán hết sạch.

Tìm được khối Rubik chủ cửa hàng cười híp mắt cầm ra, bỏ vào trong túi đưa cho Lâm Tâm Ngôn: "Con nhà chị chắc chắn rất thông minh"



Lâm Tâm Ngôn cười yếu ớt không nói gì, trong lòng cô nghĩ, cô cảm thấy con trai của cô là thông minh nhất.

Cô và tất cả người mẹ trêи thế giới đều giống nhau, đều cảm thấy con của mình giỏi nhất.

Lâm Tâm Ngôn hỏi: "Bao nhiêu tiền vậy?"

"Một triệu một trăm nghìn."

Lâm Tân Ngôn rút ra một triệu ba trăm ngàn trả ông, chủ tiệm tìm một trăm năm mươi nghìn trả cô: "Bớt cho cô ba mươi nghìn, khối Rubik này của tôi giá mua vào đã là một triệu không trăm năm mươi nghìn, đã hai năm trôi qua mà bạn không hết, hôm nay cô mua thì tôi không bị lỗ vốn."

Lâm Tân Ngôn nhận lấy tiền thừa, xách túi đi ra ngoài cửa tiệm, tài xế đi tới: "Tôi cầm giúp cô nhé."

Lâm Tân Ngôn khua tay: "Không cần" Cũng không phải cái đồ gì nặng lắm.

Tài xế bảo vệ Lâm Tân Ngôn giữa đoàn người qua lại tấp nập, người đi lại rất nhiều, hoàn toàn không phát hiện ra phía sau lưng cách đó không xa có một người đàn ông mặc áo Parka màu xanh da trời, đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang màu đen đang lén lút theo dõi hai người họ.

Tầng này toàn là đồ chơi và đồ trang sức, không có đồ mà cô tìm, thế là cô lên tầng hai, lúc đi vào thang máy Lầm Tần Ngôn cảm nhận được có người đang nhìn cô, cô quay đầu nhưng không tìm thấy người đang theo dõi cô.

"Sao thế?" Tài xế hỏi.

Lâm Tân Ngôn lắc đầu, cô lại quay đầu lại nhìn một cái, chính xác không có ai đang theo dõi cô.

Cô ôm sự hoài nghi xoay người đi vào, rất nhanh thang máy đã tới tầng 2, cô phát hiện ra tầng này có đồ mà cô cần, thế là cô rảo bước nhanh hơn, đem chuyện vừa mới cảm giác có người tình trộm mình quên hết sạch.

Cô đi hết một vòng quanh tầng hai mới tìm được vải ren mà cô cần, chất liệu vải mỏng nhẵn nhụi mềm mại, là thứ cô cần tìm.

"Cái này hơi đắt một chút" Lâm Tâm Ngôn vui mừng vì tìm được đồ cô muốn tìm, đang lúc say mê ngắm nhìn thì chủ cửa hàng đi tới nói.

Lâm Tân Ngôn là một nhà thiết kế thời trang nên tầm hiểu biết về các loại vải vóc cũng rất rộng, chỉ cần sờ vào vải là biết giá cả, cô bình tĩnh hỏi: "Cái này bán theo thước đúng không?"

Ông chủ gật đầu: "Đúng vậy, giá 5 triệu 640 nghìn một thước"

Lâm Tâm Ngôn ngẩng đầu nhìn bà chủ, cười: "Không thể rẻ hơn một chút sao?"



"Đây đã là giá rẻ nhất rồi đó, cả cái trung tâm thương mại này chỉ có mỗi cửa hàng của tôi có thôi, tuyệt đối không có nhà thứ hai, vì nó đắt nên không có cửa hàng nào muốn bán"

Ngón tay của Lâm Tâm Ngôn khẽ chà xát: "Chất vải này là làm từ sợi tơ tằm nên rất mỏng và nhẹ, màu sắc rất đẹp, tay sờ thấy cũng nhẵn nhụi, nhưng mà ông nói giá này thì hơi chút đắt"

Ông chủ vừa nghe là đã biết là người trong nghề, dùng tay sờ là có thể biết được chất vải, cũng không dám lên mặt: "Cái đó, cô muốn lấy bao nhiêu, tôi sẽ giảm giá"

"Tôi cần vài mét"

Ông chủ vừa nghe là đã biết khách quý, sờ một cái đã muốn vài mét, khóe môi nhếch lên cười toe toét: "Tôi sẽ ưu đãi giảm giá cho cô"

Lâm Tân Ngôn không phải là tiếc tiền, mà là giá ban đầu chủ tiệm này nói quá cao, giá loại vải này có cao nhưng mà không đến mức đắt khét như vậy: "3 triệu 240 nghìn một thước"

Lâm Tân Ngôn không quen chỗ này lắm, trước đây cô từng có các mối nhập hàng của riêng, đồ trang sức trêи quần áo cô đều nhập hàng có nguồn gốc rõ ràng, quan trọng là bây giờ cô không ở nước A, cũng không ở thành phố B, muốn tìm đồ mà mình cần thì chỉ có thể hỏi những người bản địa ở đây.

"Nếu như cô chỉ muốn mua một hai viên thì đi cửa hàng trang sức, còn nếu mà muốn mua nhiều thì nên đi đến chỗ nuôi trồng thủy sản, tha hồ lựa chọn, giá cả cũng rất hợp lý.

Lâm Tân Ngôn suy nghĩ một chút, cô thật sự muốn mua nhiều: "Ông có biết chỗ nào có nuôi trồng thủy sản không?"

"Cô cần nhiều à?" Ông chủ hỏi.

Lâm Tâm Ngôn gật đầu.

"Như vậy, cô cho tôi địa chỉ, cô muốn kiểu như nào thì cứ nói với tôi, tôi đi mua mang đến cho cô.." Ông chủ cười nói: "Trung gian, tôi kiếm được ít tiền, như vậy cô cũng bớt phiền, như thế nào?"

Lâm Tâm Ngôn suy nghĩ một chút, đồng ý nói: "Được."

Đích thân đi mua đúng là quá lãng phí thời gian, có người mang đến, cô bỏ ra ít tiền, vừa có thể tiết kiệm được thời gian, Lâm Tận Ngôn nói điều kiện kiểu mẫu mà cô cần viết lên giấy, còn có cả địa chỉ: "Tốt nhất là tối hôm nay gửi đến cho tôi, tôi cần dùng gấp"

Ông chủ đảm bảo: "Cô yên tâm, tối nay nhất định gửi qua cho cô"

Tài xế chủ động xách đồ, những thứ cần đều đã mua xong hết, Lâm Tân Ngôn và tài xế "Dẹp đường về nhà!

Lúc đi thang máy xuống tầng một, Lâm Tân Ngôn đem hết đồ cho tài xế cầm: "Anh đi ra xe trước đợi tôi" Tài xế nhìn dòng người qua lại rất đông, sợ cô gặp nguy hiểm, nói: "Tôi ở cổng đợi cô" Lâm Tâm Ngôn đi nhà vệ sinh không tiện dẫn anh theo, liền gật đầu.

Cô theo chỉ dẫn tìm được vị trí của nhà vệ sinh, đi xong từ nhà vệ sinh đi ra, đang lúc chuẩn bị đi ra cổng tìm tài xế lái xe, bỗng nhiên có người túm lấy cổ tay của cô.