Mê Vợ Không Lối Về

Chương 274: Cảm thấy như đang nằm mơ




Lâm Tân Ngôn rất nhanh đã hiểu ý của Tổng Cảnh Hạo.

“Vậy thì sao đó có phải em sẽ đi ra ngoài một mình để dẫn dụ Hà Thụy Trạch?”

"Không cần”.

Anh sẽ không để Lâm Tâm Ngôn mạo hiểm nhưng cho dù anh có lòng tin có thể một tên trúng đích nhưng cũng vẫn không thể lấy Lâm Tân Ngôn làm mồi nhử.

“Anh sẽ tìm một người thay thế em.”

"Anh cho rằng Hà Thụy Trạch ngốc sao?” Lâm Tâm Ngôn ngắt lời anh: “Chúng em quen nhau lâu lắm rồi, anh ta rất quen thuộc với em nên cho dù anh có thể tìm người giống y sì em cũng chưa chắc lừa được anh ta”.

Không bắt được Hà Thụy Trạch cô cũng không yên tâm, anh ta như một trái bom không biết lúc nào phát nổ.

Vì sự yên ổn của cô và hai đứa trẻ, cô muốn nhanh chóng giải quyết chuyện của Hà Thụy Trạch.

“Hay là cứ để em làm đi” Cô nhìn anh kiên định, cô biết anh đang lo lắng điều gì nhưng cô bằng lòng tin tưởng anh, tin anh có thể bảo vệ cho mình.

Thấy anh do dự, Lâm Tân Ngôn cố ý nói: "Anh không có lòng tin với chính mình sao?"

Tông Cảnh Hạo nhìn cô một lát rồi nhẹ nhàng nói: “Bớt kϊƈɦ động, cho dù chuẩn bị tốt trăm ngàn lần cũng không thể không sợ suất, anh không thể để em mạo hiểm”

Lâm Tâm Ngôn dựa vào lòng anh: “Em tin anh, sự tồn tại của anh ta làm em quá bất an.”

Cơ thể Tông Cảnh Hạo rụt về phía sau, sắc mặt giấu trong bóng tối không để người khác nhìn thấy biểu cảm lúc này của mình, Lâm Tân Ngôn không nói mà lặng thinh nép vào ngực anh khiến anh dần chấp nhận chuyện này.

Rất lâu sao, anh mới đột nhiên lên tiếng: “Em ngủ thêm chút nữa đi.”

Hai ngày nay cô không sao ngủ được vì vậy khi nãy ngồi trêи sofa mới thϊế͙p͙ đi, hơn nữa ngủ cũng không lâu, Lâm Tâm Ngôn biết chắc chắn anh đi ra ngoài tìm Thẩm Bồi Xuyên sắp xếp chuyện này nên ngoan ngoãn nằm xuống.

Tông Cảnh Hạo đắp chăn cho cô: “Anh sẽ về nhanh thôi”

“Ừm” Lâm Tâm Ngôn không buồn ngủ nhưng để Tông Cảnh Hạo yên tâm đi, cô mới nhắm mắt giả vờ ngủ.

Tông Cảnh Hạo đợi cô ngủ say mới đứng dậy rời khỏi phòng mà không biết anh vừa rời khỏi, người vốn đang ngủ ấy liền mở mắt ngay. Lâm Tâm Ngôn cũng buồn ngủ nhưng sau khi biết kế hoạch của Tổng Cảnh Hạo cô lại không ngủ nổi.

Thà cô thức dậy, cái chăn còn cuộn trêи người đi tới bên cửa sổ, chỉ cách một cánh cửa sổ nhưng cô có thể cảm nhận được gió lạnh thấu xương bên ngoài.

Vù vù, cây cối rung nhẹ. "Cốc cốc..”.

Đột nhiên có tiếng gõ cửa, Lâm Tâm Ngôn kiềm chế cảm xúc nhẹ nhàng nói: “Mời vào”

Cửa phòng vừa mở, Tần Nhã đứng trước cửa, cô đứng một lúc lâu mà không biết làm sao mở lời. Rõ ràng lúc vào cô có chuyện muốn nói với Lâm Tâm Ngôn.



Lâm Tâm Ngôn đi tới: “Mau ngồi đi, đứng ngây ra đó làm gì?”

Tần Nhã hơi ngại, không biết có phải lần đầu làm vợ người ta nên mới có cảm xúc e thẹn thể không.

Lâm Tân Ngôn rót nước cho cô rồi ngồi trêи sofa phía đối diện, cô cũng chẳng có kinh nghiệm gì mà chia sẻ với cô ấy.

"Hôn nhân của chị cũng không dở nên không thể cho em kinh nghiệm, chị chỉ muốn nói nếu như có thể có duyên ở bên nhau thì nhất định phải trân trọng đối phương”

Tần Nhã cúi đầu ừ nhẹ một tiếng. . Xin ủng hộ chúng tôi tại — t r u m t r u y e n .N E T —

“Em vẫn muốn gọi chị là chị như trước. Tô Trạm là anh em tốt của Tổng Cảnh Hạo, luôn gọi Lâm Tâm Ngôn là chị dâu nhưng cô không muốn sửa gọi giống như Tô Trạm.

Cô muốn giống như lúc trước gọi Lâm Tâm Ngôn.

Lâm Tâm Ngôn mỉm cười: “Đương nhiên là được rồi”

Cô cảm thấy đây cũng không phải chuyện lớn gì, gọi thế nào cũng chẳng sao, chỉ cần họ không thay đổi thì tình bạn này cũng

không thay đổi, xưng hô thế nào không quan trọng.

Lúc này, bà cụ đã đưa Lâm Hi Thần và Lâm Nhụy Hi vào, nhìn thấy Tần Nhã cũng ở đây, nụ cười trêи khuôn mặt bà càng thêm niềm nở: “Tiểu Nhã cũng ở đây sao?”

Tần Nhã vội vàng đứng dậy: “Nội à”.

Bà cụ xua tay: “Ngồi, ngồi” Bà thấy Tần Nhã chỗ nào cũng tốt.

Lâm Hi Thần lăn trêи giường đi nghiên cứu rubik, Lâm Nhụy Hi thì nhào vào lòng Lâm Tâm Ngôn không biết vì buồn ngủ hay mệt mà uể oải cuộn tròn trong lòng mẹ.

Bà cụ ngồi bên cạnh Tần Nhã, nắm lấy tay cô: “Tiểu Nhã à, sau này chúng ta là người một nhà rồi, nếu như Tiểu Trạm bắt nạt cháu cứ nói với nội”.

Tân Nhã mím môi ngại ngùng cúi đầu: “Anh ấy không bắt nạt cháu”

Bà cụ được lời như cởi tấm lòng, có lẽ vì tâm trạng tốt nên rất hồ hởi. Bà vỗ tay Tân Nhã xúc động nói: “Bà cảm thấy mình như đang nằm mơ”

Bà cho rằng chuyến đi này nhất định không vui vẻ gì, bà cho rằng Tô Trạm lại giống như khi trước, nói cuối năm kết hôn để lừa bà.

Không ngờ lần này là thật.

Nội già rồi, chỉ hy vọng con và Tô Trạm hạnh phúc, cháu đồng ý với nội một chuyện được không?” Đột nhiên bà cụ trở nên rất nghiêm túc.

“Bà nói đi ạ Tần Nhã nói.



“Sau này cho dù xảy ra chuyện gì cũng đừng rời bỏ nó, thay nội chăm sóc nó được không?”

Tần Nhã cảm thấy bà cụ rất kỳ lạ nhưng không nói được lạ chỗ nào, vì để bà yên tâm nên cô cũng nghiêm túc nhận lời: “Cháu hứa với nội”.

Bà cụ cười tít mắt, có lời này của Tần Nhã thì bà đã yên tâm rồi.

Buổi tối, Lâm Tâm Ngôn rời khỏi khách sạn một mình, khí trời vào tháng mười hai không ấm áp, đêm xuống gió bắc càng lạnh giá hơn.

Gió thổi vào mặt người lạnh như dao cắt từng thớ thịt.

Lâm Tâm Ngôn kéo sát chiếc áo lông vũ.

Bởi vì sắp đến Tết nên Tông Cảnh Hạo phải nhanh chóng bắt được Hà Thụy Trạch, sau đó trở về thành phố B. Đây là năm đầu tiên của Lâm Tân Ngôn nên anh muốn cả gia đình không bị làm phiền.

Đây cũng là điều Lâm Tần Ngôn nghĩ, cứ như vậy mãi tâm trạng cứ hoảng loạn khó mà yên tâm.

Vì lừa Hà Thụy Trạch mắc bẫy, Lâm Tâm Ngôn giả vờ cãi nhau với Tông Cảnh Hạo rồi ra ngoài đêm khuya, một mình ngồi bên hồ hoa.

Vì diễn cho giống để mê hoặc Hà Thụy Trạch, Tần Nhã còn ra ngoài nói với cô: “Chị Lâm à, vợ chồng có ai không cãi nhau, em thấy tổng giám đốc Tông rất tốt, chị đừng giận anh ấy nữa. Nể tình hai đứa bé, chúng ta đi về thôi chị, ngoài này lạnh như vậy?”

Lâm Tâm Ngôn ôm mặt không nói.

Tần Nhã tiếp tục khuyên nhủ: “Hai đứa bé đều đang đợi chị đó, chúng ta về phòng đi.”

Lâm Tâm Ngôn cúi đầu: “Chị muốn yên tĩnh một lát, em vào trong đi, giúp chị trong chừng hai đứa nhỏ”

“Nhưng chị ở bên ngoài em không yên tâm” Tần Nhã kéo cô: "Chị vào với em đi”.

“Chị không muốn nhìn thấy anh ta, em vào đi, chị ngồi một mình một lát nghĩ cho thông suốt.”

Khuyến cô mấy lần cũng không có tác dụng nên Tần Nhã chỉ đành đi vào trước.

Thỉnh thoảng cô lại quay đầu nhìn Lâm Tâm Ngôn, dáng vẻ rất lo lắng cho cô ấy.

Cho dù Hà Thụy Trạch bây giờ đang ở trong tối giám sát Lâm Tân Ngôn nhưng chưa chắc sẽ xuất hiện bởi vì anh ta không dám chắc Lâm Tân Ngôn có thực sự cãi nhau với anh không.

Nếu như cô ấy ngồi lâu một chút thì có thể cho thấy tâm trạng cô không tốt, anh cũng không ra ngoài dỗ dành cổ, Hà Thụy Trạch sẽ cảm thấy họ thực sự cãi nhau rồi.

Một khi Hà Thụy Trạch chắc chắn anh cãi nhau với Lâm Tân Ngôn, nhất định sẽ xuất hiện.

Như vậy lại hai tiếng đồng hồ nữa trôi qua, Lâm Tâm Ngôn ngồi tê hết chân, tay cũng đông cứng.

Vào lúc cô thấy Hà Thụy Trạch sẽ không xuất hiện thì phía trước có một cô bé.