Mê Vợ Không Lối Về

Chương 308: Anh không nỡ rời xa em




Tần Nhã cúi đầu: "Anh ấy vẫn chưa hiểu điều em thực sự quan tâm là cái gì."

Thứ cô muốn chính là Tô Trạm có thể mở rộng lòng hơn với cô, bất kể là chuyện của Lưu Phi Phi hay là chuyện của bố mẹ anh đều có thể nói với cô.

Cô cảm thấy cho dù là vợ chồng hay là người yêu thì thẳng thắn là điều quan trọng nhất.

Anh một mực khẳng định mình và Lưu Phi Phi không xảy ra chuyện gì, thế thì tại sao lúc đầu anh không nói mọi chuyện cho cô trước?

Anh rõ ràng là có cơ hội, cứ coi như anh quên gọi điện thoại, thế sao lúc gặp mặt ở phòng hành chính anh cũng có thể nói ra mà, nhưng mà anh lại không hề nói dù chỉ một từ.

"Anh ấy không thể cho em cảm giác an toàn, thà sớm tách nhau ra còn hơn cô gắng chịu đựng thế này.”

Thẩm Bồi Xuyên nhìn bóng lưng của Tần Nhã, không ngờ được rằng cô kiên quyết cắt đứt quan hệ như vậy, hơn nữa còn rất có chủ kiến.

Muốn cô tha thứ, chấp nhận Tô Trạm thì còn phải xem sự cố gắng của Tô Trạm thôi.

Sức lực anh có thể giúp cũng có hạn.

"Vậy cậu ấy giao cho em nhé, anh còn có việc, nếu như em bận thì anh giúp em gọi người tới được không?" Thẩm Bồi Xuyên thực ra là không có việc gì, chỉ là muốn cho hai người họ có không gian riêng với nhau.

"Không cần đâu ạ, em chăm sóc được, nếu không được thì em sẽ gọi một người giúp tạm thời." Tần Nhã không muốn làm phiền Thẩm Bồi Xuyên.

"Vậy được, có chuyện gì thì gọi điện thoại cho anh nhé." Thẩm Bồi Xuyên nói.

Tần Nhã gật đầu.

Tần Nhã tiễn Thẩm Bồi Xuyên đến cửa, nhìn anh về, Tần Nhã đóng cửa phòng bệnh lại.

Áo khoác trêи người của Thẩm Bồi Xuyên cũng không cởi, cứ như vậy nằm trêи giường.

Uống nhiều rượu sẽ rất khó chịu, Thẩm Bồi Xuyên nói đứt quãng nỉ non: "Khó chịu, anh khó chịu."

Tần Nhã đi tới, đứng cạnh giường hỏi anh: "Anh khó chịu chỗ nào?"

Tô Trạm không biết có phải thật là đang bất tỉnh nhân sự hay là giả vờ bất tỉnh, anh trở mình một cái: "Anh khó chịu, chỗ nào cũng thấy khó chịu, trong lòng khó chịu."

Tần Nhã đấu tranh trong lòng một lúc lâu: "Nể tình chung sống với nhau một thời gian nên em mới phục vụ anh lần này đấy nhé."

Cô khom người cởi áo khoác trêи người của anh ra, nhưng Tô Trạm không phối hợp, nằm im không nhúc nhích, Tần Nhã không có cách nào để cởi tay áo kia.

Chân mày khẽ nhíu lại: "Tô Trạm."

Tô Trạm mơ mơ màng màng: "Ừm?"

"Mặc quần áo đi ngủ sẽ không thoải mái, anh nhích ra một chút, em cởi áo cho anh nhé."



Tô Trạm mở mắt ra, trong lúc mơ hồ hình như nhìn thấy Tần Nhã, anh toét miệng cười: "Là Tần Nhã à."

Tần Nhã: "..."

Đúng thật là uống nhiều không ít, khắp người toàn là mùi rượu.

Anh nắm chặt vạt áo của Tần Nhã: "Em đừng đi có được không? Anh không nỡ rời xa em."

Tần Nhã mím môi.

"Em muốn đi, anh đau lòng lắm, không cẩn thận uống nhiều rượu quá, em đừng giận anh nha?" Tô Trạm kéo áo của Tần Nhã ngẩng mặt lên nài nỉ: "Tần Nhã..."

Tần Nhã giật áo ra: "Anh say rồi."

"Anh không hề say." Tô Trạm say mèm, gầm nhẹ một tiếng, hình như rất phiền não, cũng không biết phải làm sao: "Tại sao em không chịu tin anh?"

Tần Nhã rủ mắt xuống: "Em rất muốn tin tưởng anh, nhưng mà anh từ trước đến nay chưa từng cho em một lý do để tin tưởng anh."

Bỗng nhiên Tần Nhã xoay người, mở mắt nhìn cô, con ngươi đỏ ngàu, chứng tỏ anh uống rất nhiều rượu, giọng khàn khàn nói: "Sau này anh đều nghe em, như vậy có được không?"

Tô Trạm sững sờ một chút, anh, anh đây là không say á?

Trong chốc lát không biết trả lời như thế nào.

"Anh...Không say á?" Tần Nhã hỏi.

Không ai trả lời cô, Tô Trạm nhắm mắt lại giống như đang ngủ.

Tần Nhã gọi anh: "Tô Trạm."

Vẫn như cũ không có phản ứng gì.

Một lúc sau Tần Nhã liền nghe thấy tiếng hít thở đều đặn của anh.

Tô Trạm thật sự uống rất nhiều, lúc này đã ngủ say.

Tần Nhã: "..."

Trong không gian yên tĩnh cô thở dài một tiếng, nếu như Tô Trạm không say, cô thực sự không biết nên trả lời anh như thế nào.

Có điều là Tô Trạm vừa mới xoay người, cô có thể cởi áo khoác của anh ra.

Cô vắt áo khoác lên thành giường, sau đó cởi giày cho anh, đặt anh ổn định trêи giường, kéo chăn đắp lên người anh.

Cô đi vào phòng tắm lấy một chậu nước ấm lau mặt và lau tay cho anh.

Nội vẫn chưa tỉnh, buổi tối bác sĩ có đến phòng bệnh kiểm tra, nói mọi thứ đều bình thường, cô xử lý xong Tô Trạm liền ngồi lên ghế sofa nghỉ ngơi.



Cả một đêm không ngủ, lúc này cô cảm thấy rất mệt, lúc mơ mơ màng muốn muốn ngủ thì nghe thấy giọng nói của Tô Trạm.

"Khát, anh khát." Anh nhắm mắt lại, cảm thấy giống như có ngọn lửa đang thiêu đốt dạ dạy và cổ họng, khô rát.

Tần Nhã đứng dậy rót cho anh ly nước.

"Khát." Anh không ngừng nỉ non.

Tần Nhã lại thở dài một cái, đem nước đến, đỡ anh dậy, đưa nước tới sát môi anh, nghiêng miệng ly nước.

Cảm thấy ướt át, Tô Trạm mở miệng bắt đầu uống.

Uống xong một cốc nước, cổ họng của anh mới giảm bớt sự khô rát.

"Muốn uống nữa không?" Tần Nhã hỏi.

Tô Trạm không trả lời, hình như lại ngủ, Tần Nhã đặt anh xuống, đắp chăn lên, nhìn anh ngủ rất ngon, đặt ly nước sang một bên.

Bên kia, Tông Cảnh Hạo sau khi kết thúc bữa cơm cùng hai người thì quay trở về nhà họ Tông, Lâm Tân Ngôn và hai đứa nhỏ đều có mặt, dù anh không muốn nhìn mặt ɖu͙ƈ Tú nhưng anh vẫn phải qua đây.

Trong biệt thự mở đèn sáng choang, cách một lớp cửa nhưng anh vẫn nghe thấy tiếng nói cười rất vui ở bên trong, không biết bọn họ đang làm cái gì, anh đẩy cửa vào, Tông Khải Phong đang xem tin tức ở phòng khách. Trong bếp, Lâm Tân Ngôn và hai đứa bé đang gói há cảo, có lẽ là thấy rất vui nên hai đứa trẻ rất phấn khởi.

Chú Phùng đi tới, thấp giọng nói: "Cậu chủ."

Tông Cảnh Hạo ném áo khoác cho ông đi tới.

"Ba." Trong tay của Lâm Nhụy Hi đang cầm một cái bao gói há cảo, đôi chân nhỏ nhắn chạy về phía anh, đến trước mặt anh khoe khoang: "Ba, ba nhìn này, đây là há cảo con gói đấy nhé, xinh không nè?"

Tông Cảnh Hạo khom người ôm con gái lên, cười ừ một tiếng.

"Ba cùng làm với tụi con đi, mami làm rất nhiều vị khác nhau nha, có ba vị mới luôn, còn có trừng gà lá hẹ cơ, còn có thịt bò nữa, ba thích loại nào?"

Tông Cảnh Hạo bóp nhẹ cái mũi nhỏ của con gái: "Ba thích cái con gái gói nhé."

"Có phải ba cảm thấy con gói đẹp đúng không nè?" Cô bé nâng cái há cảo trong tay lên, đưa đến trước mắt Tông Cảnh Hạo.

Tông Cảnh Hạo nhìn "Miếng bột" trong tay con gái, dụi mắt một cái, nếu như Lâm Nhụy Hi không nói đấy là há cảo thì chắc chắn anh sẽ không nhận ra.

Rõ ràng là một mảnh bột, căn bản không nhìn ra hình dáng của há cảo.

"Ai dạy con thế?"

Những cái tinh xảo đẹp đẽ kia đều là Trình ɖu͙ƈ Tú gói.

"Những cái xinh xắn này đều là nội gói đó, có phải rất đẹp đúng không?" Lâm Hi Thần ngước đầu nhìn Tông Cảnh Hạo hỏi.