Mê Vợ Không Lối Về

Chương 369: Lặp lại chiêu cũ




Lâm Tân Ngôn cũng không làm rõ dụng ý của Lý Tĩnh mà cố ý nói: “Bà ấy nói, anh là con của trời, em chẳng là cái thá gì, dường như là đang nói cho em, em và anh không xứng đôi, dù sao em không có gia thế hiển hách, cũng không có nhiều tiền. Chúng ta ở bên nhau là không môn đăng hộ đối.”

Cô nghĩ thầm trong lòng, quả thực cô không có những điều này, chỉ sợ cả đời cũng không thể có được. Điều duy nhất cô có thể làm là đứng ở bên cạnh hắn.

Cùng tiến cùng lui, cùng chung hoạn nạn.

Tông Cảnh Hạo nhìn cô một cái, cũng không nói gì, ngồi trở lại vị trí khởi động xe.

Lâm Tân Ngôn quay đầu nhìn hắn: “Anh không nói gì sao?”

Hắn nhìn không chớp mắt, đáy mắt dậy sóng, nếu như trước đó hắn vẫn chỉ là cảm thấy Văn Khuynh có thể có chuyện gì giấu diếm hắn, như vậy bây giờ hắn đã có thể khẳng định.

Nếu như quả thực muốn gọi hắn và Lâm Tân Ngôn đến ăn cơm, hoàn toàn có thể thông báo cho một mình hắn là đủ.

Lý Tĩnh hoàn toàn không cần thiết phải chạy đến tiệm trang phục của Lâm Tân Ngôn.

Hơn nữa, từ lúc hắn có thể nhớ chuyện được, dường như người phụ trách liên hệ với hắn mỗi lần đều là Lý Tĩnh, mặc dù Văn Khuynh quan hệ gần gũi với hắn nhưng rất ít khi đích thân ông gọi điện thoại liên hệ với hắn.

Không phải không muốn liên hệ, mà thời gian lâu dài, ông ấy thích Lý Tĩnh làm thay.

Thế nhưng là lúc này, ông ấy lại liên tiếp hai lần chủ động gọi điện liên hệ với hắn.

Điều này đủ để chứng minh có vấn đề, hơn nữa, tâm trạng Lâm Tân Ngôn không bình thường, nhất định là đã phát sinh chuyện gì.

Chuyện này, Lâm Tân Ngôn chỉ sợ cũng biết một chút, còn biết được bao nhiêu thì hắn không biết.

“Chuyện của anh, không ai có thể can thiệp được.”

Văn Khuynh cũng không được!

Hắn thể hiện rất rõ thái độ của mình, chỉ cần hắn thích, không ai có thể ngăn cản hắn!

Lâm Tân Ngôn chủ động dựa gần, gối lên vai hắn: “Anh tin vận mệnh không?”

“Không tin.” Hắn chỉ tin tưởng chính bản thân mình.

Lâm Tân Ngôn ngửa đầu nhìn hắn, đồng thời nghiêm túc nói: “Em tin.”

“Anh không cảm thấy chúng ta rất có duyên phận sao?”



Trời xui đất khiến đêm hôm ấy, vốn cho rằng đời này sẽ không còn gặp nhau nữa, chưa từng nghĩ, đối phương lại là đối tượng hai bên gia đình đính ước từ bé.

Duyên phận kỳ diệu cỡ nào.

Tông Cảnh Hạo bỏ một tay ôm cô, khóe miệng khẽ nhếch, hàm răng trắng sáng chói: “Em nói đúng.”

Lâm Tân Ngôn liếc hắn một cái: “Qua loa với em à?”

Tông Cảnh Hạo nắm lấy tay cô ấn lên ngực, cười khẽ: “Lương tâm trời đất chứng giám.”

Lâm Tân Ngôn không ba hoa với hắn nữa, tranh cãi với nhau, cô chưa từng nói lại hắn được.

Hắn mà không cần mặt mũi một cái là chẳng khác nào du côn lưu manh.

Lúc này xe dừng lại ở nhà hàng mà Văn Khuynh nói.

Nhà hàng kiểu Trung.

Tính cách Văn Khuynh tương đối cứng nhắc, không ăn được cơm Tây, ông chọn nhà hàng cơ bản đều là những nơi có hương vị tương đối tốt ở thành phố B.

Nhà hàng này cũng là một trong số đó. Để có thể mang đến một trải nghiệm khác cho khách hàng, nhà hàng trang trí theo một phong cách riêng, khung kiểu Trung, chi tiết hiện đại, phục vụ nam mặc đồ tây màu đen, phục vụ nữ thì mặc sườn xem, hai người đúng chung một chỗ vẫn hài hòa xứng đôi.

Bọn họ đi tới, nhân viên tiếp đón ở cửa lập tức đẩy cửa ra, đồng thời bày ra tư thế mời vào.

Sau khi vào cửa, một phục vụ nam mặc đồ tây màu đen thắt nơ đi tới: “Xin hỏi có hẹn trước không?”

Tông Cảnh Hạo khẽ vuốt cằm: “Tìm Văn tiên sinh.”

“Mời đi theo tôi.” Nam phục vụ nghe xong thì biết đây là khách của phòng bao đó, lễ phép cung kinh đi trước dẫn đường.

Đến cửa phòng, phục vụ đứng ở một bên: “Chính là căn phòng này.”

Lâm Tân Ngôn chợt nắm chặt cánh tay Tông Cảnh Hạo, sắp đối mặt với Văn Khuynh, cô bỗng nhiên hồi hộp.

Tông Cảnh Hạo với tay cầm lấy bàn tay cô, quấn lên khuỷu tay mình, trầm giọng nói: “Có anh đây.”

Lâm Tân Ngôn mím chặt môi, khẽ gật đầu.



Đẩy cửa phòng ra, trong phòng rộng rãi, chính giữa là Văn Khuynh, bên cạnh ông còn có một cô gái xinh đẹp.

Hai người đang nói chuyện, dường như còn trò chuyện rất vu vẻ, khuôn mặt hai người đều nở nụ cười.

Cửa phòng bị đẩy ra, hai người đồng thời nhìn về phía cửa.

Ánh mắt của cô gái rơi vào trêи người Tông Cảnh Hạo trước tiên, sau đó là Lâm Tân Ngôn.

Văn Khuynh nhìn thấy Lâm Tân Ngôn cũng tới, nụ cười trêи mặt chợt tắt ngấm trong nháy mắt, thay vào đó là một khuôn mặt lạnh lùng nghiêm khắc.

Ánh mắt của ông thay đổi lớn như thế, Tông Cảnh Hạo không thể không phát hiện ra.

Đôi mắt hắn chớp lên, nhanh chóng che giấu đi, hắn dẫn Lâm Tân Ngôn đi tới.

Trần Thi Hàm lại rất nhiệt tình: “Mới nãy em và chú Văn còn đang nhắc tới mọi người chứ?”

Lâm Tân Ngôn nhìn thoáng qua Trần Thi Hàm, có lẽ đều là phụ nữ nên cũng tương đối hiểu phụ nữ, cô cảm giác rõ ràng rằng cô gái này đang cố ý lôi kéo làm quen với họ, nhất là Tông Cảnh Hạo.

“Không biết nói gì đến chúng tôi rồi?” Lâm Tân Ngôn cười hỏi.

“Cô chính là Tông phu nhân sao?” Trần Thi Hàm hỏi một đằng đáp một nẻo: “Thật trẻ, thật xinh đẹp.”

Trần Thi Hàm rất biết cách nói chuyện.

Lâm Tân Ngôn duy trì nụ cười đúng mực: “Quá khen, cũng không trẻ, con cái đã sáu tuổi rồi, vẫn là cô trẻ tuổi hơn.”

Khóe mắt Trần Thi Hàm co lại, Văn Khuynh nói với cô ta là Tông Cảnh Hạo kết hôn, nhưng là cưới chui, sao còn có cả con rồi vậy?

Văn Khuynh vốn là muốn nói với Trần Thi Hàm, chỉ là còn chưa kịp.

Văn Khuynh vỗ bả vai Trần Thi Hàm, hai người không nói gì, chỉ giao lưu bằng ánh mắt.

Dường như là đang nói, chuyện này ông sẽ nói với cô ta sau.

Bàn tay của Lâm Tân Ngôn ở dưới gầm bàn siết chặt lại, lòng bàn tay toát cả mồ hôi, nhưng khuôn mặt cô vẫn bình tĩnh: “Trần tiểu thư nói đúng, người quen hắn không ít, quen cô cũng không lạ.”

Trần Thi Hàm nghẹn họng, nụ cười trêи mặt chợt mất tự nhiên.

Tông Cảnh Hạo nghiêng đầu nhìn qua, nhớ lần đầu tiên giằng co với cô, cô cũng nhanh mồm nhanh miệng như thế.