Mê Vợ Không Lối Về

Chương 430: Nói, cậu là người của ai?




Cúp điện thoại, Hà Văn Hoài đặt điện thoại lên bàn, tâm trạng căng thẳng nói: “Chỉ đành đợi thông tin thôi.”

Trần Thanh rót trà cho ông: “Lần này chắc chắn là tin tốt.”

Hà Văn Hoài làm gì còn tâm trạng mà uống trà, đây là người duy nhất trong tay ông, nếu như không thành công, thì cũng như những gì Trần Thanh nói, còn muốn bắt người thì khó.

“Mong là tin tốt.”

Ông nhìn Trần Thanh: “Không được bỏ rơi tôi.”

Trần Thanh nghiêm mặt, không vui nói: “Không tin tôi à?”

“Không phải.” Hà Văn Hoài rót trà cho ông ta: “Không phải lòng không đáy, nên…”

Trần Thanh ý vị sâu xa nhìn ông ta, cầm cốc trà đặt gần môi, chỉ cần giải quyết thuận lợi Lâm Tân Ngôn, chuyện này sẽ nhanh chóng truyền đến tai Tông Cảnh Hạo, chuyện lần này là do nhà Hà làm.

Thì có liên quan gì đến Trần Thanh ông chứ?

Bắt người cũng không phải người của ông.

Chủ định của nhà họ Hà là muốn biến mất từ trêи mảnh đất này.

Mà ông ta chỉ là lợi dụng giá trị còn thừa lại thôi.

Hà Văn Hoài nên vui mừng, đến lúc này còn có thể bị lợi dụng.

Bệnh viện.

Người đó quay lại bệnh viện, anh ta có thể vào cục cảnh sát là nhờ công sức của nhà Hà. Vài năm nay anh ta chẳng làm bất kì chuyện gì vì nhà Hà, đến nay vẫn có thể lợi dụng anh ta, nói gì cũng không lùi lại được.

Anh ta vội vàng nắm chặt lấy tờ giấy trong tay, nếp nhăn biến dạng.

Tông Cảnh Hạo quan sát sự thay đổi của anh ta, ý thức được tiếp theo anh ta có thể sẽ làm gì. Anh nhìn Lâm Tân Ngôn, từ đầu đến cuối cô không nói gì, chỉ yên lặng ngồi đó.

Cô đặt tay lên chăn, vội vàng nắm chặt ga giường, cả bàn tay toàn là mồ hôi. Bên đối phương nhiều người quá, nếu như đánh nhau, Tông Cảnh Hạo dù kiên cường thế nào, cũng không thể nào chú ý đến cô.

Mặc dù trong lòng rất lo lắng, nhưng lại không hề thể hiện ra một chút nào.

Nếu không phải đang mang thai, thì chẳng có tí lo lắng nào, bởi vì cô tin anh, chỉ là cơ thể bây giờ của cô…

Lại tăng thêm sự chú ý của anh.

Tông Cảnh Hạo hỏi: “Sợ không?”

Lâm Tân Ngôn lắc đầu: “Con em rất kiên cường.”



Trước đây khi mang thai Lâm Hy Thần và Lâm Nhụy Hi, cô từng bị tai nạn, ngã, lúc nhảy xuống từ chiếc xe đang chạy với tốc độ cao, con của cô vẫn không sao.

Người đó hăng hái: “Tôi công bằng chấp hành pháp luật, ai cũng không được ngăn cản bắt tội phạm tình nghi!”

Người đó xông pha đi đầu, xông lên phía trước, người phía sau như trong lòng có tính toán, hùng hổ đi vào trong.

Tông Cảnh Hạo đứng yên ở đó, không biết từ lúc nào mà cúc áo trêи bộ vest của anh đã cởi ra. Dáng người anh cao, khí thế hừng hực, lúc người đó sắp chạm đến giường bệnh, không biết từ lúc nào anh lấy ra một khẩu súng, hướng thẳng đến giữa trán người kia.

Lúc này, ngoài cửa có mấy người xông vào bao vậy, hơn nữa còn nghe thấy có người nói lời độc ác: “Tốt nhất thành thật chút đi.” Căn phòng không lớn bỗng trở nên chật chội, Bồi Thẩm Xuyên bước ra từ trong đám người đó.

Người giữ cửa quay về báo tin, Bồi Thẩm Xuyên mới có thể đưa người đến kịp.

“Nói, cậu là người của ai?” Nòng súng lại áp chặt vào giữa trán người đàn ông kia.

Bồi Thẩm Xuyên đứng bên cạnh, nhìn Lâm Tân Ngôn như không có chuyện gì xảy ra, anh mới thở phào một hơi.

Đội trưởng Trần mới là người của Văn Khuynh, lần này đến không phải đội trưởng Trần, cũng có thể nói, chuyện này có thể không liên quan đến Văn Khuynh.

Văn Khuynh giờ đang sợ hãi không có tinh lực, bác sĩ nói anh ấy bị thương không nặng, nhưng ít nhiều cũng ảnh hưởng đến cơ thể.

Lệnh bắt giữ trong tay anh ta rơi xuống đất, hai tay run run, run rẩy xin tha thứ: “Tôi, tôi cũng là phụng mệnh làm việc, bên trêи ra lệnh tôi đi bắt người… Tôi không thể không làm.”

“Không thể nói?” Ngón tay Tông Cảnh Hạo bóp cò.

Bồi Thẩm Xuyên đứng bên cạnh điều chỉnh hơi thở.

Người đó ngã xuống đất, không ai là không sợ chết, dù sao chỉ sống một lần, ai bị súng ngắm vào như vậy cũng không thể bình tĩnh.

“Hôm nay người nhà họ Hà đi báo án rồi, còn yêu cầu bên cảnh sát đòi lại công bằng cho họ. Tôi đã nhận được lệnh bắt của bên trêи, để tôi đến bắt đối tượng tình nghi.”

Người đó cũng bị dọa không ít, Bồi Thẩm Xuyên nắm lấy khẩu súng, sợ Tông Cảnh Hạo xông lên bắn chết người: “Hôm qua Hà Thụy Lâm đã chết ở đó rồi.”

Đây cũng kết cục thúc đẩy Hà Văn Hoài vì sao lại đột nhiên đi đến cục cảnh sát gây áp lực.

Lúc Hà Thụy Lâm bị phán tử hình, hoãn thời gian chấp hành một năm, tính ra còn có vài ngày mà đã chết rồi.

Tông Cảnh Hạo xoay đầu nhìn Bổi Thẩm Xuyên.

“Tôi không biết đâu.” Nếu biết thì anh cũng nói với anh ấy rồi.

“Người giao cho tôi đi.” Đều là đang lừa người, nhiệm vụ còn đó, làm gì có thể nói chết là chết. Biết trong lòng Tông Cảnh Hạo đang tức giận, dù sao cũng xông vào phòng bệnh rồi: “Tôi làm anh có yên tâm không?”

Tông Cảnh Hạo thu tay lại.

Cảm thấy cái chết của Hà Thụy Lâm rất kì quặc, lại còn chết vào lúc này: “Biết sao lại chết không?”



“Chưa có suy nghĩ cụ thể, đợi tôi đi xem đã.” Thẩm Bồi Xuyên để người đem người đi, đá vào người đang nằm dưới đất một cái: “Còn không đi!”

Người đó liền nhanh chóng đi ra khỏi phòng bệnh, Tông Cảnh Hạo hếch cằm: “Tìm người đi theo cậu ta.”

Thẩm Bồi Xuyên hỏi: “Cậu nghi ngờ cái gì à?”

“Biết đây là cục mà Văn Khuynh làm, không có lệnh của Văn Khuynh thì ai dám nắm vụ án này? Người này trước đó đã nghe điện thoại, đó là người sai khiến anh ta. Nếu như sau lưng không có người thì anh ta không ra sức thế đâu.”

Thẩm Bồi Xuyên nghĩ cũng đúng, vụ án của Lân Tân Ngôn như thừa nước đục câu không ai ngu mà nhảy xuống vũng nước ấy.

“Vậy tôi đi trước.” Thẩm Bồi Xuyên đi đến cửa: “Cần tôi tìm mấy người đến không?”

Tông Cảnh Hạo ừ nhẹ một tiếng, ở đây sợ cũng không an toàn nữa, rõ ràng người mà đối phương muốn hướng đến là Lâm Tân Ngôn.

Trêи trán Lâm Tân Ngôn có vài giọt mồ hôi, vừa nãy mấy người xông vào, cô rất căng thẳng. Tông Cảnh Hạo đi đến: “Có bị dọa không?”

Lâm Tân Ngôn lắc đầu: “Sao anh lại có súng?”

Tông Cảnh Hạo cầm súng lên: “Phòng thân thôi.”

Đây là súng Thẩm Bồi Xuyên làm cho anh, thiết kế riêng. Anh đồng ý cho Văn Khuynh lấy Trần Thi Hàm, lập kế hoạch vào ngày đưa Trần Thi Hàm đi, sợ xảy ra bất trắc. Dù sao Trần Thanh cũng không cho Trần Thi Hàm ra, chắc chắc đã hiểu được, nếu như Bồi Thẩm Xuyên không thuận lợi, thì có đành để Tông Cảnh Hạo bắt Trần Thi Hàm, uy hϊế͙p͙ Văn Khuynh và Trần Thanh kết thúc vụ án của Lâm Tân Ngôn.

Không ngờ hôm nay lại dùng đến.

“Nhưng trước đây em có thấy đâu.” Lâm Tân Ngôn có hơi bất an, tại sao anh phải đem theo súng, anh chuẩn bị làm gì?

Có nguy hiểm không?

“Không được nghĩ linh tinh.” Tông Cảnh Hạo lau mồ hôi trêи trán cô: “Để anh đi gọi bác sĩ”

Không thể ở lại đây thêm nữa.

Chuyện này sợ không đơn giản, Văn Khuynh chưa hành động, nhưng có người hành động rồi.

Người đó nói là nhà họ Hà đến cục cảnh sát muốn cách giải quyết, bên trêи mới truyền lệnh bắt xuống. Sự việc xảy ra đến bây giờ, sao bây giờ mới đi?

Tại sao trước đây không đi?

Nhà họ Hà không biết đây là âm mưu, sau đó bây giờ mới cắm gậy?

Văn Khuynh có kế hoạch, không có kế của Văn Khuynh, thì lệnh bắt này không được truyền xuống, chỉ có thể nói phía sau có người.

Còn có thể là ai…

Ánh mắt của anh trở nên sâu xa, trong lòng như có suy đoán.