Mê Vợ Không Lối Về

Chương 751: Rượu giao bôi




Ý tưởng này có vẻ khá hay.

“Vậy thì cứ quyết định như vậy đi, hôm nay Thẩm Bồi Xuyên mời chúng ta ăn cơm.” Tô Trạm vô cùng hưng phấn lên tiếng và chuẩn bị kiếm chác một bữa của Thẩm Bồi Xuyên.

“Hay là chúng ta ăn lẩu đi?” Lâm Tân Ngôn cảm thấy lẩu cũng gần giống với lẩu cay mà Tông Cảnh Hạo không cho cô ăn thì ít nhất ăn lẩu cũng không sao đi?

Tông Cảnh Hạo đi tới và liếc cô một chút.

Cô giả vờ như không nhìn thấy cầm cốc nước trêи bàn lên rồi uống một ngụm.

Tô Trạm nói: “Cũng được chính là mùi lẩu quá nồng liệu có làm cho cả căn phòng đều có mùi hay không?”

“Mở cửa sổ cho thông gió chúng ta ăn ở bên ngoài lại không phải ở trong phòng.” Tang Du đáp lại anh ta.

Tô Trạm lên tiếng đồng ý: “Thôi cứ quyết định như vậy đi, cậu ấy cung cấp chỗ còn tôi phụ trách gọi món cuối cùng Thẩm Bồi Xuyên trả tiền.”

Thẩm Bồi Xuyên lên tiếng: “Hôm nay dù cậu có gọi thịt rồng thì tôi cũng trả nổi.”

Tô Trạm trừng mắt với anh ấy: “Cậu cứ đợi đấy.”

Hôm nay nhất định phải cho cậu ấy mất máu mới được.

Tang Du ghé lại nhìn xem anh ta gọi món gì, Tô Trạm lùi lại một bước: “Cách tôi xa một chút đi tìm Thẩm Bồi Xuyên nhà cô ý.”

“Đàn ông keo kiệt sẽ không có ai thích đâu.” Tang Du tươi cười đùa giỡn.

Tô Trạm: “...”

“Tôi không cần người khác thích.”

“Tần Nhã cũng không thích.” Tang Du lại mở miệng nói.

Tô Trạm: “...”

Nhìn cô ấy một lúc lâu anh ta mới nhả ra được một câu: “Cô và Thẩm Bồi Xuyên nhà cô thật sự là trời sinh một đôi.”

Đều đáng ghét như nhau.

Tang Du mỉm cười: “Tôi cũng cho rằng tôi và anh ấy rất xứng đôi.”

Tô Trạm: “...”

Anh ta cảm thấy chính mình đã bị tổn thương sâu sắc: “Tang Du, cô không thể học theo Thẩm Bồi Xuyên được sẽ học phải thói xấu đấy.”

“Tôi lại không thấy anh ấy xấu.”



Tô Trạm: “...”

Anh ta đã không muốn nói chuyện nữa rồi sau đó cúi đầu tập trung vào việc gọi món.

“Chị dâu chị có muốn ăn gì không?” Tô Trạm ngẩng đầu hỏi.

Lâm Tân Ngôn lập tức trả lời: “Có, tôi muốn ăn cá viên, da đậu phụ và tảo bẹ.”

Tô Trạm: “...”

Anh ta chớp mắt: “Chỉ thế thôi à? Cần gọi đồ đắt hơn một chút không? Chị không thể nghĩ tới muốn ăn thứ đắt tiền hơn à?”

Lâm Tân Ngôn lên tiếng: “Tôi không nói anh cũng sẽ gọi mà không phải sao?”

Tô Trạm tặc lưỡi dường như cũng rất có lý.

“Tôi muốn ăn tiết ngan.” Tang Du vươn cổ xem Tô Trạm gọi món gì.

Tô Trạm ngồi trêи sô pha và cất tiếng hỏi: “Cô còn muốn ăn gì nữa không?”

Tang Du lắc đầu.

Tô Trạm nhìn cô: “Tiết kiệm tiền cho chồng à?”

Tang Du ngồi bên cạnh Thẩm Bồi Xuyên và dựa vào vai anh ấy: “Đương nhiên rồi, của anh ấy thì chính là của tôi.”

Tô Trạm nhìn họ và dứt khoát lại gọi thêm một chai Lafite đời năm 1982 nữa.

Đây chính là sự trừng phạt dành cho tội show ân ái của hai người họ.

Nếu Tang Du biết được chắc chắn cô ấy sẽ cách Thẩm Bồi Xuyên rất xa.

Trong phòng Tông Cảnh Hạo đứng ở đầu giường và hỏi: “Bây giờ em đã vui hơn chưa?”

Lâm Tân Ngôn ôm lấy eo anh và ngẩng đầu lên rồi lắc đầu nói: “Chưa đâu, em vẫn còn chưa được ăn lẩu cay đâu.”

Tông Cảnh Hạo mỉm cười và véo má cô: “Từ khi nào thì em lại trở nên bướng bỉnh như vậy?”

“Em vốn đã rất bướng bỉnh rồi mà bây giờ anh mới phát hiện ra sao?” Lâm Tân Ngôn cười.

“Không cho em ăn là vì muốn tốt cho em.”

“Em biết rồi.” Cô ngắt lời anh, làm sao cô lại không biết anh là vì tốt cho cô chứ?

Chỉ là đột nhiên cô muốn ăn mà thôi.



Hơn nữa cô cũng không có ăn mà.

Lúc này có lẽ đồ ăn đã được đưa tới đây vì nghe thấy động tĩnh không nhỏ ở bên ngoài.

Lâm Tân Ngôn quấn lấy anh: “Em muốn đi ra ngoài.”

Tông Cảnh Hạo vén chăn lên: “Để anh ôm em đi.”

Cô gãi đầu: “Không được tốt cho lắm.”

“Hay là anh mang vào trong phòng cho em ăn nhé.”

“Anh ôm em đi.” Ăn lẩu phải mọi người ngồi cùng nhau vừa ăn vừa nói chuyện mới đúng vị, ngay cả cửa cô còn chưa ra khỏi bây giờ có cơ hội đi ra ngoài cũng tốt.

Sau đó khi cô bước ra thì đã nhìn thấy tất cả đã được bày sẵn, chiếc bàn uống nước cũng không đủ chỗ còn phải dọn một chiếc bàn thấp bên cạnh đến.

Căn phòng bệnh vốn vắng vẻ bỗng nhiên trở nên sôi động hẳn lên.

Tang Du cầm lấy tấm đệm trêи ghế sô pha lên để tiện cho việc Tông Cảnh Hạo đặt Lâm Tân Ngôn ngồi trêи sô pha.

Tô Trạm mở một chai rượu, khi anh ta gọi món đã nhân tiện kêu người đưa kèm cốc rượu còn cố ý dặn dò người ta muốn ly chân cao, sau khi anh ta mở ra thì rót cho Thẩm Bổi Xuyên một ly trước sau đó đến lượt Tang Du.

Với đức hạnh của Tô Trạm, Tông Cảnh Hạo vừa nhìn đã biết anh ta định làm gì, thật hiếm khi tất cả mọi người đều có mặt và tụ tập cùng nhau như thế này nên anh nhắc nhở một câu: “Đừng có quá high đó.”

Tô Trạm cười he he: “Không đâu tôi cũng không định đi nháo động phòng, hôm nay để Thẩm Bồi Xuyên và Tang Du uống rượu giao bôi trước mặt chúng ta đi, điều này cũng không coi là quá đáng đi.”

Lâm Tân Ngôn chỉ nhìn và mỉm cười, sau đó gắp một miếng bánh sầu riêng lên, bên trong được làm bằng nhân sầu riêng, vỏ ngoài không biết là được nướng hay chiên giòn có màu vàng óng và giòn xốp, bên trong vừa dai lại vừa mềm khi bỏ vào trong miệng đã ngập tràn hương vị sầu riêng.

Cô cảm thấy ăn rất ngon nên cũng gắp một miếng bánh sầu riêng vào trong đĩa của Tông Cảnh Hạo.

Sau đó xem Tô Trạm la hét.

Tông Cảnh Hạo nhìn thấy vậy gắp lên và cho vào miệng chậm rãi nhai nuốt.

“Nào uống thôi.”

Tô Trạm đặt bình rượu xuống.

Thẩm Bổi Xuyên: “...”

Tang Du cũng cảm thấy hơi xấu hổ đôi tay nắm chặt lấy vạt áo.

“Giấy kết hôn đều đã lĩnh rồi đừng có giả bộ trong sáng với tôi, Thẩm Bồi Xuyên cậu mau uống đi nếu không từ hôm nay tôi sẽ đến nhà cậu ngủ đó.” Tô Trạm tươi cười nói: “Hay là tôi uống với Tang Du thay cậu vậy?”

“Được rồi, uống rượu mà thôi.” Tang Du biết Tô Trạm đang cố ý đùa giỡn nên bưng ly lên và đụng một chút vào cánh tay của Thẩm Bồi Xuyên: “Anh ta chỉ muốn xem trò náo nhiệt của anh mà thôi, không phải chỉ là uống rượu thôi sao, chúng ta uống là được chẳng lẽ còn có thể chặn lại miệng anh ta được sao.”