Mê Vợ Không Lối Về

Chương 757: Đều là do tôi không tốt




Tổng Cục nhìn thấy Thẩm Bồi Xuyên đặt khung ảnh đang cầm trêи tay xuống rồi đi tới: "Đến đây, mau ngồi đi." Cục trưởng Tống kéo Thẩm Bồi Xuyên ngồi xuống sô pha

"Tôi về hưu rồi." Cục trưởng Tống nói.

Thẩm Bồi Xuyên nhìn ông nửa ngày không nói gì vì anh ấy có thể nhìn ra được Cục trưởng Tống có phần tiếc nuối, ông rất yêu công việc, bây giờ lại về hưu sớm như vậy trong lòng nhất định sẽ có chút mất mác.

"Thật ra ông..."

Cục trưởng Tống xua tay ra hiệu Thẩm Bồi Xuyên đừng nói nữa, ông đã đưa ra quyết định và suy nghĩ ro ràng rồi và ông cũng không hối hận hay tiếc nuối gì cả.

"Tôi đề cử cậu thay thế vị trí của tôi nhưng phía trêи cũng sẽ có vài cuộc khảo sát, câu phải biểu hiện cho thật tốt." Cục trưởng Tống nhìn quanh căn phòng làm việc này: "Bây giờ tôi vẫn phải rời đi, tôi thật sự không nỡ, không phải là tiếc vị trí này mà là không nỡ rời khỏi nơi này, ở đây lâu như vậy ít nhiều cũng có một chút tình cảm."

Thẩm Bồi Xuyên hạ tầm mắt xuống, không biết nói gì để an ủi Cục trưởng Tống.

"Thôi không nói nữa, cậu hãy quên những chuyện không vui trước kia đi, xem như là cho cấp trêи cũ của cậu là tôi một chút mặt mũi cuối cùng." Cục trưởng Tống vỗ vai Thẩm Bồi Xuyên.

Thẩm Bồi Xuyên gật đầu: "Tôi không để bụng đâu."



"Tôi tin cậu, sự việc này náo loạn đến như vậy đều là lỗi của tôi." Cục trưởng Tống hối hận, rầu rĩ nói. Thẩm Bồi Xuyên chỉ im lặng lắng nghe.

"Được rồi, cậu đi làm việc đi, tôi cũng nên thu dọn đồ đạc rời đi rồi." Cục trưởng Tống đứng lên, Thẩm Bồi Xuyên cũng đứng lên nói: "Tôi tiễn ông."

Cục trưởng Tống cười nói: "Được, không uổng công tôi xem trọng cậu."

Thẩm Bồi Xuyên tiễn Cục trưởng Tống ra ngoài, trêи đường có vài đồng nghiệp đến chào hỏi tỏ ý sẽ nhớ người cấp trêи là Cục trưởng Tống, tiếc cho việc ông về hưu sớm. Đi ra đến cửa, Cục trưởng Tống không cho ai tiễn mình nữa, tự mình rời đi. Không cần biết trước đây đã xảy ra chuyện gì, bây giờ nhìn cấp trêи cũ rời đi như vậy trong lòng mọi người có chút không nỡ, làm việc chung với nhau lâu như vậy tự nhiên cũng sẽ có chút tình cảm. Thẩm Bồi Xuyên đứng trước cửa tiễn Cục trưởng Tống rời đi trong lòng cũng có chút hụt hẫng.

“Đẩy bệnh nhân vào phòng trước đi.” Bác sĩ nói, nếu như đứng chặn ở đây sẽ ảnh hưởng đến người khác.

Tô Trạm được đẩy đến giường bệnh, bà cụ cũng đi theo sau, nhìn cháu trai hôn mê, sắc mặt tím tái bà vô cùng đau lòng, nắm chặt lấy tay Tô Trạm rồi lại khóc thêm một trận nữa.

"Tô Trạm cháu mau tỉnh lại đi, cháu nỡ lòng nào nhìn bà đã đến tuổi này rồi còn phải lo lắng cho cháu sao?" Bà cụ không sợ người ta cười nói, hoàn toàn mất đi sức sống thường ngày, tình hình bây giờ của Tô Trạm đã gây đả kϊƈɦ cho bà cụ rồi.

Tần Nhã rót nước cho bà cụ: "Bà uống nước trước đi ạ." Bà cụ ngẩng đầu nhìn Tần Nhã.