Mê Vợ Không Lối Về

Chương 766: Hộ lý điều dưỡng




Nói là nhờ anh giúp Tần Nhã một việc, bây giờ Quan Kình rời khỏi công ty nên chuyện này phải qua tay anh.

Bây giờ phải giải quyết công việc do Quan Kình để lại, sao anh có thời gian đi tìm hộ lý điều dưỡng?

Huống chi, anh chưa từng làm những chuyện như vậy bao giờ.

"Quan Kình".

Anh gọi Quan Kình đang mở cửa lại: "Giúp tôi một việc."

Quan Kình nói: "Được, anh nói đi."

Tông Cảnh Hạo nhờ Quan Kình tìm Tần Nhã, giúp cô ấy tìm một hộ lý điều dưỡng đáng tin cậy.

Quan Kình nói không thành vấn đề gì, sau đó đi luôn.

Tần Nhã không đến bệnh viện gặp Lâm Tân Ngôn, bây giờ bà cụ đã xuất viện, không có ai bên cạnh, nên cô ấy tạm thời phải trông nom. Chân bà đi đứng bất tiện, bên cạnh không thể không có người nào, đưa bà cụ đến, lại sợ làm phiền Lâm Tân Ngôn nghỉ ngơi.

Vì vậy, đợi ở bệnh viện nơi bà cụ được xuất viện.

Quan Kình lái xe đi tìm họ.

“Đi với tôi đi, tôi đưa hai người đến đó.” Quan Kình đi tới nói.

Tần Nhã nói: "Vậy, làm phiền anh".

Quan Kình nói không phiền, đưa bọn họ ra khỏi bệnh viện, giúp Tần Nhã đưa bà cụ lên xe, anh ngồi vào vị trí lái xe: "Tôi biết một công ty quản gia rất đáng tin cậy. Người trong công ty bọn họ đều đã qua đào tạo, hơn nữa tư chất cao, chắc chắn cô có thể tìm được người phù hợp".

Tần Nhã nói: "Tôi không rõ nơi này cho lắm, vậy nên còn phải cảm ơn anh giúp đỡ."

"Cảm ơn làm gì, giám đốc Hạo đã giao phó, tôi nhất định sẽ khiến hai người hài lòng."

Quan Kình cười nói.



Tần Nhã không nói nữa, trong xe nhanh chóng trở nên yên lặng, mọi người đều không nói chuyện. Ban ngày đi đường có rất nhiều xe, thường xuyên bị tắc, đến công ty mà Quan Kình nói phải mất gần một giờ.

Quan Kình đã quen mặt chỗ này, vừa bước vào đã được đưa phòng tổng giám đốc tiếp đón, biết rằng anh ta là khách hàng lớn.

“Lần này là cần gì vậy?”Giám đốc nhiệt tình rót nước.

Quan Kình nói không phải anh ta cần: "Cô Nhã, cô có yêu cầu gì thì cứ nói với anh ấy, anh ấy sẽ giúp cô tìm được người thích hợp."

Tần Nhã không tự quyết mà hỏi bà cụ, dù sao mục đích cô ấy tìm hộ lý điều dưỡng cũng để chăm sóc bà ấy, phải để bà ấy thích mới được.

Tổng giám đốc mỉm cười: "Cô có yêu cầu gì cứ nói. Nhân viên ở đây đều được đào tạo chuyên nghiệp."

Bà cụ nói: “Nhất định phải siêng năng, thứ hai là tính cách phải hoạt bát”.

Bà ấy không cử động được chân, phần lớn thời gian đều ở nhà, không có ai trò chuyện nên rất nhàm chán, nên mong có ai đó bầu bạn, vừa siêng lại thích nói chuyện.

“Có yêu cầu gì về tuổi tác không?” Tổng giám đốc hỏi.

Bà lão suy nghĩ một chút, nói: "Không yêu cầu về mặt này."

Tuổi tác đối với bà mà nói không quan trọng, quan trọng là có sở hữu những gì bà đề cập không.

Giám đốc cười nói: "Vậy mọi người chờ ở đây một lát, ta chọn mấy người phù hợp tới, để anh, chị và bà xem thử."

Quan Kình nói được.

Tổng giám đốc đi ra ngoài một lúc, dẫn theo năm người, đều là phụ nữ, đều đã ngoài bốn mươi tuổi. Chỉ có người đứng ở cuối là ngoại lệ, người này rất trẻ, tóc vừa đen vừa dài, thắt bím đuôi sam. Dáng dấp cũng mặn mà, đứng giữa một hàng phụ nữ trung niên, đặc biệt nổi bật.

Ngài tổng giám đốc còn giới thiệu đặc biệt: “Cô ấy là người miền núi, là con cả trong nhà, bên dưới còn có hai em trai và một em gái. Vì nhà nghèo nên cô ấy phải bỏ học đi làm, rất siêng năng, cũng rất giỏi ăn nói."

Quan Kình xua tay: "Cái này không cần thiết."



Không phải xem thường, cũng không phải không cho cơ hội, mà cảm thấy tìm hộ lý chăm sóc người da không thể tìm người quá trẻ được. Tìm hộ lý là phải tìm người làm được việc, đưa một cô gái trẻ đẹp đến trước mặt anh ta làm cái gì?

Trêи TV có bao nhiêu trường hợp ông chủ nhà vào cô giúp việc lập lờ ra trò rồi.

Đương nhiên anh ta không nhằm vào Tô Trạm, chỉ có điều anh ta cảm thấy không ổn lắm thôi

Bà cụ nói: “Bà thấy rất được mà. Bà hỏi một câu, cháu bao nhiêu tuổi rồi?”.

Cô hộ lý trẻ nói: "Năm nay cháu mười chín tuổi."

Cô gái có giọng nói trong trẻo, nói năng rõ ràng, bà cụ có rất có thiện crm.

“Còn trẻ thật đấy, cháu tên gì?” Bà cụ lại hỏi.

“Cháu tên là Trần Tuyết.” Cô ta cười trả lời.

Bà cụ gật đầu.

Tổng giám đốc không dám thúc ép bà. Cô gái này là do một người bạn giới thiệu. Vì còn trẻ nên khi đến nhiều người không muốn nhận, chê trẻ quá, hơn nữa còn có dáng dấp.

Gia đình có thể thuê hộ lý điều dưỡng, thường điều kiện đều khá tốt, nhận người trẻ vào làm việc, lại sợ xảy ra mấy chuyện ngoại tình máu chó, cho nên hộ lý trẻ không được ưa chuộng.

Tần Nhã đưa bản hợp đồng cho anh ta.

Sau khi thấy không có vấn đề gì, Tần Nhã ký hợp đồng. Mức lương hàng tháng là 30 triệu, bao gồm cả tiền ăn và ở.

Cái giá này nhờ nể mặt Quan Kình nên mới được giảm.

Nói chung, những hộ lý, hay bảo mẫu ở công ty này đều phải từ 35 triệu một tháng trở lên.

Mức lương không thấp, so với mặt bằng chung cũng khá cao.

Sau khi rời khỏi công ty dịch vụ giúp việc, Quan Kình đưa họ trở lại nhà họ Tô.