Mê Vợ Không Lối Về

Chương 782: Cô sẽ sinh em bé với chú Thẩm sao?




Tô Trạm gối đầu lên đùi Tần Nhã rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tần Nhã nghịch tóc của Tô Trạm rồi hỏi: "Đang suy nghĩ gì thế?"

Một lát sau Tô Trạm mới trả lời: "Mấy ngày trước anh mơ một giấc mơ."

"Giấc mơ gì?"

Anh ta mơ thấy Tần Nhã rời khỏi mình, sau khi Tô Trạm bừng tỉnh thì không thể nào ngủ lại được nữa.

Tô Trạm nói: "Anh mơ thấy em."

"Mơ thấy em cái gì?" Tần Nhã hỏi.

Cô ấy rất muốn biết trong giấc mộng của anh mình như thế nào.

"Em nói muốn sống cùng anh đến hết đời." Tô Trạm quay đầu sang nhìn cô ấy.

"..."

"Suốt ngày cứ thế..."

Từ hôm đó về sau bà cụ không bảo Trần Tuyết nấu canh nữa.

Ngày nào Tần Nhã cũng phải đi bệnh viện tiêm thuốc rồi làm kiểm tra.

Lâm Tân Ngôn tìm kiếm quá trình lấy trứng ở trêи mạng.

Phụ nữ khác với đàn ông, trứng là có hạn.

Tình hình như Tần Nhã thì lấy mấy viên sợ là không đủ, sau này sẽ dùng thuốc để kϊƈɦ thích trứng phát triển rồi lấy tiếp.

Mọi người đều biết một tháng chỉ tạo ra một viên trứng, một năm cũng chỉ mới mười hai viên. Một lần lấy mấy viên như thế này thì chắc chắn sẽ tạo thành sự tổn thương đối với cơ thể của người phụ nữ.

Cô đã từng thấy một trường hợp ở trêи mạng, có một người phụ nữ muốn làm mẹ nên đã vì thụ tinh ống nghiệm mà lấy ra sáu mươi viên trứng. Làm mười hai lần, cơ thể chịu đựng hơn một ngàn châm. Cuối cùng cũng được, nhưng mang thai được bốn tháng thì đứa trẻ mất đi nhịp tim, không thể không phá bỏ.

Có thể tưởng tượng ra được người phụ nữ đó tuyệt vọng như thế nào.

Quá trình này vừa dày vò vừa đau đớn, lại đả kϊƈɦ rất lớn tới tinh thần.

Nếu như thuận lợi thì làm một hai lần sẽ thành công.

Nhưng cũng có người cả đời không thành không, cuối cùng đành phải từ bỏ.

Cô tiếp tục lướt máy tính bảng.

"Nhìn gì đấy?"



Tang Du cười hỏi.

Lâm Tân Ngôn ngẩng đầu lên hỏi: "Sao em lại tới đây?"

Tang Du ngồi ở mép giường rồi nói: "Bồi Xuyên đi công tác rồi, em không có việc gì nên đến thăm chị."

"Đi công tác ư?" Lâm Tân Ngôn kinh ngạc.

"Dường như phía trêи muốn nâng đỡ anh ấy, nhưng phải ra ngoài hai tháng, sau khi về sẽ tiếp nhận chức vị cục trưởng."

Thẩm Bồi Xuyên không cho Tang Du nói, vì là Lâm Tân Ngôn nên cô ấy mới nói ra.

Cô ấy biết với thân phận của Thẩm Bồi Xuyên thì mình phải cẩn thận không nên nói lung tung.

Cấp trêи có ý này nhưng vẫn chưa có công văn thực tế nên Thẩm Bồi Xuyên bảo cô đừng nói cho ai.

Nhưng Lâm Tân Ngôn thì khác, bọn họ đã quá thân thiết rồi.

Lâm Tân Ngôn hiểu, cô nói: "Chắc có lẽ là đi học tập."

Tang Du nói: "Em cũng không hiểu nhiều."

Cô ấy nhìn thoáng qua máy tính bảng trong tay Lâm Tân Ngôn, khi thấy nội dung trong đó thì hỏi: "Sao chị lại xem cái này?"

Đã có ba đứa con rồi, cũng đâu cần xem cái này.

Nhưng rất nhanh cô ấy nhận ra rằng Lâm Tân Ngôn không hẳn là xem vì bản thân mình, mà là bởi vì Tần Nhã muốn làm thụ tinh ống nghiệm và cô đang tìm hiểu về nó.

Tang Du thở dài một hơi, cô cảm thấy Tần Nhã sẽ phải chịu rất nhiều sự cực khổ.

Lâm Tân Ngôn để máy tính bảng lên bàn rồi nhìn Tang Du: "Em thở dài cái gì? Chị thấy em và Bồi Xuyên rất tốt mà."

Tang Du cúi đầu, cô ấy có hơi xấu hổ: "Vâng."

"Bồi Xuyên trưởng thành điềm đạm, là người đàn ông đáng giá để lấy, em phải giữ cho chắc đấy nhé." Lâm Tân Ngôn cười nói.

"Em biết." Tang Du trả lời.

Thẩm Bồi Xuyên chính là người như Lâm Tân Ngôn nói.

"Mẹ ơi!" Có tiếng trẻ con vang lên ngoài cửa.

Vừa nghe là biết con gái của Lâm Tân Ngôn.

Lâm Tân Ngôn nhìn qua cửa thì thấy Tông Ngôn Hi chạy vội vào, cô bé chạy tới giường rồi chào Tang Du một tiếng: "Chào dì Tang Du ạ."

Tang Du đưa tay sờ đầu cô bé.



Không biết là ai bện tóc cho cô bé mà nhìn rất đẹp, rất hợp với cô nhóc, như một cô công chúa nhỏ vậy.

"Mẹ ơi, bọn con nhìn thấy em trai rồi, sao em không giống với con và anh trai ạ?" Tông Ngôn Hi nhớ lại, em trai của cô bé nhỏ nhỏ, làn da còn hơi đỏ lên, lại hơi nhăn nheo, chẳng đẹp gì cả.

"Mẹ ơi, có phải bác sĩ ôm sai em con rồi đúng không ạ?" Tông Ngôn Hi cảm thấy cả nhà cô bé đều rất đẹp thì em trai cũng phải đẹp mới đúng.

"Vì sao con lại nói thế?" Lâm Tân Ngôn hỏi con gái mình.

"Em trai xấu quá."

"..."

Tang Du cười khẽ, cô ấy cảm thấy chuyện này rất vui.

"Em trai con còn nhỏ, chưa nảy nở, con xinh đẹp như thế này thì em trai không thể xấu được." Tang Du giải thích cho cô bé nghe.

Tông Ngôn Hi vẫn còn hơi nghi ngờ.

"Lúc con mới sinh ra cũng như thế." Lâm Tân Ngôn nói.

"..."

Sao mình xấu như thế được, trong trường mình được vô số thầy cô thích mà.

"Mẹ ôm con một cái." Tông Ngôn Hi bò lên giường, lâu lắm rồi cô bé chưa được mẹ ôm nên làm nũng với Lâm Tân Ngôn.

Lâm Tân Ngôn nói không ôm.

Vết khâu của cô chỉ cần động đậy là đau.

Không thể nào ôm cô bé được.

"Ngoan nhé, chờ mẹ về nhà rồi ôm con."

Tông Ngôn Hi chu môi, cô bé rất tủi thân: "Mẹ có em trai rồi nên không cần con với anh hai nữa ạ?"

"Ừ, mẹ không cần con nữa, mới tý tuổi đầu mà suốt ngày nghĩ bậy." Lâm Tân Ngôn bóp mặt của con gái.

"Mẹ làm đau con kìa." Tông Ngôn Hi la lên.

Thật ra không đâu một chút nào.

Chỉ là cô bé cố ý kêu to mà thôi.

Tang Du ôm lấy cô bé rồi nói: "Chúng ta đi ra ngoài chơi nhé, để mẹ con nghỉ ngơi một chút."

Tông Ngôn Hi ôm cổ Tang Du rồi hỏi với sự ngây thơ của mình: "Dì Tang Du, dì sẽ sinh em bé với chú Thẩm không ạ?"