Mê Vợ Không Lối Về

Chương 790: Mặt trời mọc ở núi Nam rất đẹp




Anh ta dừng lại một chút rồi nói: “Nếu như số mạng chúng ta không có, chúng ta hãy vui vẻ tiếp nhận, không cần cưỡng cầu.”

Tần Nhã không muốn nhắc tới lời nói của bà cụ.

Luật sư Trần gõ cửa, là luật sư vừa tiếp đã người đàn bà kia.

Anh ta hỏi Tô Trạm có nhận vụ kiện kia không.

Tô Trạm nói: “Không cự tuyệt cũng không đáp ứng.”

Xem tình huống.

Luật sư Trần nói: “Tôi nghe nói vụ án này nhận vừa tốt, vừa không tốt, đây là một con dao hai lưỡi, có lợi nhưng cũng có hại, nếu như thắng, danh tiếng văn phòng chúng ta nhất định càng vang xa, nếu như thua cũng rất thảm, dù sao đối phương cũng không phải người của gia đình bình thường.”

Tô Trạm hỏi anh ta: “Cậu có ý gì?”

Trước kia anh rất quan tâm đến danh lợi, nhưng bây giờ anh không quan tâm nữa, nếu như người thật sự là bị bức tử chết thì anh sẽ tiếp nhận.

Cho dù đối phương có là ai, đều không thể coi thường pháp luật phải không?

“Tôi nghĩ hay là không tiếp nhận cho vẹn toàn, ít nhất chúng ta có thể giữa được những gì mình đang có, lỡ như thất bại...”

“Luật sư Trần, tôi biết anh muốn nói gì, tôi tự có suy tính.” Tô Trạm cắt đứt lời nói của anh ta nói: “Anh cũng hiểu tôi, mặc dù tôi rất lâu không nhận vụ án nào nhưng tôi cũng có nguyên tắc của mình.”

Luật sư Trần nhắc nhở: “Anh nhận sẽ phải đắc tội người ta.”

Tô Trạm nói: "Tôi biết."

Trần Luật thở dài một hơi: "Chính cậu tự xem mà làm đi."

Anh ta nói xong rồi quay người đi ra ngoài.

Đợi đến lúc Trần Luật đi khỏi thì Tần Nhã mới đến hỏi Tô Trạm: "Anh nghĩ như thế nào?"

Tô Trạm không trả lời Tần Nhã mà là lôi kéo cô ấy đi ra ngoài, anh ta hỏi tiếp tân rằng: "Vừa rồi người phụ nữ kia có để lại cách thứ liên lạc không?"

"Lúc bà ấy tới có đăng ký." Tiếp tân đưa bảng ghi chép cho Tô Trạm xem, anh ta nhìn thoáng qua rồi lôi kéo Tần Nhã đi ra ngoài.

Tần Nhã không hiểu Tô Trạm muốn làm gì, cô ấy hỏi: "Anh làm gì thế?"

"Anh muốn nhận vụ án này."



"Vì sao chứ? Không phải là lúc nãy Trần Luật kia mới thuyết phục anh, sợ anh nhận sao?"

"Không vì sao cả, chỉ là cảm thấy một người phụ nữ có thể để con mình chết chung thì chắc chắn đã bị ép tới không còn đường nào khác nữa rồi. Anh muốn tra rõ chân tướng sự việc, giải oan cho người chết."

Tô Trạm vừa đi vừa nói.

Tần Nhã không nói chuyện, dù sao thì cô ấy cũng ủng hộ Tô Trạm.

Một người luật sư có trái tim chính nghĩa mới là luật sư tốt.

Bọn họ lái xe đến nhà người phụ nữ kia.

Đó là một căn nhà ba tầng, còn có một khoảng sân nhỏ, rạp chứa kinh cữu còn chưa đưa đi, ở trước quan tài có hai lọ tro cốt, phía trêи dùng vải đỏ bịt kín.

Người phụ nữ đi tìm luật sư kia đang ngồi trước quan tài rồi khóc, xung quanh có mấy người có quan hệ tốt với nhà họ.

Hai người dừng xe lại rồi định đi vào, nhưng ngay lúc này lại có một đoàn xe đi thẳng tới cửa chính rồi dừng lại.

Có mười mấy người bước từ xe xuống.

Người phụ nữ kia nhìn thấy những người này thì rất kϊƈɦ động: "Mấy người tới đây làm gì?"

Dẫn đầu là một người đàn ông mặc đồ tây đen, có vẻ như là một người thành đạt. Anh ta nói: "Con của tôi đương nhiên tôi phải mang đi rồi."

Người đàn ông này chính là chồng trước của người chết, con rể trước của người phụ nữ trung niên kia.

Người phụ nữ trung niên ấy gào khóc: "Con của mày ư? Đầu óc mày đều bị con kia câu đi rồi, còn biết quan tâm tới con trai à, con của mày chết rồi…"

Bà ấy còn chưa nói xong thì bị người đàn ông đó bóp cổ: "Nếu không phải do con gái của bà thì con trai tôi sẽ chết sao?"

"Mày là đồ không có lương tâm." Em trai của người chết vọt lên phía trước.

Người đàn ông này dẫn rất nhiều vệ sĩ có kinh nghiệm tới, em trai của người chết còn chưa chạm được vào người đàn ông đó thì đã bị bọn vệ sĩ đẩy ra rồi ngã xuống phía trước quan tài.

Cô gái xinh đẹp đứng bên cạnh người đàn ông đó thừa kịp này đi lên lấy hũ tro cốt của đứa bé. Cô ta còn thừa dịp loạn rồi ra vẻ trượt chân đá ngã hũ tro cốt bên cạnh, hũ tro bị bể, tro tung tán cả ra. Điều này khiến cho người nhà của người chết rất giận dữ, muốn vây lên đánh.

Rạp chứa linh cữu loạn hẳn lên, cô gái kia được vệ sĩ bảo vệ đi tới trước mặt người đàn ông rồi nói: "Em không cẩn thận."

Người đàn ông kia cũng không có tức giận vì hũ tro cốt của vợ cũ bị bể, anh ta cầm lấy hũ tro của con trai mình rồi nói: "Đi thôi."

Hai người họ được vệ sĩ bảo vệ cho tới khi bước lên xe.



Rất nhiều người thân đều bị thương, mấy người vệ sĩ kia rất ghê gớm, người thân của người chết hoàn toàn không phải là đối thủ của họ.

Người nào cũng bị đánh ngã trêи mặt đất, tiếng than vang trời.

Tần Nhã và Tô Trạm đứng ở một nơi cách đó không xa nhìn xem, anh ta còn dùng điện thoại quay lại cảnh vừa nãy.

"Người phụ nữ vừa nãy là kẻ thứ ba à?" Tần Nhã thấy rõ, là cô ta cố ý làm cho hũ tro đổ, quá ác độc.

Tô Trạm nói: "Có lẽ thế."

Có thể ép người khác đến chết, khẳng định là mánh khóe rất ghê gớm.

"Tô Trạm, anh nhất định phải giúp họ, bọn người kia ức hϊế͙p͙ người khác quá mức."

Người phụ nữ trung niên bên kia còn đang ôm lấy hũ tro cốt mà khóc.

Tô Trạm thở dài một hơi: "Anh muốn giúp bọn họ, nhưng họ phải phối hợp mới được."

Người phụ nữ trung niên kia chẳng biết làm gì ngoài khóc, giúp thế nào được?

"Vậy giờ chúng ta về sao?" Tần Nhã hỏi.

Tô Trạm nói: "Chờ thêm một lúc nữa, chờ bọn họ tỉnh táo lại rồi chúng ta đi vào, bây giờ mà đi vào thì không biết tình hình ra sao nữa."

Tần Nhã nói: "Em nghe anh."

Hôm nay là cuối tuần, Thẩm Bồi Xuyên thừa dịp nghỉ ngơi mà chạy về thăm Tang Du.

Tang Du không biết rằng Thẩm Bồi Xuyên sẽ về nên cô tham gia vào một hoạt động ngoài trời của trường học.

Khi nhận được điện thoại của Thẩm Bồi Xuyên thì Tang Du mới biết là hôm nay anh ấy về.

"Sao anh không nói cho em biết?" Giờ đây Tang Du đang ở trêи một đỉnh núi, cô và các bạn cùng lớp đều đã dựng xong lều vải rồi.

Đồng nghiệp của anh ấy góp ý, bảo là đột nhiên trở về rồi tạo bất ngờ cho Tang Du. Anh ấy cho là những cô gái trẻ như Tang Du sẽ thích điều này nhưng ai ngờ Tang Du không biết Thẩm Bồi Xuyên trở về nên đã đi ra ngoài chơi.

Thẩm Bồi Xuyên hỏi: "Em đang ở đâu thế?"

Tang Du nói: "Nam Sơn, nghe nói mặt trời mọc ở đây rất đẹp nên em và mấy bạn cùng lớp đến xem mặt trời mọc."

"Anh đến tìm em." Thẩm Bồi Xuyên nói xong rồi cúp điện thoại lên xe, chuẩn bị đi Nam Sơn tìm Tang Du.