Mị Ảnh

Chương 87: Gia nhập dong binh đoàn





Trong Lam Linh quần sơn có một hạp cốc cực lớn, hạp cốc này giống như một thanh kiếm, chia cắt dãy núi kéo dài không dứt thành hai đoạn, cũng chính vì như vậy, hạp cốc này chính là sợi dây nối liền Lam Linh quần sơn. Rất nhiều ma thú, Linh Mị sẽ từ đó xuyên qua vào trong dãy núi.
Ma thú cao cấp và Mị dù sao đã có khái niệm lĩnh vực, cũng rất ít xuyên qua hạp cốc. Cho nên xuyên qua hạp cốc, bình thường đều là một số ma thú không cao không thấp. Điều này cũng tạo thành, có rất nhiều dong binh tập hợp sinh sống ở ở miệng núi này. Dù sao, không có ma thú cao cấp uy hiếp, hạp cốc xác thực là một nơi rất tốt để bắt giết ma thú.
Vị trí địa lý đặc thù cũng khiến chỗ cách hạp cốc cách đó không xa dần dần hình thành một thị trấn nhỏ, cung cấp nơi nghỉ ngơi cho các dong binh.
Nghệ Phong nhìn thị trấn nhỏ ồn ào tiếng người ra vào trước mặt, bước chân cũng chậm lại. Hạp cốc Lam Linh mặc dù không phải đường thông đến đế đô, nhưng lại là con đường gần nhất. Nếu đi phương hướng khác, lộ trình ít nhất phải xa hơn gấp đôi. Nghệ Phong một lòng muốn đến đế đô nhanh nhất, đương nhiên sẽ không vì hạp cốc nguy hiểm mà đi đường khác.
Thị trấn không lớn, thế nhưng lại rất phồn hoa. Đặc biệt khắp nơi đều có quán rượu để các dong binh nghỉ ngơi, giải trí. Sau đó là tiệm bán vũ khí, dược dịch... Tất cả đều vì phục vụ cho dong binh.
Đối với một người đến từ bên ngoài như Nghệ Phong, khi bước vào thị trấn đương nhiên thu hút sự chú ý của những nam nhân này. Một thiếu niên ăn mặc cẩm y có thể tới một nơi hung tàn như vậy sao?
Những ánh mắt nghi hoặc và xem thường khiến Nghệ Phong buồn cười, hoàn toàn không để ý đến. Hắn đi về hướng đại sảnh của dong binh công hội. Hiện tại hạp cốc này đối với Nghệ Phong mà nói vẫn còn tồn tại nguy hiểm rất lớn, hắn phải tìm một dong binh rất quen thuộc hạp cốc này, dẫn hắn cùng đi qua. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Tiến vào đại sảnh, những thanh âm ồn ào náo nhiệt vẫn không dứt bên tai, đám dong binh đang tùy tiện mắng chửi mẫu thân, thậm chí có một số ngồi xuống đất, uống từng ngụm rượu, toàn bộ đại sảnh dong binh lộ vẻ hỗn độn.
Nghệ Phong nhìn thấy màn này, khóe miệng nở nụ cười, đây mới là bản tính thực sự của nam nhân, dũng cảm lại không câu nệ tiểu tiết. Nghệ Phong nhớ tới đồng bào dân công kiếp trước, cũng hào sảng phong độ giống như vậy.
Nghệ Phong quan sát đại sảnh một hồi, không khỏi vò đầu, nhiều dong binh như vậy, hắn thật sự không biết tìm như thế nào.
- Vừa có người ra năm trăm kim tệ tuyên bố một nhiệm vụ ngũ giai, trong các ngươi ai có thể nhận được?
Khi Nghệ Phong đang không biết làm thế nào, một thanh âm bỗng nhiên vang lên trên đài tuyên bố nhiệm vụ dong binh.
Các dong binh đợi nhiệm vụ, vội vàng đứng dậy, hô lớn:
- Ta nhận, ta nhận!
Nghệ Phong thấy thế, không khỏi ngạc nhiên. Nhiệm vụ dong binh phân thành cửu giai cấp S. Một nhiệm vụ ngũ giai, nếu không có thực lực Sư Cấp cũng đừng nghĩ đến. Về phần cửu giai, cũng chỉ có thể là dong binh đoàn cấp A của dong binh giới mới có thể ngưỡng vọng mà thôi. Về phần cấp S, cấp SS, cấp SSS, đó chính là tồn tại trong truyền thuyết.
Thế nhưng, Nghệ Phong nhìn đám người hưng phấn xông lên trước đài, hô to muốn tiếp nhận nhiệm vụ, vô cùng ngạc nhiên: bởi vì hắn phát hiện, đại đa số những người đó không tới Sư Cấp.
Chiêu đãi viên trước sân khấu phảng phất như đã quen thuộc với tình cảnh như vậy, hắn bình thản nói :
- Nhiệm vụ lần này là, lấy ma tinh của ma thú tứ giai Thúy Thanh Ma Xà. Ai muốn nhận.
Chiêu đãi viên vừa nói xong, các dong binh liền hít sâu một ngụm hàn khí.
- Ai da, huynh đệ, nhiệm vụ này quá dễ, ta nghĩ chúng ta không nên nhận thì hơn. Thúy Thanh Ma Xà, ta dùng một đầu ngón tay cũng có thể giết chết được nó.
- Đúng vậy, không có nhiệm vụ trên cấp S, căn bản lộ không thể hiện được bản lĩnh của huynh đệ chúng ta.
- Đúng. Ta cũng nghĩ như vậy. Với uy thế dời non lấp biển trong nháy mắt của chúng ta, một Thúy Thanh Ma Xà làm sao có thể lọt vào mắt chúng ta...
- ...
Những câu nói hùng hổ khiến Nghệ Phong chấn động đứng ngây người tại chỗ: Chậc chậc, Thúy Thanh Ma Xà, không có thực lực Vương Cấp, ngươi có thể sử dụng đầu ngón tay giết chết nó được sao? Còn nữa, nhiệm vụ cấp S, khốn kiếp, bao nhiêu năm còn chưa xuất ra. Dời non lấp biển... Lẽ nào tất cả các ngươi đều là Tôn Cấp.
Nghệ Phong nhìn thấy trước sân khấu đã không còn một ai bao vây, không khỏi khinh bỉ đám người khoác lác này.
Nhưng trong đáy lòng xác thực cũng phải thừa nhận, Thúy Thanh Ma Xà thật sự có lực uy hiếp lớn như vậy, tuy rằng chỉ là tứ giai ma thú, thế nhưng sư bình thường tuyệt đối không phải đối thủ của nó.
Ngay khi Nghệ Phong bất đắc dĩ chuẩn bị tùy tiện tìm một dong binh, một thanh âm lại vang lên:
- Ta nhận nhiệm vụ này.
- Đó không phải đoàn trưởng Cát Thu Sa sao? Hắn làm sao dám tiếp nhận nhiệm vụ này, tuy rằng hắn có thực lực Sư Cấp ngũ giai. Thế nhưng Thúy Thanh Ma Xà không phải tứ giai ma thú bình thường.
- Mẹ kiếp, đoàn trưởng Cát Thu Sa không phải bị bại não rồi chứ, chỉ dựa vào mấy người trong đoàn bọn họ mà cũng dám đi đối kháng Thúy Thanh Ma Xà?
- Đoàn trưởng Cát Thu Sa đáng thương, ta sẽ cầu khẩn cho ngươi ...
Những câu kinh ngạc và đồng tình khiến Nghệ Phong phải chú ý quan sát Cát Thu Sa, phải thừa nhận, người chuyên đi săn bắn có loại khí thế sắc bén, làm cho nhân tâm khiếp đảm. Nhãn thần lóe tinh quang, chứng minh thực lực của hắn không thấp. Một vết dao cắt trên trán, càng chứng tỏ cứng cỏi và khí thế làm nam nhân của hắn.
- Đó là một nam nhân cứng cỏi!
Trong lòng Nghệ Phong không khỏi bình luận.
- A, đoàn trưởng Cát Thu Sa, ngươi xác định tiếp được nhiệm vụ này?
Chiêu đãi viên hảo tâm hỏi thăm.
Cát Thu Sa không lên tiếng gật đầu, chiêu đãi viên đành phải rút ra một quyển trục từ dưới bàn, đưa cho Cát Thu Sa, còn hảo tâm nhắc nhở:
- Mặc dù Thúy Thanh Ma Xà không phải quần cư, thế nhưng ngươi cũng cẩn thận nó có đồng bạn.
- Cảm tạ!
Cát Thu Sa tiếp nhận quyển trục, nói một tiếng tạ ơn, xoay người rời đi.
- Đoàn trưởng Cát Thu Sa. Ta muốn gia nhập dong binh đoàn của ngươi.
Nghệ Phong thấy Cát Thu Sa sắp rời khỏi, vội vàng nói.
Cát Thu Sa quay đầu, nhìn thiếu niên mặc y phục cẩm y trước mắt, nhíu mày nói :
- Ngươi nói ngươi muốn gia nhập dong binh đoàn của ta?
Nghệ Phong gật đầu khẳng định nói :
- Đúng vậy!
Cát Thu Sa quan sátNghệ Phong, dáng dấp thư sinh của hắn khiến Cát Thu Sa càng nhíu mày chặt hơn:
- Ngươi chẳng lẽ không biết ta vừa mới tiếp nhận nhiệm vụ Thúy Thanh Ma Xà sao? Ngươi còn dám gia nhập đoàn của ta?
Nghệ Phong mỉm cười nói:
- Biết, chính vì như vậy ta mới gia nhập.
Cát Thu Sa bình tĩnh nhìn Nghệ Phong một lúc lâu, mới hỏi:
- Ngươi có thực lực gì?
Nghệ Phong không trả lời chính diện, mà mở miệng nói:
- Ta là một y sư.
Trong mắt Cát Thu Sa hiện lên vẻ kinh ngạc, không ngờ một y sư lại dám đến hạp cốc Lam Linh này.
- Nếu y thuật của ngươi đạt được tam giai, ta có thể cho ngươi gia nhập.
Cát Thu Sa nhìn Nghệ Phong bình thản nói, nếu như thiếu niên đối diện có trình độ y thuật tam giai, ngược lại có thể giúp đỡ mình rất nhiều. Chỉ là, nếu như không đạt được, thì y sẽ là một trói buộc. Hắn không cần trói buộc.
Nghệ Phong đương nhiên biết rõ Cát Thu Sa đang suy nghĩ gì. Hắn gật đầu nói:
- Bởi vì có chút nguyên nhân, ta cũng không đi chứng thực đẳng cấp y sư. Nhưng ta có thể chứng minh cho ngươi xem.
Cát Thu Sa gật đầu, chỉ cần ngươi có thực lực, có chứng nhận hay không không quan trọng. Hắn coi trọng thực lực thật sự.